Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 32: Nụ Hôn Dưới Ô
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:14
Editor: Yang Hy
Đối với nhiều sinh viên, tuần lễ thi cuối kỳ là khoảng thời gian đau khổ và u ám, với núi kiến thức cần học thuộc và hàng tá bài tập lớn chưa làm xong. Nhưng với Mạch Đông, tuần này lại lấp lánh những bong bóng màu hồng.
Chính thức bước vào mùa thi, Nghiêm Tự Minh tạm gác lại chuyện thực tập và hội sinh viên, hai người hẹn nhau "cắm trại" ở thư viện. Trừ lúc ngủ, thời gian còn lại họ dính lấy nhau như sam. Hai chuyên ngành chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng ngồi cạnh nhau lại hài hòa đến lạ. Một người cắm cúi gõ bàn phím, một người lẩm nhẩm học thuộc lòng. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng hai người lạ ngồi chung bàn, vì chẳng mấy khi thấy họ nói chuyện.
Thường thì Nghiêm Tự Minh là người để ý giờ giấc trước. Mạch Đông đang mải mê tụng kinh thì thấy một ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Quay sang, thấy Nghiêm Tự Minh mấp máy môi: "Ăn cơm nhé?"
Địa điểm ăn uống quen thuộc là nhà ăn Đông 2 gần thư viện nhất.
Món mì tương đen Nghiêm Tự Minh nhắc trong nhật ký họ đã ăn mấy lần rồi, công nhận ngon thật. Trong trường người quen Nghiêm Tự Minh nhiều vô kể, đi ăn kiểu gì cũng có người ra chào hỏi. Càng về sau họ càng trêu chọc tợn, lúc đầu còn rén, giờ thì cứ gọi Nghiêm Tự Minh là "anh Nghiêm" xong quay sang gọi Mạch Đông là "chị dâu" ngọt xớt.
Mạch Đông biết họ đùa thôi, cậu cố giữ vẻ bình tĩnh, giờ cũng có thể mặt không biến sắc mà đáp lời rồi.
Ăn xong vẫn ngồi nán lại nhà ăn, Mạch Đông tranh thủ đọc "báo cáo nhật ký" của bạn trai viết tối qua.
Mấy hôm nay báo cáo hơi nhạt, vì hai người dính nhau như hình với bóng, nhưng Nghiêm Tự Minh vẫn viết đều, và Mạch Đông vẫn đọc đều.
Ngày 6 tháng 1 năm 2024, trời âm u.
Ngày nào cũng báo cáo, viết nhật ký mỗi tối sắp thành thói quen rồi. Cơ mà viết cái này ở ký túc xá không tiện lắm, nhạc nền toàn tiếng cà khịa: "Anh Nghiêm lại báo cáo nóc nhà đấy à", "Anh Nghiêm ơi, hôm nay cũng là một ngày sợ vợ nhỉ".
Em thấy sao? Tiểu Mạch, ngày nào anh cũng báo cáo thế này, đúng là giống sợ vợ thật nhỉ?
Sáng nay dậy cùng giờ với em, bảy rưỡi. Ăn sáng cùng em ở căng tin, hoành thánh rau tề thái. Buổi sáng ôn tập cùng em ở thư viện. Trưa không ăn căng tin, ra ngoài ăn thịt nướng, cũng cùng em. Chiều vẫn ở thư viện. Tối lại cùng em ăn lẩu cay chay ở căng tin vì em bảo cần bổ sung chất xơ.
Chưa bao giờ thấy vốn liếng văn chương của mình nghèo nàn thế này, em đọc có thấy chán không?
Tuyên bố trước, anh chỉ sợ em chán thôi, chứ anh không chán viết đâu nhé.
Thôi, ngủ ngon nhé, hôm nay cũng rất thích em.
Nhật ký mấy hôm nay ngắn gọn, nội dung thì Mạch Đông biết thừa rồi, nhưng cậu chẳng thấy chán tí nào. Đọc xong, cậu hài lòng trả cuốn sổ cho anh, hỏi: "Anh thi môn cuối hôm nào?"
Nghiêm Tự Minh nhẩm tính: "Hình như thứ ba tuần sau nữa, anh thi xong sớm, kỳ này ít môn, có hai môn không thi viết, nộp bài tập lớn xong rồi."
Mạch Đông "ồ" một tiếng: "Thứ năm em mới được về, muộn hơn anh hai ngày."
Nghiêm Tự Minh không bận tâm: "Anh đợi em."
Mạch Đông xua tay quầy quậy: "Thôi thôi, thi xong ai chả muốn về nhà ngay."
Nghiêm Tự Minh nhìn cậu: "Thật không?"
Mạch Đông gật đầu.
Nhiều khoa thi ít môn, nghỉ sớm, sinh viên sướng rơn, mua vé về nhà sớm nhất có thể. Trước đây Mạch Đông chẳng thấy ghen tị gì, về sớm hay muộn cũng thế cả thôi.
Nhưng năm nay tâm trạng hơi khác. Lúc nói "không sao" ở căng tin cậu cũng tưởng mình không sao thật, nhưng đến đêm trước ngày Nghiêm Tự Minh thi xong, cậu mất ngủ.
Mai là anh thi xong rồi, tám giờ sáng thi, nhanh thì trưa là có thể lên tàu về nhà. Mạch Đông hơi hối hận, hai đứa cùng quê, nhà lại gần nhau, rủ nhau về cùng là hợp lý quá đi chứ!
Nhưng lỡ mồm rồi, giờ rút lại hơi kỳ, với cả ai mà chẳng muốn về nhà sớm.
Sáng hôm sau Mạch Đông cũng có môn thi, nhưng là buổi chiều.
Sáng ra mấy đứa bạn cùng phòng cuống cuồng ôn bài, còn Mạch Đông mở sách ra mà chữ nghĩa cứ nhảy múa lung tung. Cậu chốc chốc lại nhìn đồng hồ, đoán xem Nghiêm Tự Minh có nộp bài sớm không. Hai người hẹn trưa đi ăn, Mạch Đông tính ăn xong sẽ tiễn anh ra ga.
Chắc là kịp giờ, Mạch Đông cũng không thích ôn bài kiểu nước đến chân mới nhảy, chỉ cần kịp giờ về thi là được.
Cậu hỏi Nghiêm Tự Minh mua vé mấy giờ, anh chỉ bảo buổi trưa.
Chín giờ bắt đầu thi, mười giờ Nghiêm Tự Minh đã nhắn tin báo nộp bài rồi. Mạch Đông vội vàng thay quần áo xuống lầu, xuống đến nơi đã thấy Nghiêm Tự Minh đứng đợi sẵn.
Anh đứng một mình, trên người còn chẳng đeo cặp sách.
Mạch Đông hỏi: "Anh về ký túc xá dọn đồ à? Ăn xong có ra ga luôn không?"
Nghiêm Tự Minh: "Anh chưa mua vé, ở lại chơi với em hai ngày, đợi em thi xong rồi cùng về."
Mạch Đông ngẩn người một lúc, vừa ra khỏi cửa còn thấy lạnh, giờ trong lòng ấm sực lên, mãi mới gật đầu: "Dạ!"
Tuần thi cử của học sinh giỏi thường rất bình yên, thậm chí còn nhàn hơn bình thường. Bình thường còn phải soạn bài, làm bài tập, thi cử thì chỉ cần vác xác đi thi là xong.
Môn thi cuối cùng của Mạch Đông rơi vào ngày thời tiết xấu, mưa lẫn tuyết. Nhìn thì tưởng tuyết rơi lãng mạn, nhưng chạm vào áo là tan thành vệt nước loang lổ. Tưởng tuyết rơi nên cậu không mang ô, ra khỏi phòng thi đã thấy Nghiêm Tự Minh cầm ô đứng đợi.
"Sướng nhé Mạch, có người đón tận nơi, chả bù cho bọn tôi, đội cặp sách mà chạy thôi!" Đỗ Xuyên cà khịa sau lưng, Mạch Đông hắng giọng, hơi ngượng.
"Thôi đi đi, đừng để người ta đợi lâu, thi xong đợi cậu tận hai ngày rồi đấy." Ngô T.ử Mặc đẩy nhẹ Mạch Đông một cái.
Mạch Đông chạy vù qua dòng người và màn mưa tuyết, chui tọt vào dưới ô của Nghiêm Tự Minh.
Cậu ôm cặp sách trước n.g.ự.c, ngước lên cười với anh: "Anh đặc biệt đến đón em à?"
Nghiêm Tự Minh hỏi ngược lại: "Em đoán xem?"
Mạch Đông im lặng vài giây: "Sao anh cứ hay hỏi ngược lại em thế, em hỏi trước mà, trả lời thẳng không được ạ?"
Nghiêm Tự Minh cười: "Tại em hỏi chán quá, lần sau dùng câu khẳng định đi."
Mạch Đông ngọt lịm trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn cứng: "Anh nhiều yêu cầu thế."
Nghiêm Tự Minh “ừ” một tiếng: "Không được à?"
Mạch Đông gật đầu: "Được."
Nghiêm Tự Minh lại hỏi: "Thế còn em?"
Mạch Đông ngơ ngác: "Gì ạ?"
Nghiêm Tự Minh: "Em có yêu cầu gì không?"
Hai người đang đứng dưới gốc cây trước giảng đường, giờ tan tầm nên người qua lại đông như kiến, hai người đứng đây đúng là tâm điểm của sự chú ý. Mạch Đông biết có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn mình, cậu không thấy sợ, chỉ hơi xấu hổ, ôm c.h.ặ.t cặp sách lấy hết can đảm nói: "Thế mình ăn mừng kỳ nghỉ đông nhé?"
Nghiêm Tự Minh nhìn thẳng vào mắt cậu: "Ăn mừng thế nào?"
Mạch Đông hít sâu một hơi, vô thức đứng thẳng lưng: "Anh hôn em một cái đi."
Nghiêm Tự Minh ngạc nhiên ra mặt: "Ở đây á?"
Mạch Đông gật đầu: "Không đ..."
Cậu chưa kịp nói hết câu.
Nghiêm Tự Minh nghiêng chiếc ô đen to sụ xuống che khuất hai người. Không biết ô có che hết không, chỉ biết giây tiếp theo môi cậu cảm nhận được hơi ấm quen thuộc. Xung quanh ồn ào, lạnh lẽo, Mạch Đông còn cảm thấy tai mình vừa bị gió lạnh thổi đau điếng, giờ thì nóng bừng lên, kỳ diệu thay cơn đau cũng biến mất.
Không hiểu sao lúc đưa ra yêu cầu Mạch Đông lại bạo dạn đột xuất thế.
Có thể vì Nghiêm Tự Minh đã thi xong mà vẫn ở lại đợi cậu cùng về, có thể vì cuốn nhật ký với những dòng "em" ngọt ngào, có thể vì hình ảnh anh cầm ô đứng đợi quá đỗi quyến rũ, hoặc cũng có thể vì nhớ lại đây từng là điều kiện để qua kỳ thực tập.
Giờ thì thấy hơi quá đà, cậu hoảng hốt đưa tay đẩy anh ra, nhưng bị một bàn tay tóm c.h.ặ.t lấy gáy.
Mạch Đông lập tức ngoan ngoãn như mèo con bị túm gáy, im thin thít. Miệng bị khóa c.h.ặ.t, người bị giữ cứng ngắc, chỉ còn đôi mắt là tự do liếc lên trên, thấy Nghiêm Tự Minh nghiêng ô che cho cậu nên vai anh hứng trọn một mảng tuyết ướt lạnh.
"Tự em đòi hỏi mà, hối hận gì?" Có người vừa cọ vào môi cậu vừa hỏi.
Mạch Đông run rẩy hít một hơi: "Em... không hối hận."
Mạch Đông không biết nụ hôn kéo dài bao lâu, vừa dứt ra cậu đã vội vàng chộp lấy cán ô, kéo sụp xuống che kín mít cả người.
Nghiêm Tự Minh cao hơn cậu nhiều, bị kéo ô bất ngờ nên cái nan ô chọc vào đầu, anh cười bất lực: "Giờ mới biết xấu hổ à?"
Mạch Đông lí nhí trong ô: "Em không xấu hổ."
Vé tàu lúc ba giờ chiều, hai người về ký túc xá dọn đồ. Đi tàu cao tốc mất tiếng rưỡi, giờ cao điểm nên không mua được vé ngồi cạnh nhau. Tàu chạy xình xịch về đến nhà, Mạch Đông vừa bước xuống tàu đã thấy bạn trai đứng đợi ở cầu thang. Hai người chưa kịp nói gì, theo dòng người ra cửa soát vé, chưa kịp quẹt thẻ căn cước thì Mạch Đông đã nhìn thấy mẹ đang đứng đợi ở cổng ra.
Người cậu cứng đờ, theo phản xạ lùi ra xa Nghiêm Tự Minh cả mét.
