Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 34: Bố Mạch Đòi Gặp Mặt Con Rể
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:15
Editor: Yang Hy
Nhà hàng Tường Hòa Viên có một khu vườn ngoài trời rất rộng, mùa hè đài phun nước trung tâm b.ắ.n nước tung tóe dưới ánh đèn màu rực rỡ. Giờ mùa đông lạnh ngắt, sợ nước đóng băng nên người ta tắt đài phun nước rồi.
Hai mẹ con Mạch Đông ngồi trên ghế dài trong vườn, khung cảnh mùa đông tiêu điều, trơ trọi. Mẹ bảo trong kia mấy người đàn ông bắt đầu nhậu nhẹt rồi, hút t.h.u.ố.c lá mịt mù, bà không chịu nổi nên ra ngoài hít thở tí không khí.
Mạch Đông ngồi im thin thít, trong đầu cứ lo ngay ngáy không biết mẹ có nghe thấy mình nói chuyện điện thoại không.
Ai ngờ mẹ lại bắt đầu câu chuyện về ông bà nội.
"Mẹ nhớ rõ lắm, hồi mẹ với bố con yêu nhau, lần đầu hai bên gia đình gặp mặt, bà nội nghe tin mẹ làm bác sĩ mà mắt rưng rưng. Mạch này, người ta cứ bảo mẹ chồng nàng dâu khó sống, nhưng mẹ với bà nội hợp nhau lắm. Mẹ từng hỏi bà cảm giác làm nội trợ thế nào, bà bảo từ đầu tiên là 'hạnh phúc', từ thứ hai là 'tiếc nuối'."
Mạch Đông nghe mà lùng bùng lỗ tai: "Hạnh phúc với tiếc nuối đi cùng nhau được ạ?"
Mẹ gật đầu: "Chắc là được đấy con. Đời người ai chẳng có tiếc nuối, nhưng tiếc nuối đẹp nhất là khi có hạnh phúc làm tiền đề, con thấy đúng không?"
Mạch Đông mù tịt về các mối quan hệ xã hội, lại càng dốt đặc chuyện tình cảm, gật đầu bừa một cái, chẳng biết có hiểu đúng ý mẹ không.
Mẹ khoác vai Mạch Đông: "Đôi lúc mẹ cũng thấy bất công lắm, tại sao con gái cứ phải chọn giữa gia đình và sự nghiệp, cứ phải chọn giữa tình cảm và lý trí để định nghĩa bản thân. Nhưng thời đại đâu phải do một người tạo ra, cũng chẳng phải ngày một ngày hai mà thành. Mình sống trong thời đại này thì chỉ biết làm theo trái tim mình, làm những việc khiến mình vui thôi. Thế, Mạch nhà ta dạo này có chuyện gì vui không?"
Giờ Mạch Đông mới vỡ lẽ, hóa ra mẹ đi đường vòng nãy giờ là để hỏi chuyện này.
Cậu không phải không muốn kể với gia đình, chỉ là muốn tìm thời điểm thích hợp hơn. Chuyện này đâu phải chuyện nhỏ, với gia đình nào cũng thế thôi. Cậu im lặng một lúc rồi thú nhận: "Mẹ, con có người yêu rồi."
Mẹ cười tươi rói, má lúm đồng tiền hiện rõ: "Ồ, để mẹ đoán xem, là Nghiêm Tự Minh đúng không?"
Mạch Đông ngạc nhiên: "Mẹ nhìn ra rồi ạ?"
Tối hôm đó về nhà, Mạch Đông nằm bò ra bàn viết nhật ký, cảm thấy có cả bụng tâm sự muốn trút ra.
Ngày 18 tháng 1 năm 2024, trời nắng.
Trên đường về nhà mình cứ suy nghĩ mãi tại sao mẹ lại nói những lời đó. Về đến nhà mới hiểu ra ý nghĩa của chủ đề 'tiếc nuối' này.
Mình là con trai, anh ấy cũng là con trai, bọn mình là những người đồng tính chưa được thời đại này chấp nhận hoàn toàn. Muốn ở bên nhau sẽ gặp nhiều trắc trở và ánh mắt dị nghị. Có thể sau này một trong hai đứa sẽ vì thế mà chùn bước, tạo thành một sự tiếc nuối. Nhưng tiền đề của sự tiếc nuối đó là bây giờ bọn mình phải dũng cảm bên nhau, để sự tiếc nuối đó được xây dựng trên nền tảng hạnh phúc.
Mình chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này, giờ nghĩ lại thấy mình ngây thơ thật. Chắc tại mình hơi tự tin thái quá, từ hồi thích anh ấy đến giờ chưa bao giờ thấy tự ti hay nhạy cảm vì mình thích con trai cả. Nhưng mẹ nói đúng, giờ không để ý thì sớm muộn gì cũng sẽ để ý, mình nên suy nghĩ trước thì hơn. Vì bọn mình đâu phải trẻ con chơi đồ hàng, bọn mình đang yêu nhau thật lòng, định cùng nhau đi hết quãng đời còn lại mà.
Anh ấy có nghĩ thế không nhỉ?
Chắc chắn là có rồi! Anh ấy dũng cảm hơn mình nhiều. Mình nhát gan không dám thừa nhận, nói dối hai lần liền, còn anh ấy đã nói thẳng với gia đình rồi. Nhưng hình như mình sai rồi, lúc nãy vội cúp máy quá quên chưa hỏi thái độ của bố mẹ anh ấy thế nào. Họ có làm khó anh ấy không? Có mắng c.h.ử.i hay đ.á.n.h đòn anh ấy không nhỉ?
Mạch Đông ơi là Mạch Đông, mày đúng là đồ ngốc trong tình yêu!
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ đông, "đồ ngốc trong tình yêu" Mạch Đông theo bố ra chợ đồ cổ.
Đây là giao kèo giữa hai bố con từ trước. Hôm trước Giáng sinh Mạch Đông xin bố mấy chai rượu vang, ông bố buôn đồ cổ sành sỏi đời nào chịu thiệt, bảo rượu thì cho, nhưng nghỉ hè phải ra trông hàng cho bố.
Quê Mạch Đông ở phía Bắc hơn so với trường, cậu quấn áo phao trắng to sụ, khăn mũ kín mít đi giữa chợ đồ cổ, nhìn lạc quẻ vô cùng.
Bố Mạch vẫn chưa biết con trai có người yêu, mẹ Mạch là người rất tôn trọng sự riêng tư và biết giữ kẽ. Dù là người một nhà, con trai tâm sự bí mật với bà, bà cũng không bao giờlén lút kể lại với chồng, bà nghĩ chuyện này để Mạch Đông tự nói ra thì hay hơn.
Bố Mạch đi trước, miệng lẩm bẩm không ngừng về con gái chú Lý hàng xóm: "Hơn con hai tuổi, xinh như mộng luôn, thế nào, bố làm mối cho nhé? Ông nội con nói đúng đấy, con lầm lì thế này thì đến tết Công gô mới có người yêu à?"
Mạch Đông l.i.ế.m môi. Trừ lúc làm ăn ra thì bố cậu là người vô tư lự. Mẹ nhìn cái biết ngay cậu thích Nghiêm Tự Minh, còn bố thì vẫn hăng hái làm mai mối, tưởng con trai mình thẳng tưng.
Mạch Đông lí nhí: "Thôi bố ạ, con không thích con gái."
Bố Mạch thuận miệng: "Ờ thế thì thôi, bố..." Bố Mạch bỗng phanh kít lại, quay ngoắt sang nhìn con trai trân trối. Mạch Đông tưởng bố sắp nổi giận, ai ngờ ông lại quay đầu đi, lẩm bẩm: "Hả? Không thích con gái á? Từ bao giờ thế?"
Mạch Đông hắng giọng: "Từ cấp ba..."
Bố Mạch xin lỗi ngay tắp lự: "Ui chà, bố xin lỗi con giai nhé, bố vô tâm quá, thua xa mẹ con. Mà mẹ con cũng kì, biết lâu thế rồi mà chả nói với bố tiếng nào!" Ông lúng túng một lúc rồi nảy ra ý tưởng mới: "Thích con trai càng dễ, đúng chuyên môn của bố rồi. Con gái bố quen ít chứ con trai thì bố quen cả rổ, để bố tuyển cho con một cậu nhé?"
Giọng Mạch Đông càng bé hơn: "Con... con không độc thân nữa rồi."
Lần này bố Mạch đứng hình thật sự: "Ủa? Tối qua ăn cơm thấy bảo chưa yêu ai mà?"
Mạch Đông chột dạ: "Tối qua... con không dám nói, con nói dối đấy."
Bố Mạch nheo mắt: "Giỏi nhỉ, biết nói dối rồi cơ đấy."
Hai bố con vừa nói chuyện vừa đi đến cửa hàng. Kéo cửa cuốn lên, mùi bụi bặm xộc ra làm Mạch Đông suýt ho sặc sụa. Cậu phẩy tay quạt bụi: "Bố, để con quét dọn cho nhé?"
Bố Mạch vội giữ tay con lại: "Ấy đừng, con không hiểu đâu, đấy là tinh hoa của đồ cổ đấy." Bố Mạch ném chùm chìa khóa lên bàn, bật máy nước nóng, gõ gõ mặt bàn: "Bạn trai con đâu? Gọi ra đây bố xem mặt mũi thế nào."
Mạch Đông giật mình: "Bố làm gì thế... Tự nhiên gọi người ta ra kỳ lắm."
Bố Mạch hừ mũi: "Có tí việc thế đã không chịu được rồi? Con biết ngày xưa bố theo đuổi mẹ con khổ thế nào không? Bà ngoại con chê nghề bố không ổn định, bố đến nhà bốn năm lần toàn bị đuổi về, ngày nào cũng xách quà đến đứng cửa, cả tuần liền bà ngoại con mới chịu gặp đấy."
Mạch Đông thấy bố vô lý quá: "Thế sao giống nhau được, bọn con yêu đương tự do mà, bố làm khó người ta làm gì."
Bố Mạch nghe thế thì phật ý: "Chưa gì đã bênh chằm chặp rồi hả."
Mạch Đông ôm khư khư điện thoại, nhất quyết không nhắn tin cho Nghiêm Tự Minh. Bố Mạch ngồi sau cái bàn lễ tân cũ kỹ, gõ tay xuống bàn cộc cộc.
Mạch Đông không ngờ bố giận không phải vì cậu là đồng tính, cũng không phải vì cậu nói dối, mà là vì cậu không chịu gọi Nghiêm Tự Minh đến ra mắt.
Cậu vừa cảm động vừa sốt ruột: "Để hôm khác được không bố? Con phải báo trước với anh ấy một tiếng chứ, để người ta còn chuẩn bị tâm lý."
Bố Mạch cứng rắn: "Nó có tật giật mình hay sao mà phải chuẩn bị?"
Bố Mạch đôi lúc cũng bướng bỉnh lắm, không thì sao mà buôn đồ cổ được.
Chuyện ông theo đuổi mẹ Đỗ ngày xưa là thật 100%, cả nhà ai cũng biết. Hồi đó bà ngoại chê ông công việc bấp bênh, ông kiên trì cày cuốc mua được nhà lầu xe hơi rồi mới dám đến dạm ngõ.
Mạch Đông hiểu tâm lý của bố. Con trai yêu con trai đâu phải chuyện dễ dàng gì, tuy bố không khéo ăn nói nhưng nỗi lo của mẹ thì bố cũng có. Bố muốn biết Nghiêm Tự Minh có phải người tốt không, có hợp với con trai mình không.
Nói cách khác, Mạch Đông biết mình lớn lên trong tình yêu thương bao la của gia đình. Dù cậu đã 20 tuổi đầu nhưng trong mắt bố mẹ vẫn chỉ là đứa trẻ con. Bố mẹ yêu cậu nhiều quá, giờ có người khác đến yêu cậu, bố cậu muốn kiểm tra xem tình yêu của người đó có đủ tiêu chuẩn không.
Mạch Đông đành thỏa hiệp, cầm điện thoại ra ngoài gọi cho Nghiêm Tự Minh. Lúc này mới hơn chín giờ sáng, theo đồng hồ sinh học thì anh dậy rồi, nhưng ngày nghỉ không biết có ngủ nướng không.
Chuông reo mấy tiếng thì có người bắt máy, giọng Nghiêm Tự Minh vang lên rõ mồn một: "Hửm? Chào buổi sáng."
Mạch Đông ngập ngừng mãi mới nói: "Chào buổi sáng, hôm nay... anh có rảnh không?"
