Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 36: Bố Mạch Khó Tính

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:15

Editor: Yang Hy

Hình tượng của Bố Mạch hoàn toàn sụp đổ trong mắt Nghiêm Tự Minh.

Dù biết bố Mạch Đông buôn đồ cổ, nhưng nhìn gia thế khủng của nhà cậu, anh cứ đinh ninh ông phải là một doanh nhân thành đạt, vest phẳng phiu, chuyên lui tới các sàn đấu giá sang trọng.

Dù sao thì ông nội Mạch Đông cũng từng bị đồn là nhặt rác trong khi thực chất là nghệ sĩ cơ mà.

Ai dè bố Mạch xuất hiện với dáng vẻ... bình dân đến không tưởng. Áo bông đen cũ kỹ sờn rách, miệng ngậm điếu t.h.u.ố.c rẻ tiền, tay thô ráp sần sùi. Không phải luộm thuộm, chỉ là quá đỗi bình thường, khác xa với tưởng tượng "tinh anh" của Nghiêm Tự Minh.

Nghiêm Tự Minh lễ phép: "Cháu chào chú, cháu là Nghiêm Tự Minh, là... bạn học của Mạch Đông ạ."

Bố Mạch nheo mắt rít một hơi t.h.u.ố.c, giọng điệu ngang tàng như đại ca xã hội đen: "Ồ, bạn học à? Thế mà tôi cứ tưởng bạn trai thằng Mạch cơ đấy."

Nghiêm Tự Minh sửa ngay: "Dạ, là bạn trai ạ."

Mạch Đông co rúm như con chim cút trong góc, không dám ho he.

Bố Mạch hừ mũi: "Thế rốt cuộc là bạn học hay bạn trai? Hai đứa có thống nhất kịch bản chưa đấy?"

Nghiêm Tự Minh bình tĩnh đáp: "Là bạn trai ạ. Cháu sợ câu đầu tiên nhận là bạn trai sẽ làm chú phật ý."

Bố Mạch có vẻ hài lòng, lườm Mạch Đông một cái, lẩm bẩm: "Cũng biết điều đấy."

Mạch Đông thầm tự hào: Đương nhiên rồi!

Thật ra bố Mạch chỉ diễn sâu để dằn mặt con rể tương lai thôi, chứ bình thường ông đâu có thế. Thấy dọa mồm không ăn thua, ông đẩy bộ ấm chén ra: "Uống trà không?"

Nghiêm Tự Minh ngồi xuống đối diện: "Cháu ít uống, nhưng người lớn trong nhà cũng hay pha nên biết chút chút."

Bố Mạch gật đầu: "Biết thì pha một ấm xem nào."

Mạch Đông xót ruột: "Bố này, anh ấy là sinh viên, biết gì trà đạo mà bố bắt bẻ."

Bố Mạch cáu, con trai mình nuôi bao năm giờ cứ bênh chằm chặp người ngoài, ông càng quyết tâm làm khó Nghiêm Tự Minh. Ông im lặng đẩy hũ trà sang.

Pha trà đâu phải chuyện đùa, đến người đi làm lâu năm còn chưa chắc đã biết, nói chi là sinh viên.

Nghiêm Tự Minh mỉm cười, không vội lấy trà mà với tay lấy ấm nước sôi tráng qua bộ ấm chén. Sau đó mới mở nắp hũ trà.

Anh tỏ vẻ ngạc nhiên, nịnh khéo bố Mạch một câu: "Chú ơi, cháu không rành trà lắm nhưng nhìn và ngửi mùi là biết loại xịn rồi, chú đúng là dân sành."

Nói xong, anh dùng muỗng gỗ múc đúng ba muỗng trà, rót nước sôi vào ấm rồi chắt nước tráng trà đi một cách thành thục.

Mặt bố Mạch biến đổi liên tục, vừa khó chịu vừa hài lòng. Đột nhiên ông giật lấy chén trà, gắt gỏng: "Thôi thôi, tay chân vụng về, hỏng hết cả trà ngon của tôi."

Bố Mạch tự tay pha trà, rồi bắt đầu màn tra khảo gia cảnh: "Nhà cậu làm gì?"

Nghiêm Tự Minh đáp: "Bố mẹ cháu làm bên hóa chất vật liệu ạ, mẹ dạy học, bố làm ở viện nghiên cứu."

Nói khiêm tốn thế chứ bố Mạch nghe là hiểu ngay: Mẹ là giáo sư, bố là nhà nghiên cứu. Được, môn đăng hộ đối. Thanh thiện cảm trong lòng ông lại nhích lên một chút, nhưng càng nhích ông càng khó chịu, quyết tâm tìm ra lỗi để bắt bẻ.

Bố Mạch tấn công tiếp: "Nhà cậu biết chuyện hai đứa chưa?"

Không ngờ Nghiêm Tự Minh gật đầu: "Mới biết ạ, cháu với Mạch Đông yêu nhau chưa lâu, nghỉ hè mới có dịp nói chuyện với gia đình."

Bố Mạch lại thấy hài lòng hơn tí nữa: "Thế thái độ bên đấy thế nào?"

Nghiêm Tự Minh: "Cháu không dám giấu chú, bố mẹ cháu cần thời gian để chấp nhận, nhưng cháu giải quyết được ạ."

Bố Mạch được đà lấn tới, ưỡn n.g.ự.c: "Nghĩa là nhà cậu chưa đồng ý chứ gì? Chuyện nhà mình còn chưa lo xong, lấy tư cách gì đòi yêu con trai toi?"

Nghiêm Tự Minh cúi đầu nhận lỗi: "Chú nói đúng ạ, là lỗi của cháu. Cháu sẽ cố gắng hết sức để giải quyết êm đẹp, chú..."

Bố Mạch xua tay chặn họng: "Đàn ông con trai đừng có mồm mép tép nhảy, tôi lạ gì cái văn đấy."

Mạch Đông sốt ruột, cậu vốn đã lo chuyện gia đình Nghiêm Tự Minh, giờ thấy bố làm khó anh thì càng cuống, túm lấy tay anh: "Anh có sao không? Sáng nay về nhà nói chuyện này à? Mẹ anh có mắng hay đ.á.n.h anh không?"

Mặt bố Mạch đen như đ.í.t nồi.

Ông rít t.h.u.ố.c sòng sọc, nghĩ bụng quái lạ, mình đẻ con trai mà sao tâm trạng cứ như gả con gái về nhà chồng thế này? Cứ thấy như cải thảo nhà mình bị con lợn nào ủi mất, đau lòng quá đi mất.

Nghiêm Tự Minh vỗ nhẹ lên tay Mạch Đông trấn an, lắc đầu.

Mạch Đông không chịu: "Nói đi mà. Đừng lo bố em, bố dọa tí thôi, bình thường hiền khô à, ghét ghê!"

Nghiêm Tự Minh nín cười, không dám nhìn sắc mặt bố Mạch, chắc chắn là đen hơn nữa rồi. Sợ Mạch Đông lo, anh nói thật: "Không sao đâu, anh bảo anh giải quyết được, mẹ chỉ lo đường khó đi thôi chứ không có ý kiến gì với em đâu, yên tâm."

Mạch Đông thở phào, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y anh không buông.

Chiều bố Mạch đi lấy hàng, để hai đứa trông quán.

Xe ông vừa đi khuất, Nghiêm Tự Minh mới dám thở hắt ra, dựa lưng vào ghế, thả lỏng người.

Mạch Đông buồn cười: "Run không anh?"

Nghiêm Tự Minh thở dài: "Không run mới lạ."

Mạch Đông an ủi: "Bố em ưng anh lắm đấy, càng tỏ ra khó chịu là càng ưng. Bố em ít nói làm nhiều, để anh ở lại trông quán với em là tín nhiệm lắm rồi."

Nghiêm Tự Minh gật gù: "Anh cũng đoán thế, nhìn chú không giống người hay làm khó dễ, diễn xuất cũng hơi không được tốt lắm."

Mạch Đông vỡ lẽ: "Hóa ra nãy giờ anh diễn cùng bố em à?"

Nghiêm Tự Minh ngẫm nghĩ: "Cũng không hẳn, run là thật, muốn thể hiện tốt cũng là thật."

Mạch Đông tự hào: "Anh qua ải bố em rồi đấy!"

Nghiêm Tự Minh nhìn cậu: "Thế còn em?"

Mạch Đông ngơ ngác: "Dạ?"

Nghiêm Tự Minh cười: "Còn em thì sao? Em mới là giám khảo chính mà, thầy Mạch, anh qua môn chưa?"

Tết đến nơi rồi, nhà Mạch Đông bận rộn hẳn lên.

Bà ngoại tuy đã nghỉ hưu nhưng học trò cũ cũng rất đông, ngày lễ tết không dám đến nhà bà làm phiền nên toàn mang quà đến nhà mẹ Mạch Đông nhờ chuyển giúp. Mới đầu nhà Mạch Đông kiên quyết không nhận, nhưng họ cứ vứt quà ở cửa rồi chạy mất, hoặc gửi bảo vệ đưa vào, riết rồi cũng đành chịu.

Bố Mạch lăn lộn trong giới đồ cổ bao năm cũng có tiếng tăm, học trò cũng không ít. Mẹ Đỗ cũng thế, học sinh nhiều vô kể.

Mấy ngày nay Mạch Đông trốn tiệt trên phòng, không dám ló mặt ra ngoài.

Hôm qua lén trốn đi gặp Nghiêm Tự Minh, lấy được cuốn nhật ký mấy ngày nay của anh. May mà có nó giải sầu, rảnh rỗi là cậu lôi ra đọc xem bạn trai làm gì.

Ngày 24 tháng 1 năm 2024, trời nắng.

Đố bạn học Mạch Đông biết hôm nay là ngày gì? Tuy mấy hôm nay ít gặp nhau, nhưng hôm nay tròn một tháng mình chính thức yêu nhau đấy, đáng kỷ niệm lắm. Tiếc là em đi triển lãm ở thành phố bên cạnh, không đi ăn mừng được, buồn ghê.

Còn hơn hai tuần nữa là Tết rồi, trên bàn ăn mọi người bàn chuyện hai nhà gặp mặt ăn bữa cơm tất niên. Anh thấy hơi sớm nên tự ý từ chối rồi, chưa kịp hỏi ý em, thôi viết vào nhật ký coi như báo cáo nhé.

Đợi thêm chút nữa đi em. Bây giờ gặp mặt thì trong mắt người lớn chúng mình vẫn chỉ là bạn bè thôi. Đợi hai năm nữa, chúng mình chính thức ra mắt với tư cách người yêu, được không?

Về nhà ăn uống sướng quá, anh nghi mình tăng cân rồi, chiều nay đi đăng ký tập gym dưới nhà. Hy vọng ra Tết có thể bế em bằng một tay, chắc không khó đâu nhỉ.

Ngày 26 tháng 1 năm 2024, trời âm u.

Mạch Đông, cảnh cáo em nhé, 4 ngày rồi em không gặp bạn trai, anh cần một lý do chính đáng. Trước khi nghỉ hè cứ hí hửng tưởng không phải yêu xa, giờ mới thấy mình ngây thơ quá.

Trưa nay đi ăn món Hồ Nam với gia đình, ngon phết, quán ngay gần nhà em luôn. Ngồi trong phòng riêng nhắn tin hỏi em có nhà không, hai tiếng sau anh về đến nhà em mới rep.

Tin nhắn không có cảm xúc, nhưng hy vọng học sinh giỏi đọc hiểu được sự giận dỗi của anh qua mấy dòng chữ khô khan này.

Hôm nay dỗi rồi, không thèm báo cáo nữa.

Ngày 28 tháng 1 năm 2024, mưa nhỏ.

Sáng dậy họng đau rát, chắc hôm qua đi tập gym về trúng gió. Uống cốc t.h.u.ố.c cảm nóng hổi, đến 10 giờ thì sốt. Nhà vắng tanh, mẹ bận dự án Tết cũng không được nghỉ, bố thì mất hút luôn.

Cô giúp việc thấy anh nằm bẹp dí trên giường thương quá nấu cho bát mì nước trong veo, nhạt thếch. Ăn mì mà nhớ món Hồ Nam hôm nọ quay quắt, tiếc là hôm đó mải chờ tin nhắn em nên chả ăn được mấy.

Uống hạ sốt xong ngủ một mạch đến chiều tối, dậy thì hết sốt.

Thấy 4 cuộc gọi nhỡ của bạn trai. Tiếc quá, em bảo gọi thêm cuộc nữa không nghe là em phi đến nhà anh, lúc đó anh nghĩ mình tỉnh dậy không đúng lúc tí nào. Mà thôi, em đến lại lây ốm thì khổ. Tối thấy đói, thèm đồ cay, bị bạn trai mắng xối xả nửa tiếng đồng hồ vì mới ốm dậy đã đòi ăn linh tinh.

Lần đầu thấy bạn trai hung dữ thế, nhưng mà đẹp trai, anh thích. Kiểu này chắc sau này anh phải chăm chỉ ăn vạ hơn mới được (đùa đấy).

Được rồi, em ngủ ngon nhé.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.