Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 39: Nụ Hôn Nồng Nặc Mùi Rượu

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:16

Editor: Yang Hy

Sau vài lần cụng ly, kế hoạch đi karaoke cũng hủy bỏ.

Lúc tan tiệc, lớp trưởng say quắc cần câu, bá cổ Mạch Đông nói mấy câu sến rện: "Mạch Đông à, tôi cảm ơn cậu nhiều lắm. Nói thật nhé, hồi đi học tôi ghét cậu vãi. Tôi học không bằng cậu, chức lớp trưởng cũng không đến lượt tôi, thế mà cái thứ tôi khao khát thì cậu lại coi như rác, vứt đi cái một. Hồi đấy trẻ trâu, thấy cậu làm màu vãi chưởng. Giờ tôi khác rồi, tôi chín chắn hơn rồi, tôi biết tôi kém hơn cậu, cậu nhường tôi mới có cơ hội mà nắm lấy."

Mạch Đông l.i.ế.m môi, ấp úng đáp lại: "Đừng nói thế, cậu làm tốt mà, chăm lo cho mọi người, tốt nghiệp rồi còn đứng ra tổ chức họp lớp, tôi chịu đấy, không làm được đâu."

Lớp trưởng lắc đầu: "Thật đấy, bọn nó thì tôi không biết, nhưng cậu biết tại sao hồi cấp ba tôi chả nói chuyện với cậu câu nào không?"

Mạch Đông "ừ" một tiếng: "Tại sao?"

Lớp trưởng cười: "Ghen tị chứ sao! Cậu nhớ hồi lớp 10, cả lớp tưởng cậu nghèo rớt mồng tơi không? Lúc đấy ai cũng xúm vào quan tâm cậu, tại cậu lúc nào cũng tỏ ra xa cách, học giỏi, lạnh lùng, bọn tôi ghen tị sao cậu cái gì cũng hơn bọn tôi thế. Biết cậu nghèo thì trong lòng mới cân bằng được tí. Sau biết là hiểu lầm, lại càng tức, đã giỏi lại còn giàu!"

Mạch Đông cứng họng, không biết nói gì.

Lớp trưởng vỗ vai cậu: "Tôi say thật rồi, nói năng linh tinh, nhưng mà toàn lời thật lòng đấy. Nói ra được chứng tỏ tôi lớn rồi, mấy cái tính xấu hồi xưa giờ nghĩ lại thấy trẻ trâu thật. Cậu được đấy Mạch ạ, sau này giữ liên lạc nhé?"

Mạch Đông gật đầu lia lịa: "Ừ, giữ liên lạc."

Mọi người về gần hết, Mạch Đông đứng ngẩn ra đó, chào hỏi xong xuôi mới nhớ đến Nghiêm Tự Minh. Quay lại thấy anh vẫn đứng im lặng sau lưng mình. Trong lòng Mạch Đông bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, chẳng biết vì sao mà vui thế, cậu chạy ù tới, mặc kệ có ai nhìn thấy không, lao thẳng vào lòng Nghiêm Tự Minh.

Nghiêm Tự Minh uống rượu nên giọng hơi khàn: "Hửm?"

Mạch Đông ôm anh một lúc mới sực nhớ ra: "Ch.ết dở, em không biết lái xe. Quên béng mất, biết thế không cho anh uống rượu."

Nghiêm Tự Minh cười: "Thế em tưởng anh đến đây làm gì hả bạn trai?"

Mạch Đông load một lúc: "À, đến chắn rượu cho em hả."

Nghiêm Tự Minh gật đầu: "Họp lớp kiểu gì chả bị ép, sợ em không biết từ chối."

Mạch Đông từ bé đến lớn ít chơi bời, chủ yếu là học, tuy không thích lắm nhưng cậu nghĩ học sinh thì phải học thôi. Cậu không có bạn, cũng chẳng bao giờ đi mua sắm, xem phim, chơi điện t.ử một mình. Cấp hai bọn con trai đứa nào cũng mê truyện tranh, kiếm hiệp, Mạch Đông thì không.

Nên nhiều người lớn lên vỡ mộng vì đời thực không như trong truyện, còn Mạch Đông thì ngược lại. Từ mẫu giáo cậu đã thấy mặt trái của xã hội, nhưng lên đại học lại gặp được một người như Nghiêm Tự Minh.

Nghiêm Tự Minh rốt cuộc là người thế nào?

Mấy từ Mạch Đông hay dùng để khen anh như trưởng thành, chín chắn, chu đáo... giờ thấy sao mà nhạt nhẽo, thiếu thốn quá.

Nghiêm Tự Minh trông không giống người say.

Mặt anh chỉ hơi đỏ hơn bình thường một tí tẹo thôi. Đứng vẫn vững, đi vẫn thẳng, nói năng vẫn mạch lạc như thường.

Mạch Đông gọi dịch vụ lái xe hộ, hai người ngồi trong xe chờ. Mạch Đông bất ngờ cảm nhận được sự khác biệt của Nghiêm Tự Minh. Anh nhắm mắt dựa vào ghế sau, tay phải đan c.h.ặ.t mười ngón với tay Mạch Đông, đùi hai người dính sát vào nhau.

Mạch Đông thử nhích đùi trái sang phải một tí, nhưng Nghiêm Tự Minh lập tức dính theo ngay. Nhìn sang người đang nhắm mắt dưỡng thần kia vẫn không hề mở mắt. Mạch Đông ngồi thẳng dậy, xoay xoay cổ tay trái định rút tay ra.

Nghiêm Tự Minh khàn giọng hỏi: "Sao thế?"

Mạch Đông hắng giọng: "A, không có gì, em định xem điện thoại bao giờ tài xế đến thôi."

Nghiêm Tự Minh: "Tay kia xem không được à?"

Mạch Đông: "Thì một tay không tiện lắm..."

Nghiêm Tự Minh: "Thế đừng xem nữa, đợi đi."

Mạch Đông nín cười: "Nghiêm Tự Minh, anh say rồi phải không?"

Nghiêm Tự Minh mở mắt, ánh mắt sắc như d.a.o găm gim c.h.ặ.t lấy Mạch Đông: "Sao em nói thế?"

Mạch Đông giơ hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lên: "Anh dính người quá."

Nghiêm Tự Minh lại nhắm mắt: "Không say thì không được dính em à?"

Mạch Đông ngẫm nghĩ: "Tất nhiên là được, nhưng bình thường anh có thế đâu, bình thường anh nhịn à?"

Nghiêm Tự Minh thừa nhận thẳng thừng: "Ừ."

Mạch Đông tò mò: "Tại sao?"

Nghiêm Tự Minh im lặng một lát: "Không tại sao cả."

Mạch Đông không hiểu: "Thế là tại sao?"

Người đang nhắm mắt bỗng hít sâu một hơi rồi thở ra chậm rãi, như đang cố nén điều gì đó, chỉ "ừ" khẽ một tiếng. Mạch Đông ngốc nghếch một cách thiên tài trong khoản này, định nhân lúc anh say để hỏi cho ra ngô ra khoai, chưa kịp mở miệng thì bị nắm c.h.ặ.t cổ tay.

Nghiêm Tự Minh hỏi: "Xem hộ anh bao giờ tài xế đến."

Mạch Đông mở khóa điện thoại: "Khoảng mười phút nữa."

Và sau đó là nụ hôn nồng nặc mùi rượu. Mạch Đông bị hôn bất ngờ, ép c.h.ặ.t vào cửa xe bên phải, đầu đập vào cửa kính. Nghiêm Tự Minh chẳng còn chút lịch thiệp nào, tay trái bóp c.h.ặ.t cằm Mạch Đông, bắt cậu ngẩng lên để nhận nụ hôn, Mạch Đông hoảng hốt định né tránh.

Cậu vùng vẫy, kêu đau.

Động tác của Nghiêm Tự Minh như bị ấn nút chuyển chế độ, bỗng chốc trở nên dịu dàng, dùng môi lưỡi vỗ về môi Mạch Đông, bàn tay đang bóp cằm chuyển ra sau gáy xoa nhẹ. Như từ con thú hoang sắp mất kiểm soát biến thành chú ch.ó nhà ngoan ngoãn.

Nụ hôn kết thúc, Nghiêm Tự Minh ngồi ngay ngắn lại, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, bỏ lại một câu: "Biết tại sao chưa?"

Mặt Mạch Đông nóng đến mức rán trứng được, vội vàng trả lời: "Biết... biết rồi ạ."

Trong xe im lặng đến nghẹt thở, Mạch Đông tự mình tiêu hóa hình ảnh Nghiêm Tự Minh xa lạ vừa rồi.

Cậu lại tự hỏi câu hỏi chưa có lời giải: Nghiêm Tự Minh rốt cuộc là người thế nào?

Chưa nghĩ ra thì Nghiêm Tự Minh lên tiếng: "Xin lỗi em."

Mạch Đông vội nói: "Đừng, đừng xin lỗi, sao anh phải xin lỗi?"

Nghiêm Tự Minh cười: "Dọa em sợ à?"

Mạch Đông do dự: "Cũng không hẳn, sợ vì bất ngờ quá thôi. Nhưng không phải vì... chuyện khác đâu." Cậu hơi bất ngờ, nhưng cũng không hẳn, đêm tỏ tình đầu tiên ở nhà hàng Tây, anh cũng hôn cậu trong nhà vệ sinh, cũng chẳng nhẹ nhàng gì. Chẳng qua sau đó anh toàn lịch sự kiềm chế làm cậu suýt quên mất nụ hôn đầu ấy.

Thật ra Mạch Đông thích lắm, chỉ là ngại không dám nói, nói ra kiểu gì bây giờ?

Cậu lén đỏ mặt, tìm cách đ.á.n.h trống lảng: "Anh... anh về nhà em một chuyến đi? Em lấy nhật ký cho anh."

Nghiêm Tự Minh đồng ý: "Được."

Về đến nhà là hơn ba giờ chiều, giờ này thường chỉ có giúp việc ở nhà.

Mạch Đông chạy vội lên phòng, vớ cuốn nhật ký rồi chạy xuống, đi được nửa cầu thang thì thấy mẹ Mạch từ bếp đi ra, làm cậu suýt nhảy dựng lên. Mẹ Mạch nhướng mày: "Làm gì mà lén lút như ăn trộm thế?"

Mạch Đông mắt đảo như rang lạc: "A, đâu có ạ? Con có lén lút gì đâu."

Mẹ Mạch suýt bật cười, con trai bà lúc nào cũng đáng yêu thế, bà trêu: "Vừa về đã chạy đi đâu? Chiều nay mẹ đổi ca được nghỉ, đang nấu cơm với dì, vào nếm thử không?"

Mạch Đông giấu cuốn nhật ký ra sau lưng: "Con... dạ thôi, con không ăn đâu, nay họp lớp ăn no rồi ạ."

Mẹ Mạch nhìn chằm chằm cậu: "Thế à, không sao. Nếm một miếng thôi, lần đầu mẹ học nấu ăn đấy, không nể mặt mẹ tí nào à?"

Mạch Đông cuống lên: "Thế, thế con ra ngoài tí đã, nãy con quên đồ ở ngoài."

Mẹ Mạch cười phá lên: "Quên Tiểu Nghiêm ở ngoài chứ gì? Bảo nó vào nhà chơi, con cái kiểu gì thế, đến cửa nhà rồi mà không mời vào."

Mạch Đông từ chối hộ bạn trai luôn: "Hôm nay không tiện đâu mẹ, thôi để hôm khác, anh ấy uống chút rượu rồi."

Mẹ Mạch không hỏi nhiều, gật đầu thông cảm: "Thế con ra đi, bảo nó đi đường cẩn thận."

Trời chiều âm u, anh tài xế lặng lẽ đợi cuốc xe tiếp theo.

Mạch Đông gõ cửa kính xe, kính hạ xuống, cậu nhét cuốn nhật ký qua khe cửa. Nghiêm Tự Minh không nói gì, Mạch Đông cảm thấy ánh mắt anh nhìn mình lạ lắm, không biết ví von thế nào cho đúng, giống như... giống như một chú ch.ó săn đang đợi chủ xích cổ lại.

Ma xui quỷ khiến thế nào, Mạch Đông đưa tay xoa đầu Nghiêm Tự Minh, rồi ra hiệu cho anh hạ kính xuống thấp hơn chút nữa. Sau đó, cậu cúi người hôn nhẹ lên môi bạn trai đang say rượu, đỏ mặt dặn dò: "Về nhà đi nhé? Cảm ơn anh hôm nay đã đi cùng em."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.