Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 43: Ngoại Truyện - Sống Chung
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:16
Editor: Yang Hy
Hôm nay là ngày đầu tiên Mạch Đông và Nghiêm Tự Minh về sống chung một nhà.
Tay chân Mạch Đông thì đang trải ga giường như một cái máy, nhưng đầu óc cậu thì đã "sập nguồn" từ mười phút trước rồi. Mười phút trước, Nghiêm Tự Minh từ trong bếp đi vào phòng ngủ chính, buông một câu nhẹ bẫng: "Em có mang bộ chăn ga nào theo không? Dùng của em đi, sợ em dùng đồ lạ ngủ không quen."
Mười phút trước, não bộ Mạch Đông vẫn còn hoạt động tốt, cậu trả lời rất tự nhiên: "A, của anh đâu? Để em trải cho anh trước."
Nghiêm Tự Minh im lặng một cách kỳ lạ trong vài giây, rồi ném ra một quả b.o.m: "Tối nay anh với em ngủ chung ở đây."
"Hả?"
Đúng vậy, Mạch Đông chưa hề nghĩ đến chuyện hai người sẽ ngủ chung; cậu ngây thơ đến lạ lùng. Cả hai đều có điều kiện, nên lúc thuê nhà tiêu chí hàng đầu là thoải mái và đẹp đẽ. Họ thuê căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ to gần bằng nhau. Rõ ràng có hai phòng ngủ, không dùng cả hai chẳng phải phí phạm lắm sao!
Mãi đến khi trải xong ga giường, Mạch Đông mới lấy lại tinh thần, bắt đầu đấu tranh tư tưởng dữ dội. Cả hai đều là người lớn rồi, yêu nhau cũng gần nửa năm, ngủ chung giường cũng đâu có gì quá đáng nhỉ? Trong đầu Mạch Đông bỗng hiện lên hai luồng suy nghĩ tranh luận ầm ĩ.
Phe "đen tối" bảo: "Đây là bản năng con người mà. Cậu không muốn ngủ với anh ấy à? Không muốn thì dọn về ở chung làm cái quái gì?"
Phe "trong sáng" cãi lại: "Tôi thừa nhận là muốn ngủ cùng, nhưng ngủ cùng này không giống cái ngủ cùng kia. Đắp chăn bông nằm nói chuyện phiếm cũng là ngủ cùng mà, đúng không?"
Phe "đen tối" gắt: "Thôi bớt giả nai đi! Có tim không đấy? Có ham muốn thì phải dũng cảm lên chứ. Hai người tình trong như đã rồi thì mặt ngoài còn e cái gì!"
Phe "trong sáng" lắp bắp: "Tôi! Tôi! Tôi! Thì có sao đâu! Có sao đâu! Nhưng mà tôi ngại chứ bộ!"
Mạch Đông nằm vật ra giường, vùi mặt thật sâu vào trong chăn. Chẳng cần sờ cũng biết mặt mình đang nóng ran lên. Cậu thừa nhận mình muốn ngủ cùng Nghiêm Tự Minh, theo mọi nghĩa của từ này, nhưng chẳng phải cái gì cũng cần quá trình sao? Cần phải từ từ chứ nhỉ!
Lúc cậu bước ra khỏi phòng ngủ, Nghiêm Tự Minh đã dọn dẹp xong xuôi cái bếp.
Cả hai đều mù tịt khoản nấu nướng. Lần trước Nghiêm Tự Minh bảo anh có thể học, nhưng ai biết tiến độ đến đâu rồi? Lúc chuẩn bị dọn về, Mạch Đông hăng hái lắm, lên mạng đặt mua một đống dụng cụ nhà bếp, nồi niêu xoong chảo, đồ gia dụng nhỏ đủ cả.
Nghiêm Tự Minh sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy, nhìn ra dáng chủ nhà vô cùng. Ngược lại, Mạch Đông đứng đực ra đó, thấy mình cứ lóng ngóng như khách đến chơi nhà mà chưa thân với chủ lắm.
"Em giúp anh..." Mạch Đông mở lời.
"Em treo quần áo giúp anh được không?" Nghiêm Tự Minh đang ngồi trên ghế sô pha bóc hàng chuyển phát nhanh. Trong đó toàn là mấy món đồ lỉnh kỉnh Mạch Đông mua để tập tành nướng bánh: khuôn, cọ quét, phới đ.á.n.h trứng...
Mạch Đông nhận nhiệm vụ rồi chuồn lẹ, cảm thấy nhẹ nhõm hẳn khi lại được trốn vào phòng ngủ một mình.
Cậu chẳng có ý gì khác đâu, chỉ đơn giản là ngại quá thôi.
Mở vali của Nghiêm Tự Minh ra, cậu chợt nhận ra dù yêu nhau cũng lâu, biết Nghiêm Tự Minh có những bộ quần áo nào, đa số cậu đều thấy rồi, nhưng cảm giác khi lấy từng món đồ được gấp gọn gàng từ vali ra nó khác hẳn với lúc nhìn thấy anh mặc trên người. Cảm giác này mang một hơi thở... đời thường rất rõ rệt.
Mạch Đông cầm chiếc áo sơ mi xám trên tay, lén lút áp mặt vào. Chẳng có cái mùi hương "Nghiêm Tự Minh" đặc trưng nào cả, chỉ thoang thoảng mùi nước giặt, thế mà lại khiến lòng Mạch Đông bình yên lạ lùng. Cảm giác như trái tim cậu cuối cùng cũng hạ cánh an toàn sau bao nhiêu phấn khích, hồi hộp và lo âu khi chuẩn bị dọn về sống chung.
Cậu nghĩ, à, mình thật sự đang sống cùng Nghiêm Tự Minh rồi.
Hai người bắt đầu chuyển nhà từ sáng sớm, dọn dẹp mãi đến hơn năm giờ chiều mới xong xuôi.
Là hai cậu ấm "chịu chơi", lúc quyết định sống chung cả hai đã đặt mua trên mạng cả đống đồ dùng, hữu dụng có mà vô dụng cũng nhiều. Căn hộ thuê hai phòng ngủ giờ đây đã ra dáng một tổ ấm thực sự.
Mệt bở hơi tai, hai người nằm vật ra ghế sô pha. Nỗi lo âu buổi sáng của Mạch Đông đã bị sự mệt mỏi thổi bay biến từ đời nào.
Nghiêm Tự Minh đề nghị gọi đồ ăn ngoài, bảo cả hai đều mệt rồi, đừng nấu nướng hay ra ngoài ăn làm gì. Mạch Đông bỗng bật dậy như lò xo, vẻ mặt đầy háo hức: "Em nấu cho!" Tuy đúng là mệt thật, nhưng cậu đã mong chờ chuyện này cả ngày nay rồi, không muốn bỏ lỡ cơ hội.
Nghiêm Tự Minh ngước nhìn cậu: "Em biết nấu à?"
Mạch Đông lôi điện thoại ra: "Mấy hôm nay em lưu bao nhiêu là công thức rồi. Giờ em siêu lắm."
Nghiêm Tự Minh suýt bật cười: "Thật á? Thế không gọi đồ ăn nữa, mình đặt nguyên liệu về, để xem đầu bếp Mạch học hành đến đâu rồi."
Siêu thị gần nhất nằm ngay ngoài cổng khu chung cư nên giao hàng chỉ mất mười phút. Nghiêm Tự Minh chọn nguyên liệu rất khéo, toàn chọn mấy loại rau củ chỉ cần ném vào nồi là chín. Tuy nhiên, Mạch Đông, kẻ ngoại đạo trong nhà bếp, hoàn toàn không nhận ra sự "cà khịa" tinh tế này. Cậu xắn tay áo hùng hổ đi vào bếp.
Mạch Đông có mua một cái cân điện t.ử, vốn định dùng để nướng bánh. Qua mấy ngày dùi mài kinh sử, cậu biết nướng bánh không giống nấu ăn, không thể áng chừng kiểu "một lượng vừa đủ" hay "một ít" được. Nướng bánh cần chính xác đến từng gam, sai một ly đi một dặm. Giờ thì Mạch Đông dùng cái cân điện t.ử đó để... pha nước sốt. Cậu cân từng gam muối, từng gam đường, từng gam xì dầu, đinh ninh làm thế này thì không thể nào hỏng được.
Nghiêm Tự Minh đã bị đuổi ra khỏi bếp lần thứ ba. Lý do lần đầu là: "Em không cần giúp, em làm được thật mà." Lý do lần hai là: "Anh đợi tí nữa thôi, sắp xong rồi, sắp xong thật rồi." Lý do lần này là: "Không được không được, em đang run lắm rồi. Anh đứng cạnh em càng run hơn. Anh ra ngoài đi."
Đầu bếp Mạch vật lộn trong bếp một tiếng rưỡi đồng hồ, Nghiêm Tự Minh cảm giác mình đói sút đi mấy cân thịt.
Cuối cùng hai người cũng được ăn tối lúc tám giờ rưỡi.
Mạch Đông làm ba món. Trừ món súp lơ xào vừa xong còn nóng hổi, hai món đầu đã nguội ngắt từ đời nào. Từ khí thế hừng hực lúc mới vào bếp, giờ Mạch Đông trông như chú cún con vừa lo lắng vừa thất vọng. Cậu đã nếm thử lúc nấu xong rồi. Cậu không hiểu tại sao mình đã làm theo công thức từng bước một, cân đo đong đếm chính xác thế mà đồ ăn làm ra lại... bình thường đến vậy. Không dở, chỉ là ăn được thôi.
Mạch Đông ngồi đối diện Nghiêm Tự Minh, nhìn anh bình tĩnh ăn mà mặt không biến sắc. Do dự hồi lâu, Mạch Đông mới lí nhí: "Hay mình gọi đồ ăn ngoài đi anh?"
Nghiêm Tự Minh đáp: "Em chưa nếm à? Anh thấy ngon mà."
Mạch Đông ỉu xìu: "Em nếm rồi. Bình thường lắm đúng không?"
Nghiêm Tự Minh mỉm cười: "Phải tiến bộ từ từ chứ. Lần đầu xuống bếp mà làm được thế này là giỏi lắm rồi."
Mạch Đông nhìn anh: "Thật ạ?"
Nghiêm Tự Minh gật đầu: "Thật. Lần sau để anh nấu, có khi còn chẳng bằng em ấy chứ."
Mạch Đông bật cười: "Thế để em dạy anh."
Thật ra Mạch Đông là người rất ít khi mơ mộng về tương lai. Trong khi nhiều người mới yêu ngày đầu đã tưởng tượng ra cảnh sống chung thế nào, thì Mạch Đông chưa từng nghĩ đến. Cậu rất hài lòng với hiện tại. Sự thiếu hụt mong đợi này dẫn đến hậu quả trực tiếp là thiếu kinh nghiệm. Không chỉ thiếu kinh nghiệm thực tế, mà sự chuẩn bị tâm lý cũng là con số không.
Tóc cậu vẫn đang nhỏ tong tỏng nước vì chưa lau khô hẳn. Dạo này mải mê sắm sửa cho nhà mới nên cậu quên chưa đi cắt tóc. Tóc cậu mọc nhanh, mấy hôm trước Nghiêm Tự Minh còn hỏi hay là cậu định nuôi tóc dài.
Mạch Đông đứng trước gương, kéo kéo đuôi tóc, cố tưởng tượng mình để tóc dài trông sẽ thế nào. Khó tưởng tượng quá. Bất chợt, cậu nhận ra mình cũng là kẻ không chịu bước ra khỏi vùng an toàn. Ví dụ như chuyện cậu yêu thầm Nghiêm Tự Minh suốt từ cấp ba lên đại học. Ví dụ như yêu nhau nửa năm rồi mà chưa bao giờ cậu chủ động đề nghị tiến xa hơn. Ví dụ như dù đã sống chung rồi mà cậu vẫn đang cân nhắc xem tối nay có nên chỉ đắp chăn nói chuyện trong sáng không.
Mạch Đông nghĩ, có lẽ cái gọi là vùng an toàn chỉ do cậu tưởng tượng ra thôi. Bước ra ngoài chưa chắc đã là rời đi, bởi vì bên ngoài có Nghiêm Tự Minh đang chờ, anh ấy chắc chắn sẽ đón được cậu một cách vô điều kiện.
Tối nay Mạch Đông tắm trước. Cậu nấu cơm rồi, đương nhiên việc dọn dẹp rửa bát thuộc về Nghiêm Tự Minh.
Khăn tắm vắt trên vai, tóc ướt nhỏ nước, Mạch Đông bước ra khỏi phòng tắm thì thấy bạn trai đang ngồi trên ghế sô pha nhặt cuống dâu tây.
"Sao anh không đi tắm đi?" Mạch Đông gọi với ra.
Nghiêm Tự Minh quay lại, cầm một quả dâu tây đưa lên miệng Mạch Đông. Vị ngọt mát lạnh tan trong miệng làm dịu ngay cái nóng hầm hập từ phòng tắm. Đút dâu cho Mạch Đông xong, Nghiêm Tự Minh vươn tay lấy chiếc khăn trên vai cậu, tự nhiên giúp cậu lau tóc. "Đừng có để đầu ướt mà chạy ra ngoài, cảm lạnh bây giờ."
Đầu Mạch Đông bị vò rối bù. "Đang mùa hè mà anh."
Nghiêm Tự Minh thì thầm: "Mùa hè cũng cảm lạnh được đấy."
Mạch Đông liếc trộm anh. Nghiêm Tự Minh đang lau tóc cho cậu rất nghiêm túc.
Nhớ lại khoảng thời gian trước khi Nghiêm Tự Minh tìm thấy cuốn nhật ký, Mạch Đông luôn cảm thấy cuộc sống của anh và cậu là hai đường thẳng song song. Đương nhiên là Mạch Đông luôn dõi theo bước chân Nghiêm Tự Minh từ hồi cấp ba. Dù cách biệt tuổi tác, khác định hướng học tập, nhưng lần nào có kết quả thi Mạch Đông cũng âm thầm so điểm với anh, và lần nào cũng thấy mình thua kém.
Khi Mạch Đông vào Đại học Nam Kinh, Nghiêm Tự Minh đã là đàn anh nổi tiếng, cảm giác như cả trường ai cũng biết tên anh. Còn Mạch Đông? Chỉ là một tân sinh viên chẳng có gì nổi trội.
Thế mà sao mọi chuyện lại thành ra thế này nhỉ? Giờ cậu đang thực sự sống chung với Nghiêm Tự Minh, người đang cẩn thận lau khô tóc cho cậu.
Mạch Đông ngẩng đầu lên, cầm lấy cái khăn từ tay Nghiêm Tự Minh, rồi đặt lên môi anh một nụ hôn vị dâu tây.
Nghiêm Tự Minh khẽ "Hửm?" một tiếng.
Mạch Đông cười khúc khích, đẩy nhẹ anh: "Anh đi tắm đi. Em tự lau được. Anh ra rồi mình cùng đi ngủ."
Nghiêm Tự Minh nhìn cậu: "Không ngại nữa à?"
Mạch Đông ngập ngừng: "Em... em không ngại."
Nghiêm Tự Minh cười: "Không à?"
Mặt Mạch Đông lại hơi đỏ lên: "Tóm lại là không ngại nữa. Anh đi đi."
Nghiêm Tự Minh cúi đầu, nụ hôn dịu dàng và chậm rãi, để lại một câu: "Đợi anh."
Mạch Đông ngồi trên ghế sô pha, nhìn cánh cửa phòng tắm đóng lại. Trong lòng thầm nghĩ: Đúng là thế, chẳng có cái vùng an toàn nào như mình tưởng tượng cả. Bước ra ngoài một bước cũng không sao, Nghiêm Tự Minh chắc chắn sẽ đón được mình.
Thật tốt quá.
