Cú Lừa 50 Lượng Bạc - 6
Cập nhật lúc: 21/07/2026 06:02
Ta thản nhiên nhặt mười lượng bạc thu gọn vào túi, mỉm cười tươi rói với Kỷ Thiệu Huyên:
"Cảm ơn Kỷ huynh nhé! Hôm nay vất vả cho huynh quá. Chiều mai tiệm mình vận chuyển thêm mẻ gốm sứ nữa, huynh nhớ qua sớm nha!"
Kỷ Thiệu Huyên tức đến mức n.g.ự.c phập phồng liên hồi, nhưng vì nụ cười "ngây thơ" của ta, hắn chỉ đành c.ắ.n răng nuốt hận vào trong.
Kèo 50 lượng này, Kỷ thiếu gia không những mất sức, mà còn bị biến thành culi giá rẻ cho tiệm bánh của ta rồi!
06.
Trời sập tối, Phố Bắc lên đèn lung linh.
Tiệm bánh Tống Gia cơ sở mới đã trang hoàng xong xuôi, biển hiệu mạ vàng nổi bật giữa con phố sầm uất.
Bùi Dực tự tay treo nốt chiếc đèn l.ồ.ng đỏ cuối cùng trước cửa tiệm.
Hắn bước xuống cầu thang, đưa cho ta một cuốn sổ bọc bìa gấm đỏ:
"Mọi thứ đã sẵn sàng. Ngày mai khai trương, Tống cô nương chính thức làm bà chủ nhỏ rồi."
Ta mở cuốn sổ ra, bên trong ghi chép tỉ mỉ từng khoản thu chi, danh sách khách mời và các chương trình ưu đãi ngày mở màn.
Làm việc với người có tư duy đỉnh cao đúng là vô cùng êm ái.
"Cảm ơn Bùi chưởng quỹ."
Ta mỉm cười, lòng tràn đầy tự tin.
Đúng lúc đó, ở t.ửu lâu Vọng Giang cách đó hai con phố, không khí lại vô cùng căng thẳng.
Cố Doãn đập mạnh chén rượu xuống bàn, mặt hầm hầm nhìn Kỷ Thiệu Huyên vừa lôi ngoi bước vào.
"Cụ Kỷ! Kèo ba tháng cá cược 50 lượng sắp hết hạn rồi đấy!"
Cố Doãn chỉ tay ra ngoài cửa sổ, giọng cay cú:
"Nó sắp mở tiệm lớn với Bùi Dực ở Phố Bắc rồi kìa! Huynh còn ở đó gánh nước vác bột làm cái gì nữa?"
Mấy gã công t.ử trong phòng cũng hùa theo cười giễu cợt:
"Đúng đấy Kỷ thiếu gia! Rốt cuộc là huynh dắt mũi nó, hay là huynh bị con mọt gạo đó biến thành nhân công giá rẻ rồi?"
"Mười lượng bạc Bùi Dực nhét vào mặt huynh hôm nay, cả cái Phố Bắc đồn rầm lên rồi kìa!"
Kỷ Thiệu Huyên siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh nổi ngoằn ngoèo trên mu bàn tay.
Mặt hắn xám xịt vì uất hận.
Bao nhiêu năm làm thiếu gia ăn chơi kinh thành, chưa bao giờ hắn chịu nỗi nhục nhã này.
"Cái đứa bán bánh nghèo khổ đó làm sao kháng cự nổi ta?"
Kỷ Thiệu Huyên nghiến răng, mắt đỏ ngầu:
"Nó đã nhận trâm bạc của ta, mắt lúc nào nhìn ta cũng đắm đuối. Nó chỉ đang giận dỗi vì ta nghèo thôi!"
Cố Doãn nhếch môi cười đểu:
"Thế thì tối mai, ngay trước giờ nó khai trương, huynh hẹn nó tới t.ửu lâu này đi. Làm một màn tỏ tình công khai, chốt đơn tại chỗ cho hội này xem!"
"Được!"
Kỷ Thiệu Huyên đập bàn đứng phắt dậy:
"Tối mai ta sẽ cho các huynh thấy, con mọt gạo dính nhọ nồi đó sẽ quỳ dưới chân ta như thế nào!"
Sáng hôm sau, Kỷ Thiệu Huyên lại mò tới tiệm bánh.
Hắn không mặc đồ vải thô nữa, mà thay bằng bộ áo gấm thêu hoa vân xịn xịn, tóc b.úi trâm ngọc chỉnh tề.
Giao diện con nhà thế gia chính thức quay trở lại.
Hắn đứng trước mặt ta, rút ra một tấm thiệp hồng thơm phức mùi hoa nhài:
"Niệm Niệm, tối nay tại phòng thượng lưu t.ửu lâu Vọng Giang, ta có một bất ngờ lớn muốn dành cho muội."
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt chan chứa thâm tình, giọng điệu tự tin đến mức muốn rớt đĩa:
"Tất cả những thắc mắc, những vất vả thời gian qua... tối nay ta sẽ cho muội một câu trả lời hoàn hảo nhất."
Ta nhìn tấm thiệp hồng, rồi lại nhìn nụ cười đắc ý của Kỷ thiếu gia.
Trong lòng ta khẽ thở dài một tiếng.
Cuối cùng thì ngày này cũng tới rồi.
Màn "nghiệm thu" quả kèo 50 lượng bạc mà gã mong chờ suốt ba tháng qua.
Ta giấu nụ cười cà khịa vào trong, chớp chớp mắt tỏ vẻ hoang mang:
"Kỷ huynh... sao tự nhiên lại sang trọng thế này?"
"Tối nay muội tới rồi sẽ biết."
Kỷ Thiệu Huyên ghé sát tai ta, thì thầm:
"Nhớ ăn mặc đẹp một chút. Tối nay, muội sẽ là cô gái hạnh phúc nhất kinh thành."
Hắn quay lưng bước đi, dáng đi vênh váo như một vị vua vừa thu phục được giang sơn.
Ta nhìn theo bóng hắn, nhẹ nhàng kẹp tấm thiệp hồng vào giữa cuốn sổ thu chi.
Kéo này vui rồi đây.
Cố Doãn và hội công t.ử muốn xem kịch tình cảm?
Kỷ Thiệu Huyên muốn chốt đơn thu 50 lượng bạc?
Vậy thì tối nay, ta sẽ cho cả hội bọn họ thưởng thức một màn ngửa bài đi vào lịch sử!
07.
Bảy giờ tối, t.ửu lâu Vọng Giang đèn hoa giăng lối, lung linh như hội.
Phòng thượng lưu tầng hai vang lên tiếng cụng ly bôm bốp.
Cố Doãn cùng đám công t.ử ăn chơi trác táng đang ngồi vắt chân chữ ngũ, mắt dán c.h.ặ.t ra phía cửa.
Kỷ Thiệu Huyên ngồi ở vị trí chủ tọa, áo gấm thêu chỉ bạc lấp lánh, ngón tay thong dong gõ gõ lên mặt bàn gỗ trắc.
Giao diện con cháu thế gia kinh thành đã hoàn toàn khôi phục.
Hắn nhếch môi cười, vẻ mặt tự tin tột cùng:
"Các huynh cứ chuẩn bị sẵn 50 lượng bạc đi. Tối nay con mọt gạo đó sẽ quỳ dưới chân ta khóc lóc vì cảm động cho xem!"
Cố Doãn cười hếch mũi:
"Để xem Kỷ thiếu gia thể hiện ra sao. Nếu tối nay nó không chịu gật đầu làm thiếp cho huynh thì 50 lượng thuộc về bọn này đấy!"
"Yên tâm!" Kỷ Thiệu Huyên vỗ n.g.ự.c cái đét.
Đúng lúc đó, cửa phòng thượng lưu khẽ bật mở.
Ta bước vào.
Hôm nay ta không bôi "phong cách nhọ nồi phong thủy" nữa, cũng chẳng mặc bộ đồ vá vai buôn bán ngoài chợ.
Ta khoác lên mình bộ y phục màu xanh ngọc bích đơn giản nhưng vô cùng chỉn chu, tóc b.úi gọn gàng, gương mặt thanh tú trắng mịn không một vệt phấn.
Cả phòng rượu lập tức im bạt.
Đám Cố Doãn trợn tròn mắt, há hốc mồm.
Ủa? Đây là "hoa khôi xóm chợ" vừa bẩn vừa xấu trong lời đồn đấy à?
Kỷ Thiệu Huyên cũng ngơ ngác mất ba giây.
Nhưng hắn nhanh ch.óng lấy lại phong thái "nam chính ngôn tình", đứng dậy bước lại gần ta, nụ cười chan chứa thâm tình:
"Niệm Niệm! Muội tới rồi. Ta biết ngay muội sẽ không làm ta thất vọng mà."
