Cứ Thừa Nhận Đi - Phần 4
Cập nhật lúc: 06/08/2026 14:04
10.
Phim kết thúc, Thẩm Từ đi phía sau, lí nhí xin lỗi.
“Chỉ nắm tay một chút thôi, em giận đến vậy sao?”
Tôi quay đầu trừng anh.
“Chỉ nắm tay thôi à?”
Anh chạm chạm sống mũi.
“Ờ... Còn ôm em một cái nữa.”
Tôi lườm anh thật mạnh rồi tức tối bước lên phía trước.
“Đã bảo sợ thì đừng xem, cứ thích ra vẻ. Thẩm Từ, bao giờ anh mới chịu trưởng thành hả?”
Người phía sau không đuổi theo.
Tôi dừng chân, quay đầu lại. Chỉ thấy anh đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh mắt không còn vẻ lười nhác thường ngày mà chất chứa điều gì đó rất khó gọi tên.
Tôi không quen với dáng vẻ nghiêm túc ấy của anh, bước tới hỏi:
“Sao thế? Phim cũng xem xong rồi, còn không về?”
Khóe môi Thẩm Từ khẽ nhếch, anh nói rất khẽ:
“Anh thấy… Em nói đúng.”
“Anh quá trẻ con, không cầm lên nổi, cũng chẳng buông xuống được.”
Anh nói một tràng những lời chẳng đầu chẳng cuối rồi cũng chẳng giải thích, chỉ lặng lẽ lướt qua tôi, tự mình bỏ đi.
Tức đến mức tôi đuổi theo mắng: “Thẩm Từ! Anh có bệnh thật à?!”
Anh chẳng buồn để ý.
Được lắm, muốn chiến tranh lạnh đúng không?
Được, xem ai lạnh hơn ai.
11.
Hôm đó sau khi xem phim xong, hai đứa chia tay trong bực bội.
Anh về nhà anh, tôi về nhà tôi.
Thấy sắc mặt tôi không ổn, mẹ và bố nhìn nhau.
Mẹ hỏi: “Hai đứa cãi nhau rồi à?”
Bố xua tay.
“Ôi dào, mai là hòa thôi.”
Mẹ lắc đầu.
“Chưa chắc đợi được đến mai đâu.”
Tôi nói được làm được.
Vừa về phòng liền lập tức chặn Thẩm Từ trên WeChat. Từ nay khỏi cần đọc mấy tin nhắn nhảm của anh nữa.
Trước khi đi tắm còn đóng kín cửa sổ, đỡ phải vừa bước ra đã thấy anh nằm trên giường mình.
Tôi ngâm mình trong bồn tắm rồi vùi đầu ngủ một giấc.
Có lẽ vì tức quá nên trong mơ… Tôi lại gặp Thẩm Từ.
Áo sơ mi anh mở rộng để lộ vòng eo săn chắc.
Đôi mắt ướt át nhìn tôi; anh khẽ hỏi:
“Hạ Chi.”
“Sao em không lên tiếng? Em phải nói ra… Anh mới biết em có thích hay không.”
Cảm giác ấm nóng, ẩm ướt. Trong giấc mơ lại chân thật đến lạ.
Tôi khó chịu nhíu mày, khẽ quát:
“Đủ rồi, Thẩm Từ! Mai còn phải đi làm!”
Tôi định đẩy bàn tay đang quấy rối của anh ra nhưng lại vung vào khoảng không.
Giây tiếp theo, tôi choàng tỉnh.
Ánh trăng như nước, còn cả người tôi thì nóng bừng.
Tôi nằm vật trên giường, tuyệt vọng che mặt.
"...Sao mình lại mơ kiểu này chứ."
"...Lại còn là anh ấy."
12.
Cả đêm không ngủ. Sáng hôm sau đi làm, tôi phải thoa rất nhiều kem che khuyết điểm để che quầng thâm dưới mắt, cả người mệt mỏi rã rời.
Vốn định hôm nay tan làm sớm rồi về ngủ bù, ai ngờ công ty đột nhiên thông báo tối sẽ liên hoan.
Đồng nghiệp hỏi tôi có tham gia không.
“Mỗi lần công ty mình liên hoan đều chọn quán ngon lắm. Hạ Hạ, đi cùng nhé? Ăn xong anh có thể đưa em về.”
Một cậu trai vào công ty cùng đợt đứng cạnh bỗng châm chọc:
“Anh Hứa, đừng lấy lòng nữa. Cái túi người ta đang xách thôi cũng đủ mua hai chiếc xe của anh rồi. Ai thèm để ý bữa ăn anh mời chứ.”
Ban đầu tôi còn định từ chối.
Nghe cậu ta nói vậy thì lửa giận lập tức bốc lên.
Tôi cười nhạt.
“Ghen tị thế à? Bảo bạn trai cậu mua cho một cái đi.”
“À đúng rồi, tôi nghe nói bạn trai cậu vừa cặp với huấn luyện viên phòng gym.”
“Chậc.”
“Xem ra thời buổi này kiếm tiền bằng bán thân cũng chẳng dễ nhỉ.”
Mặt cậu ta tức đến tái xanh.
Tôi quay sang anh Hứa, mỉm cười nói:
“Thế hôm nay em không giảm cân nữa, anh Hứa. Tối phiền anh đưa em về nhé.”
Anh Hứa cười liên tục.
“Được chứ, không thành vấn đề.”
...
Từ nhỏ đến lớn, ngoài xe nhà mình thì tôi chỉ ngồi xe do Thẩm Từ lái.
Lên xe anh Hứa, lần đầu tiên tôi biết… Hóa ra say xe là cảm giác thế nào. May mà tối nay tôi ăn không nhiều.
Chỉ vì đồng nghiệp nhiệt tình nên uống một ly rượu vang nhỏ.
Giờ đây đầu óc quay cuồng, dạ dày cồn cào như sóng cuộn. Nhưng tôi vẫn cố ngồi thẳng, gắng gượng cho đến tận cửa nhà.
Anh Hứa xuống xe mở cửa giúp tôi, vừa nhìn đã giật mình.
“Hạ Chi! Em không sao chứ? Sao sắc mặt em kém thế?”
Tôi xua tay, hít sâu một hơi.
Nói mình không sao.
Xuống xe, tôi ngồi xổm bên đường nghỉ rất lâu.
Dưới ánh đèn bỗng xuất hiện thêm một cái bóng.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, thấy Thẩm Từ đứng trước mặt, cúi mắt im lặng.
Nhìn là biết anh vẫn còn giận.
Tôi quay mặt đi, không muốn nhìn anh.
Cuối cùng vẫn là anh không nhịn được, mở lời trước.
“Không về nhà, còn ngồi đây làm gì?”
“Kệ tôi.”
Tôi miễn cưỡng đứng dậy.
Nhưng ngồi xổm quá lâu, hai chân đã tê cứng, loạng choạng suýt ngã.
Thẩm Từ nhanh tay đưa tay định đỡ thì tôi nghiêng người tránh đi, vịn vào cây long não bên đường để đứng vững lại.
Bàn tay anh đưa ra lúng túng khựng giữa không trung.
Tôi ngẩng cao đầu, mắt nhìn thẳng phía trước, đi ngang qua anh.
Giận à?
Ai mà chẳng biết giận.
Đi chưa được bao xa, cái bóng phía sau vẫn lặng lẽ bám theo.
Sắp đến cửa nhà, Thẩm Từ bỗng nhẹ nhàng móc lấy quai túi xách của tôi. Giọng nói nhỏ đến mức như tan vào trong gió.
“Hạ Chi… Đừng giận nữa, được không? Là anh sai rồi.”
13.
Tôi và Thẩm Từ cãi nhau không biết bao nhiêu lần.
Hồi còn nhỏ, lần nào cũng là anh xuống nước trước, chủ động làm hòa với tôi. Lớn lên rồi cũng chẳng còn hứng cãi vã với anh nữa.
Quá trẻ con.
Kể cả lần trước khi về nước, cuối cùng anh vẫn chiều theo ý tôi.
Thế mà lần này chẳng hiểu anh nổi điên vì cái gì.
Chưa đầy hai mươi bốn tiếng đã chủ động chạy sang xin lỗi.
Tôi đứng trên bậc thềm, khoanh tay nhìn anh.
“Thẩm Từ, đâu phải anh xin lỗi thì em nhất định phải tha thứ.”
Anh lập tức nói: “Anh biết, hay anh đưa em đi mua túi xách nhé?”
Tôi hừ một tiếng.
“Bổn tiểu thư không thiếu.”
“Thế em muốn gì? Anh mua hết cho em.”
Thẩm Từ ngẩng đầu nhìn tôi.
Mái tóc đen mềm mại, đôi mắt vốn luôn bình thản lúc này lại gợn sóng.
Bốn mắt nhìn nhau, tựa như ánh trăng rọi xuống mặt biển, khơi lên từng đợt thủy triều.
Trong đầu tôi bỗng hiện lên cảnh tượng trong giấc mơ tối qua.
Mặt lập tức đỏ bừng.
Anh khựng lại một giây, khoé môi khẽ cong lên, lặng lẽ mỉm cười.
“Hạ Chi.”
Anh bước lên, đứng cùng một bậc thềm với tôi.
Tôi nắm tay thành nắm đ.ấ.m, chống lên n.g.ự.c anh.
“A... anh làm gì vậy? Đừng đứng gần em như thế!”
Anh khẽ rên một tiếng.
“Đau quá.”
Tôi trợn tròn mắt vội rút tay về.
“Anh nói bậy gì thế? Em còn chưa dùng sức mà!”
Anh bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi, nhẹ nhàng áp lên... n.g.ự.c trái của mình.
“Ý anh là… Em mặc kệ anh cả ngày, lại còn chặn anh. Làm anh tức đến đau gan.”
Lòng bàn tay chạm vào cơ thể quen thuộc ấy khiến tim tôi bất giác đập nhanh hơn.
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.
“Thẩm Từ, anh bị thần kinh à? Đây là tim! Không phải gan!”
Anh thản nhiên "ồ" một tiếng.
“Thế gan ở đâu? Chỗ này à?”
Vừa nói anh vừa cầm tay tôi, luồn vào dưới vạt áo, ấn lên phần bụng dưới.
