
Cục Diện Vực Thẳm
Thẩm Trì mua quà cho nhân tình, nhưng lại chọn nhầm địa chỉ gửi về nhà.
Bộ đồ ren lưới hở hang khiến người ta đỏ mặt tía tai và một đôi tai thỏ của các cô gái quán bar.
Tôi cầm những thứ đó đến chất vấn anh ta, anh ta chẳng thèm che giấu.
“Lê Phi, chúng ta không còn chút cuồng nhiệt nào nữa rồi.
Anh không còn hứng thú với em nữa, nhưng áp lực công việc lớn quá, anh cần phải giải tỏa."
Tôi nén lại cảm xúc, hỏi anh ta.
“Vậy còn tôi?
Áp lực của tôi cũng lớn, có phải tôi cũng cần giải tỏa không?"
Nhấp một ngụm rượu vang đỏ, khóe môi Thẩm Trì thoáng hiện nụ cười lạnh lùng.
“Em thì có áp lực gì chứ?
Hơn nữa, anh có người phụ nữ khác ở bên ngoài, nhưng cũng đâu có bỏ bê việc thỏa mãn em."
Thẩm Trì không hề biết rằng, tôi chưa từng thực sự có được niềm vui thích nào cả.
Kỹ năng diễn xuất của tôi rất tốt, diễn suốt 5 năm qua, tôi đã giả vờ đến mức quá đủ rồi.
Ngày hôm sau, tôi đưa đơn l/y h/ôn lên.
Thẩm Trì cười nhạo:
“Lê Phi, em nghĩ cái gì thế hả?
L/y h/ôn anh rồi, ai nuôi em?"
Tôi thản nhiên nói:
“Chẳng nghĩ gì cả.
Chỉ là áp lực lớn quá, phải tìm người mới để giải tỏa thôi.
Đời người ngắn ngủi, trải nghiệm nhiều một chút, cũng để so sánh xem sao."












