Cực Phẩm Lão Thái Thập Niên 60: Ngươi, Ngươi, Còn Có Ngươi Nữa, Quỳ Xuống - Chương 29: Ai Mà Chẳng Có Cha Sinh Mẹ Đẻ
Cập nhật lúc: 27/03/2026 09:26
"Ngọc Tú nhà tôi mới 14 tuổi đầu! Gọi bà một tiếng bà bác, thế mà bà dám đặt điều vu khống trắng trợn lên đầu con bé, bà tưởng Trương Đại Hà tôi c.h.ế.t rồi chắc!"
"Tôi hỏi bà, chuyện Ngọc Tú nhà tôi không hề có mà bà thêu dệt như đúng rồi, lương tâm bà để ch.ó gặm rồi hả?"
Khóe mắt Kỳ Hồng Đậu liếc thấy dân làng tụ tập ngoài cửa ngày một đông, giọng nói càng cất cao thêm mấy phần.
"Hôm nay, trước mặt tất cả bà con trong đại đội, Cát Thúy Chi, bà tự nhận đi, có phải hôm nay bà đã đặt điều, ăn nói xằng bậy không?"
Sức vóc Cát Thúy Chi cũng chẳng khá khẩm hơn Triệu lão thái là bao. Trong khi đó, mấy ngày nay Kỳ Hồng Đậu ngày nào cũng vào Bệnh viện Tiện Dân châm cứu, bốc t.h.u.ố.c, thể trạng ít nhiều đã được bồi bổ. So với Cát Thúy Chi vừa lãnh hai phát đế giày, rõ ràng là mạnh hơn hẳn.
Nếu là trước kia, dù có thế nào Cát Thúy Chi cũng không đời nào chịu nhận lỗi.
Dẫu có mỏi mồm cãi lý, thì lỗi lầm vẫn là do mụ góa Trương Đại Hà!
Là do nhà mụ ta thượng bất chính hạ tắc loạn, là do Trương Đại Hà nuôi dạy con cái không ra gì!
Nhưng hai phát đế giày kia đã đ.á.n.h bay quá nửa hồn vía Cát Thúy Chi.
Hơn nữa, lão chồng, thằng con, thằng cháu nhà bà ta đều bị mấy thằng con trai của Trương Đại Hà khống chế c.h.ặ.t chẽ.
Hiện tại cả nhà bà ta đang bị người ta kẹp cổ.
Triệu lão thái căm hận người chị dâu Cát Thúy Chi, và ngược lại, Cát Thúy Chi cũng cả đời không ưa gì cô em dâu này.
Bởi vì Cát Thúy Chi chỉ sinh được một mụn con trai, so với Trương Đại Hà con đàn cháu đống, bà ta đến một mụn con gái cũng không có.
Kỳ Hồng Đậu thầm cười khẩy trong bụng. Cát Thúy Chi, mụ phù thủy độc ác này, đâu phải cả đời chỉ có một mụn con trai.
Theo ký ức của Triệu lão thái, Cát Thúy Chi đã tự tay chôn cất hai đứa bé gái.
Trong đó, có một đứa bà ta nhớ rất rõ. Đứa bé gái ấy bị ốm, Cát Thúy Chi cố tình chần chừ không đưa đi khám, mãi đến khi đứa trẻ thoi thóp thở hắt ra mới làm bộ làm tịch ôm đi tìm thầy t.h.u.ố.c.
Kết quả là chưa kịp gặp thầy t.h.u.ố.c, đứa bé đã c.h.ế.t yểu dọc đường.
Và Cát Thúy Chi, mụ đàn bà nhẫn tâm ấy, đã đào một cái hố ngay bên vệ đường, chôn cất đứa bé, đến một nấm mồ t.ử tế cũng chẳng có.
Hơn nữa, việc chôn đứa trẻ bên vệ đường, theo quan niệm mê tín ở nông thôn, là mong đứa trẻ bị ngàn người giẫm vạn người đạp, vĩnh viễn không thể đầu t.h.a.i chuyển kiếp.
Như vậy, sau này sẽ không có bé gái nào dám đầu t.h.a.i vào bụng Cát Thúy Chi nữa.
Chuyện này rất ít người biết, Triệu lão thái là một trong số ít những người nắm rõ nội tình và tận mắt chứng kiến.
Cho đến tận bây giờ, Cát Thúy Chi vẫn không hề hay biết rằng chuyện năm xưa đã bị Triệu lão thái nhìn thấu.
Cảm nhận mũi đế giày lại chực chờ chọc vào mặt, Cát Thúy Chi lo sợ cô em dâu lại lên cơn điên. Nhỡ đâu bà ta bị đ.á.n.h cho sứt đầu mẻ trán, dẫu sau này có bắt đền được thì bản thân vẫn là người chịu thiệt. Vậy nên lúc này, bà ta đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
"Là tôi ăn nói xằng bậy, tôi lỡ lời."
"Nói to lên, còn cả con dâu bà nữa kìa!"
Cát Thúy Chi thực sự không muốn nhìn đám đông hóng hớt bên ngoài, chỉ đành nhắm tịt mắt, gào lớn: "Là tôi và con dâu tôi Vương Xuân Phân bịa chuyện, ăn nói xằng bậy. Ngọc Tú là một cô gái tốt, những lời tối nay đều là chúng tôi nói bừa."
Trong đại đội, lúc rảnh rỗi buôn chuyện, ai mà chẳng bịa đặt thêm thắt vài câu.
Cũng vì thế mà chuyện cãi cọ, đ.á.n.h lộn xảy ra như cơm bữa. Nhưng đ.á.n.h nhau kinh hoàng như hôm nay thì chưa từng có.
"Tôi đã nhận lỗi rồi, cô buông tôi ra đi."
Cát Thúy Chi vừa dứt lời, đám đông dân làng bên ngoài liền ồ lên bàn tán xôn xao, tiếng ồn ào lúc này còn lớn hơn lúc trước.
Trong đó có không ít người nhổ bọt về phía Cát Thúy Chi.
Đúng là quá vô liêm sỉ, một bà già lại đi bịa chuyện vu khống một cô bé con.
Kỳ Hồng Đậu cũng không vội cất chiếc giày vải đi, cô run rẩy chỉ tay vào Cát Thúy Chi đang nằm bẹp dưới đất, giọng nghẹn ngào:
"Chị dâu à, bao năm qua, nhà tôi dù có khó khăn đến mấy, tôi cũng chưa từng trông mong anh chị giang tay giúp đỡ."
"Một góa phụ như tôi phải một nách nuôi chín đứa con cực khổ nhường nào, cả đại đội ai cũng rõ. Trương Đại Hà tôi tuy tính tình nóng nảy, cộc cằn, nhưng chưa từng làm việc gì thất đức."
"Lễ tết, hai nhà giáp mặt đi tảo mộ, đám trẻ nhà tôi đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn gọi chị một tiếng bác gái."
"Tôi tuy không mong anh chị cưu mang đám mẹ góa con côi chúng tôi, nhưng vẫn luôn nghĩ Hoa Vinh mất sớm, anh cả dù sao cũng là anh ruột của Hoa Vinh, chỉ cần mấy bộ xương già chúng ta còn sống, thì vẫn là người một nhà."
Kỳ Hồng Đậu vừa nói vừa dụi mắt, lén quệt chút nước tỏi đã chuẩn bị sẵn. Ngay lập tức, nước mắt tuôn trào như suối, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào vì nghẹt mũi.
"... Vậy mà giờ đây, anh cả thì giả mù giả điếc, coi mẹ góa con côi chúng tôi như không khí đã đành, người làm chị dâu như chị lại còn ác độc đến vậy."
"Hôm nay, dù chị có nhắm vào Trương Đại Hà tôi, tôi cũng sẽ không tức giận đến thế. Nhưng chị tối ngày rêu rao bịa chuyện với con dâu ngoài đường, xong xuôi lại phủi đ.í.t làm ngơ, chối bay chối biến, thế là chị định dồn cháu gái tôi vào chỗ c.h.ế.t đấy."
"Ngọc Tú mới 14 tuổi đầu thôi! Các người đặt điều vu khống như vậy, khác nào ép con bé phải tự t.ử?"
"Mấy năm trước ở đại đội bên cạnh, có cô gái bị một gã du côn để mắt tới. Gã ta đi rêu rao khắp nơi là cô ấy đã ngủ với gã, bức cô gái phải gieo mình xuống sông tự vẫn! Một mạng người cứ thế mà tan biến như bọt nước!"
"Miệng lưỡi người đời đáng sợ lắm, miệng lưỡi đáng sợ lắm. Trương Đại Hà tôi dù có thiển cận đến đâu cũng hiểu được điều đó!"
"Ai mà chẳng có cha sinh mẹ đẻ, dựa vào đâu mà các người chà đạp người ta như thế?! Chẳng lẽ các người thấy chồng tôi mất sớm nên bắt nạt mẹ góa con côi chúng tôi?!"
Kỳ Hồng Đậu vừa kể lể vừa diễn sâu, nước mắt đầm đìa.
Vốn dĩ đám đông bên ngoài có nhiều người cho rằng Triệu lão thái đang chuyện bé xé ra to. Chỉ vì vài lời nói suông mà đập nát nhà người ta thì quả thực hơi quá đáng.
Nhưng sau khi chứng kiến cơn thịnh nộ của Triệu lão thái, lại nghe chính miệng Cát Thúy Chi thú nhận, rồi gẫm lại những lời Kỳ Hồng Đậu vừa nói, ai cũng thấy nhà họ Triệu lớn bị đập phá là đáng đời.
Một lời đồn thổi ác ý thực sự có thể dồn con người ta vào đường cùng.
Huống hồ với tình cảnh hiện tại, nếu lời đồn lan truyền, cô bé đó có thể bị người ta tố giác, bắt đi bêu riếu khắp phố!
Cát Thúy Chi quá mức thâm độc.
Hơn nữa, đúng như lời Kỳ Hồng Đậu nói, nếu hôm nay không bị bắt quả tang tại trận, đến sáng mai khi tin đồn đã bay xa, Cát Thúy Chi hoàn toàn có thể chối bay chối biến.
Bởi lẽ khi đã có nhiều người cùng bàn tán, làm sao có thể quy trách nhiệm cho một cá nhân?
Lỡ chẳng may xảy ra án mạng, chẳng phải họ cũng phải gánh trên lưng một phần tội lỗi hay sao?
Đại đội trưởng đang ngồi ăn cơm ở nhà thì bị lôi xệch ra ngoài. Ông ta hớt hải chạy đến nơi thì nhà họ Triệu lớn đã bị đập phá tan tành, ông ta chỉ kịp nghe được phần kết của câu chuyện.
Khoan bàn đến những chuyện khác, chỉ riêng những lời phân tích sắc sảo của Kỳ Hồng Đậu về tác hại của tin đồn, dẫn chứng cụ thể rõ ràng, rồi lại khóc lóc t.h.ả.m thiết, đau đớn nhường ấy, thì bất cứ ai có lương tri cũng đều nghiêng về phía cô.
Hơn nữa, chuyện này vốn dĩ là do Cát Thúy Chi sai rành rành, mà hai nhà lại còn là anh em ruột thịt.
Đại đội trưởng sau khi xác nhận không ai sứt đầu mẻ trán liền chẳng muốn can thiệp sâu thêm.
Dẫu sao thì quan thanh liêm cũng khó phân xử việc nhà mà!
