Cực Phẩm Lão Thái Thập Niên 60: Ngươi, Ngươi, Còn Có Ngươi Nữa, Quỳ Xuống - Chương 63: Triệu Ái Dân: Nương Tốt Nhất Quả Đất!
Cập nhật lúc: 27/03/2026 12:04
"À, muốn nghỉ bảy tám ngày cơ à?" Kỳ Hồng Đậu vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nhưng trong lòng thì cười nhạt. Dám mơ mộng gớm, đòi nghỉ một mạch bảy tám ngày, sao không bảo nghỉ luôn đến cuối năm ăn Tết cho tiện.
Lúc này, Triệu Ái Dân mới lờ mờ nhận ra mình đã hơi lỡ lời.
"Vậy... năm ngày được không nương?"
Vuốt ve sống lưng bỗng thấy ớn lạnh, Triệu Ái Dân bẻ đốt ngón tay, bắt đầu hạ giá yêu cầu.
"Năm ngày?"
Kỳ Hồng Đậu chẳng buồn chớp mắt.
"... Ba ngày! Ba ngày thì chắc chắn được chứ nương?"
Nằm mơ.
"Nương ơi, con là con ruột của nương mà. Nương xem tháng này con làm việc mệt bở hơi tai thế nào, ba ngày không được thì hai ngày cũng được mà? Chẳng lẽ nương muốn con trai cưng của nương c.h.ế.t vì lao lực sao."
Xì, còn tự nhận là "con trai cưng".
Đúng là biết dát vàng lên mặt mình.
Tuy vậy, Kỳ Hồng Đậu vẫn quyết định nhân nhượng vào lúc này: "Hai ngày."
Nghe Kỳ Hồng Đậu đồng ý, tuy chỉ có hai ngày, nhưng Triệu Ái Dân thầm nghĩ nương đã chịu cho nghỉ thì mình còn cơ hội cò kè mặc cả thêm chứ nhỉ?
Nhưng chưa kịp mở miệng, Kỳ Hồng Đậu đã cắt ngang.
"Cho mày nghỉ hai ngày, tiện thể mày chạy qua nhà chị Ba, chị Tư, chị Tám một chuyến."
"Hả? Để làm gì cơ?!"
Ba bà chị lấy chồng đâu có gần, nếu phải đi hết một lượt thì coi như hai ngày nghỉ này xôi hỏng bỏng không.
Đi lại còn chẳng kịp thở nữa là!
Triệu Ái Dân không muốn đi, vừa mệt mỏi lại phiền phức!
Hơn nữa, nương đang yên đang lành sao lại nhắc đến mấy bà chị của hắn? Bình thường nương coi như họ không tồn tại mà?
"Mày ngốc thế, Tết Trung Thu ba bà chị mày không ai thèm vác mặt về, mặt mũi nương để đi đâu?"
"Trước đó chúng ta vừa mới làm ầm ĩ với nhà bác Cả xong. Để người ta biết lễ Tết mà các chị mày không thèm về nhà, chẳng phải để người ta cười thối mũi sao?"
"Mày sang nhà họ một chuyến, coi như cho có lệ, sau này chúng ta ra ngoài cũng dễ nói chuyện hơn, phải không?"
"Nương làm thế chẳng phải cũng vì mày sao. Mua heo còn phải xem chuồng, tiếng tăm nhà ta mát mặt một chút thì sau này mẹ vợ tương lai của mày cũng bớt xét nét hơn chứ?"
Dù chẳng biết mẹ vợ tương lai của Triệu Ái Dân đang ở xó xỉnh nào, Kỳ Hồng Đậu vẫn kiên trì không ngừng "vẽ bánh" cho hắn.
Nói dối một nghìn lần thì bản thân cũng tin là thật. Dù Triệu Ái Dân hiện tại chưa biết vợ tương lai của mình mặt mũi ra sao, nhưng qua lời miêu tả của Kỳ Hồng Đậu, hắn đinh ninh đó chắc chắn là "hoa khôi" của khắp vùng này.
Rước một cô vợ xinh đẹp như vậy về nhà, bà mẹ vợ chắc chắn sẽ làm khó làm dễ.
Gia phong và danh tiếng của nhà trai chắc chắn nằm trong phạm vi đ.á.n.h giá của bà ta.
Nói như vậy, quả nhiên nương vẫn luôn lo nghĩ cho mình.
Triệu Ái Dân gãi đầu: "Cho nên... con đi, hay là đi nhỉ?"
"Nương, thế còn đôi giày thể thao của con..."
Kỳ Hồng Đậu: "Mày là con trai cưng của nương, phiếu mua giày thể thao nương không dành cho mày thì cho ai. Yên tâm, mai nương lên thị trấn sẽ rinh ngay đôi giày về cho mày."
"Nương tốt nhất quả đất!"
Nhận được lời hứa chắc nịch, Triệu Ái Dân mừng rơn.
Thôi, đến nhà mấy bà chị một chuyến cũng được, dù sao đi bộ còn hơn là phải ra đồng cày cuốc. Đi thì đi.
Đuổi Triệu Ái Dân đi thăm các con gái xong, Kỳ Hồng Đậu cũng lui về phòng thu dọn đồ đạc.
Tiện thể thưởng cho mình một ly trà sữa sương sáo dưa hấu.
Đại đội Hồng Kỳ ít ai trồng dưa hấu trong vườn nhà. Trời nóng đổ lửa thế này, Kỳ Hồng Đậu thèm khát một miếng dưa hấu mát lạnh đến c.h.ế.t đi sống lại.
Tự túc là hạnh phúc, vẫn là ở trong phòng tận hưởng ly trà sữa sương sáo dưa hấu đá xay là tuyệt nhất.
Cô điều Triệu Ái Dân đi thăm các con gái, một phần là vì hắn đã phải cày ải suốt một tháng trời. Nếu không cho hắn xả hơi một chút, e rằng hắn sẽ buông xuôi, đình công mất.
Đến lúc đó có "vẽ bánh" cỡ nào cũng vô tác dụng.
Một phần khác là vì dịp Tết Trung Thu mà cả bốn cô con gái đều bặt vô âm tín, quả là chuyện bất thường. Con gái cả thuộc dạng vô tình, chỉ khi cần mới tìm đến cửa, không về cũng nằm trong dự tính.
Nhưng cô Ba, cô Tư, cô Tám những năm trước đều có về thăm nhà.
Hơn nữa, vì hôm trước lên thị trấn tình cờ gặp người quen ở đại đội Xuân Sơn, Kỳ Hồng Đậu đã có ý định sai ai đó qua ngó nghiêng tình hình.
Sẵn dịp này, cô phái luôn Triệu Ái Dân đi.
Thời buổi này, gia đình có xích mích cũng hiếm ai tính đến chuyện ly hôn. Sở dĩ người ta ngại gả con gái đi xa là vì nhỡ có chuyện chẳng lành, muốn chạy về nhà đẻ kêu cứu cũng không kịp.
Người dân thời này tuy mộc mạc, chất phác, nhưng nạn mù chữ còn phổ biến. Đất nước đang trong giai đoạn dò dẫm phát triển, tạm thời chưa đủ nguồn lực để nâng cao dân trí.
Vậy nên, dù chỉ cử người đến truyền lời để dò la tin tức, Kỳ Hồng Đậu vẫn quyết định để Triệu Ái Dân thân chinh đi một chuyến.
Mẹ không còn thì cậu là lớn. Với thân phận "cậu út", Triệu Ái Dân đến nhà chị nào thì nhà chồng cũng phải nể mặt đôi phần.
Sức khỏe của Kỳ Hồng Đậu tháng này đã khá lên nhiều. Nhờ sự kết hợp điều trị cả Đông y lẫn Tây y, bệnh thấp khớp của người già không còn đau buốt vào những ngày trở lạnh, chứng căng cơ thắt lưng cũng thuyên giảm đáng kể. Theo lời khuyên của NPC lão trung y, cô còn mua thêm một loại t.h.u.ố.c viên dưỡng sinh phù hợp với thể trạng tại tiệm t.h.u.ố.c.
Không biết loại t.h.u.ố.c này có liên quan gì đến "Nhân sâm dưỡng vinh hoàn" trứ danh hay không.
Kỳ Hồng Đậu miên man suy nghĩ.
Dù sao thì uống thứ này vào, cơ thể thực sự cảm thấy ấm áp dễ chịu, không phải cái kiểu nóng bức bức bối của trời nắng gắt, mà là một cảm giác khoan khoái hệt như đang ngâm mình trong suối nước nóng.
Sức khỏe tốt thì tâm trạng cũng vui vẻ hẳn.
Hơn nữa, Kỳ Hồng Đậu chẳng phải nhúng tay vào việc đồng áng. Hằng ngày có việc gì thì cứ việc sai bảo người khác là xong. Thoạt nhìn, cô cứ như đang tận hưởng cuộc sống hưu trí an nhàn sớm.
Tuy rằng thân xác này thực chất đang ở tuổi dưỡng lão, nhưng đổi góc độ nhìn nhận, trải nghiệm này quả là độc nhất vô nhị.
Đút tiền đầy túi, Kỳ Hồng Đậu với tư cách là người tự do số một nhà họ Triệu, đủng đỉnh dạo bước lên thị trấn.
Hôm tổng vệ sinh, mang chăn màn, đồ đạc ra phơi nắng, Kỳ Hồng Đậu đã nhìn rõ mồn một: nhà họ Triệu có vỏn vẹn mấy chiếc chăn bông cứng quèo, cũ mèm. Ở miền Bắc, mùa đông người ta còn có giường lò sưởi ấm, chứ ở tỉnh Nam này, chống chọi với cái lạnh chỉ có nước run lẩy bẩy.
Trước đây, chuyện bà góa Vương trong làng bị đồn là c.h.ế.t cóng chẳng khiến ai nghi ngờ, bởi vì mùa đông ở đây khắc nghiệt thật sự.
Mùa đông ra ao giặt đồ, mặt nước đóng băng dày cộp, phải lấy rìu bổ ra mới thấy nước.
Những lúc tuyết rơi dày đặc, có thể ngập đến thắt lưng, ừ, thắt lưng người lớn ấy.
Tuy Kỳ Hồng Đậu có thể đóng cửa trốn vào căn biệt thự bốn mùa ấm áp như mùa xuân trong trò chơi, nhưng đâu thể trốn tịt 24/24 giờ không ló mặt ra ngoài.
Thêm nữa, cô cũng chẳng muốn khoác lên mình hai chiếc áo bông rách tươm của Triệu lão thái đâu.
Thu hoạch vụ mùa xong xuôi, đến lúc nông nhàn, nên tính chuyện bật bông, may chăn bông và chuẩn bị quần áo ấm cho mùa đông là vừa.
Nhưng bông đâu phải dễ mua, vừa bị giới hạn số lượng lại vừa cần phiếu. Nhà họ Triệu đã mấy năm nay không được đắp chiếc chăn bông mới nào. Cô phải lên thị trấn dò hỏi xem chỗ nào có dịch vụ bật bông, tránh để đến lúc đó lại lúng túng.
Nghĩ vậy, cô thấy mình cũng có khối việc phải làm đấy chứ.
Ừm, hôm nay cũng là một ngày bận rộn ý nghĩa, mà tuyệt nhất là không bị đám con cháu bất hiếu chọc tức.
