Cún Con Theo Đuổi Giấc Mơ - Phần 3
Cập nhật lúc: 04/09/2026 09:01
8
Sau khi về đến nhà, Ôn Tự lại trở về như trước.
Mỗi khi chọc ghẹo là mặt đỏ tía tai, dáng vẻ ngây thơ vô hại hệt như ngày thường.
Tôi tự an ủi bản thân, chắc là do độ cận thị của mình lại tăng rồi nên mới nhìn nhầm biểu cảm của hắn, rõ ràng lúc đó hắn sợ hãi phát run chứ nào phải tàn nhẫn gì đâu.
Thấy sắc mặt hắn tái nhợt, rõ ràng là bị dọa cho sợ cứng cả người.
Tôi cảm thấy vô cùng xót xa.
Hắn ngồi còn tôi đứng, tôi bèn ôm trọn hắn vào lòng:
"Có chị ở đây rồi, sau này không ai dám bắt nạt em nữa đâu."
Hắn rũ mắt xuống, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt.
Dứt lời, tôi thò tay vào túi móc ra một viên kẹo trái cây vị nho, bóc vỏ rồi đút thẳng vào miệng hắn:
"Ăn chút gì ngọt cho đỡ sợ nào ~"
Cả người hắn cứng đờ, bỗng chốc dán c.h.ặ.t mắt vào vỏ kẹo trong tay tôi, giọng nói khàn đặc:
"Lâu thế rồi mà cách an ủi người khác của chị vẫn là cho họ ăn kẹo cơ à?"
Tôi ngạc nhiên:
"Cái gì cơ?"
Hắn lắc lắc đầu rồi lại cúi gằm mặt xuống.
Vết sẹo vắt ngang đuôi mày lọt vào mắt tôi, chẳng hiểu sao lại mang theo vài phần cô độc và tủi thân.
Tôi đáp:
"Làm gì có đâu, chỉ có an ủi em thì chị mới cho kẹo thôi."
"Chỉ có em thôi á?"
Tôi ngẫm nghĩ lại:
"Hình như hồi cấp ba cũng từng cho một cậu nam sinh thì phải."
Hắn bỗng đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo tôi.
Gập người, cúi thấp đầu ngoan ngoãn tựa vào eo tôi.
Đôi môi ấm áp hôn nhẹ lên eo qua lớp vải áo, lẩm bẩm:
"Chị ơi, em thích chị nhiều lắm..."
"Phải làm sao bây giờ đây?"
9
Sau khi Ôn Tự thổ lộ, tôi sợ đến mức trốn tránh hắn cả ngày.
Lại sợ sau khi khôi phục trí nhớ, hắn phát hiện tôi không phải bạn gái thật rồi thẹn quá hóa giận.
Tôi đành tính né tránh một thời gian cho qua chuyện.
Ngày ngày sáng sớm đón ánh nắng đi làm, tối mịt dưới ánh trăng mới về.
Tình cảm hắn dành cho tôi có lẽ chỉ là sự ỷ lại chứ chưa phải thích thực sự, tốt nhất vẫn nên để hắn bình tĩnh lại trước đã.
Chỉ là không ngờ rằng, giám đốc đột nhiên bảo tôi chuẩn bị đi dự một bữa tiệc cùng ông ấy, còn dặn phải ăn mặc lộng lẫy một chút để không làm mất mặt công ty.
Lúc tôi đang trang điểm và thay quần áo, Ôn Tự cứ đứng ngay ở cửa.
Đôi mắt hắn đen láy không gợn sóng, cứ thế đăm đăm nhìn thẳng vào tôi.
Khi tôi nhìn lại, hắn lập tức bày ra vẻ mặt tủi thân tội nghiệp hết sức:
"Chị ơi, em..."
Chưa để hắn nói xong, tôi đã vội vàng ngắt lời:
"Đêm nay chị có việc bận, trong tủ lạnh vẫn còn đồ ăn với bánh ngọt nhỏ, em tự lo ăn nhé, ở nhà ngoan đợi chị về, nghe rõ chưa?"
Hắn mím c.h.ặ.t môi, trân trân nhìn vào mắt tôi hồi lâu.
Ánh mắt ấy quá đỗi nóng bỏng và thẳng thắn khiến tôi phải quay đầu đi, ho nhẹ một tiếng.
Hắn trầm mặc một lát rồi ngoan ngoãn gật đầu.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Lúc rời đi, tôi cứ có cảm giác đằng sau lưng vẫn luôn có một ánh mắt dõi theo không rời, thế nhưng quay đầu lại nhìn thì chẳng thấy bóng người nào.
10
Trong bữa tiệc tiếng người ồn ào, ai nấy đều ăn mặc sang trọng, chải chuốt gọn gàng.
Giám đốc dẫn tôi cùng một đồng nghiệp khác đi xã giao và nâng ly với khách hàng.
Hơi men ngà ngà ngấm dần khiến tôi hơi choáng váng đành kiếm cớ đi vệ sinh.
Nào ngờ vừa bước ra cửa thì thấy có người đang đứng đó.
Nhận ra bóng dáng tôi, người nọ lập tức ngẩng đầu nhìn sang, nở nụ cười ôn hòa cùng giọng điệu ân cần:
"Cô Ôn, cô có sao không?"
Hắn ta chính là Tổng giám đốc Trần, một trong những vị khách vừa uống rượu giao lưu lúc nãy.
Trước đó ở công ty cũng từng chạm mặt vài lần.
Trí nhớ của tôi rất tốt, hầu như những ai đã gặp qua một lần hay con đường đã đi qua một lần tôi đều nhớ kỹ.
Tôi gật đầu, phép lịch sự đáp lời trò chuyện vài câu với hắn ta.
Vừa nãy thì ra dáng chính nhân quân t.ử lắm, ai ngờ mới nói chuyện được hai câu đã lộ nguyên hình.
Hắn ta vươn tay đỡ lấy tôi:
"Cô Ôn say rồi phải không? Kia kìa, bên này có phòng nghỉ đấy, tôi đưa cô vào nghỉ một lát."
Hắn ta vẫn cười, nhưng nụ cười lại vừa dầu mỡ vừa gớm ghiếc khiến người ta buồn nôn.
Tôi nhíu c.h.ặ.t mày lại.
Nể tình giám đốc đối xử với tôi cũng tạm ổn, tôi bèn khách khí đẩy tay hắn ta ra nhưng không ăn thua.
Tôi cố nén sự khó chịu trong lòng, chỉ muốn chuồn lẹ khỏi cái quái quỷ này.
Nào ngờ Tổng giám đốc Trần bỗng túm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, cười đến âm hiểm:
"Đêm nay ngoan ngoãn ở lại với tôi, hợp tác lần này tôi gật đầu cái một..."
"Rầm!
…
