Cún Con Theo Đuổi Giấc Mơ - Phần 6

Cập nhật lúc: 06/09/2026 02:00

17

Cách đó vài hôm, Hạ Mộng bất ngờ tìm đến hẹn gặp tôi để nói chuyện rõ ràng.

Cô ta giải thích tường tận về đoạn tình cảm cũ của mình với Ôn Tự.

Hóa ra cô ta đã thích Ôn Tự từ rất nhiều năm trước, nguyên nhân là vì Ôn Tự từng cứu mạng cô ta.

Thời điểm ấy cô ta bị bạo lực học đường đến mức đường cùng không lối thoát, chính kẻ vốn trông bất cần đời và chẳng thèm quản chuyện bao đồng như Ôn Tự lại là người đứng ra giúp đỡ.

Kể từ dạo đó, cô ta đ.â.m ra si mê hắn rồi ngày ngày lẽo đẽo đi theo sau lưng.

Chỉ là Ôn Tự trước giờ chưa từng mảy may để tâm đến.

Cô ta bảo, sở cảnh báo tìm tôi giải thích không phải để chứng tỏ tình cảm của chúng tôi thắm thiết nhường nào, mà là vì Ôn Tự đã âm thầm tìm gặp cô ta trước.

Hắn thẳng thừng nói với cô ta rằng khoảnh khắc ra tay cứu giúp ngày trước vốn chẳng phải vì hắn tốt bụng gì cho cam.

Chỉ là vào giây phút ấy hắn bỗng nhớ đến tôi, người từng đưa tay giúp đỡ hắn khiến hắn nhận ra thế giới này hóa ra không hoàn toàn tăm tối như hắn tưởng.

Hắn nghĩ bản thân ít ra phải làm chút việc thiện, thì sau này mới có đủ tư cách đứng bên cạnh xứng đôi với tôi.

Khoảnh khắc nghe những lời đó, Hạ Mộng chợt hiểu ra rằng ánh sáng cứu rỗi cuộc đời Ôn Tự vốn dĩ là tôi chứ chưa từng là cô ta.

Cô ta chỉ đành buông tay và thực lòng hy vọng Ôn Tự sẽ có được hạnh phúc của riêng mình.

Lòng tôi dâng lên một trận xúc động mãnh liệt.

Hóa ra Ôn Tự lại tinh tế đến vậy, ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt mà chính bản thân tôi cũng chẳng màng để ý, hắn đều nhớ rõ trong lòng.

Từ đầu đến cuối tôi chưa từng hoài nghi giữa họ có gì mờ ám, nhưng việc hắn chủ động bảo Hạ Mộng đến tìm tôi để làm rõ mọi chuyện lại càng khiến tôi thêm rung động.

Tôi mỉm cười bảo:

"Không sao đâu, tôi chưa từng nghi ngờ cậu ấy bao giờ, cũng chúc cô sớm tìm được người lưỡng tình tương duyệt nhé."

Vừa về đến nhà, tôi liền đè bẹp Ôn Tự xuống giường mà cuồng nhiệt hôn lấy hôn để.

Tôi phì cười, lại thói nào tật nấy trêu chọc hắn:

 "Bảo bối ngoan thế này, chị hôn cho hai cái chắc là không dám phản kháng đâu nhỉ?"

Hắn ngượng ngùng né tránh ánh mắt tôi, quay mặt đi chỗ khác, vành tai đỏ lựng lên, nhỏ giọng đáp vâng một tiếng:

"Chị ơi... em nghĩ chị nên hôn thêm mấy cái nữa mới phải."

18

Mấy tên đàn em từ sau lần hóng hớt bữa trước đã nhận ra Ôn Tự không chỉ thật lòng thích tôi, mà còn lún sâu đến mức chẳng thể lối thoát.

Từ đấy cả đám cứ dăm bữa nửa tháng lại kéo đến nhà tôi tụ tập.

Bọn họ thừa biết Ôn Tự nghe lời tôi răm rắp.

Chỉ cần có mặt tôi ở đây, Ôn Tự mãi mãi là chú ch.ó con vô hại ngoan ngoãn, tuyệt đối chẳng bao giờ để lộ cái vẻ mặt hung ác tàn nhẫn ngày trước.

Bọn tôi thường hay ngồi lê đôi mách, ôn lại mấy chuyện thời trẻ trâu của Ôn Tự.

Mấy tên này vốn chẳng dám hó hé nửa lời trước mặt hắn nhưng ngặt nỗi có tôi bảo kê ở đây, Ôn Tự đành phải ấm ức xách tạp dề lủi thủi quay về bếp tiếp tục nấu cơm.

Trong đám đó có một tên thích buôn chuyện tên là A Cường.

Gã hào hứng kể lại:

"Hồi đầu tụi em nào có phục Đao Sẹo, nhưng ngặt nỗi anh ấy vừa xuất hiện đã tuyên bố muốn khiêu chiến với kẻ mạnh nhất trong đám tụi em."

"Chị cũng biết đấy, tuy ngày thường tụi em ăn không ngồi rồi nhưng lại tôn sùng một quy tắc bất di bất dịch đó là kẻ mạnh làm vua. Đao Sẹo lúc ấy quá m.á.u chiến, mạnh đến mức không ai trong tụi em địch nổi."

Tôi tò mò hỏi:

"Rồi sao nữa? Các ngươi bị cậu ấy đ.ấ.m cho bầm dập mặt mày à?"

A Cường lắc đầu:

 "Đâu có, sau đó thấy A Mãnh bị đ.ấ.m cho gục ngã thê t.h.ả.m quá, biết thừa mình không phải đối thủ của Đao Sẹo, tụi em liền quăng luôn liêm sỉ mà giơ tay đầu hàng."

Tôi: "..."

Tên đứng cạnh vội chêm vào:

 "Đúng thế! Lúc đấy tụi em nhào đến ôm c.h.ặ.t lấy chân anh ấy xin tha, thiếu chút nữa là tè ra quần luôn ấy chứ!"

A Cường giơ tay đét cho gã một phát, tức tối quát:

 "Đồ ngu! Ai bảo mày khai mấy cái chi tiết thừa thãi đấy hả?"

Tôi phì cười, tiện miệng hỏi:

"Mà Đao Sẹo thật sự dữ dằn đến thế cơ à?"

Thú thật là nhìn bộ dạng hiện tại của hắn, tôi tài nào liên tưởng nổi.

Bởi vì ngay ngày hôm qua thôi, tôi còn bắt hắn mặc thử chiếc áo sơ mi trắng phối cùng quần đen đấy chứ.

Áo sơ mi trắng mỏng tang hơi thấu bên trong, lấp ló cơ bụng săn chắc cùng đường nhân ngư kéo dài tuột xuống tận cạp quần.

Đuôi mắt hắn đỏ hây hây, trước sau như một vẫn dễ nắn dễ bóp y hệt ngày thường.

Đám đàn em nghe vậy liền thở dài sườn sượt:

"Chị không biết đâu chứ tụi em rành lắm, tuy gia cảnh của Đao Sẹo giàu có thật nhưng từ nhỏ anh ấy đã chịu cảnh bạo hành ngược đãi. Chỉ vì bố anh ấy đổ thừa mẹ anh ấy khó sinh qua đời là do sinh ra anh ấy, nên hồi bé anh ấy gầy còm ốm yếu như cái đậu giá. Lớn thêm chút nữa thì bố anh ấy tái hôn, mụ mẹ kế tởm lợn kia đối xử với anh ấy tệ bạc đủ đường, thường xuyên đ.á.n.h đập hành hạ anh ấy. Vết sẹo trên đuôi mày anh ấy cũng là do mụ ta chủ mưu thuê người hãm hại đấy. Mấy người hầu trong nhà sợ sệt chẳng dám hé răng nửa lời, toàn bộ chuyện này là do tụi em tốn khối công sức mới dò la ra được."

"Đao Sẹo căm thù cái gia đình ngột ngạt ấy tận xương tận tủy. Vừa tốt nghiệp đại học lập tức dọn ra ở riêng, cắt đứt liên lạc, ngày lễ tết chẳng thèm bén mảng về nhà lấy một bước, ngoại trừ việc đến thăm ông bà nội ngoại hai bên. Bây giờ bố anh ấy chắc coi như đẻ rơi anh ấy luôn rồi."

Trái tim tôi bỗng thắt lại, mềm nhũn đi một góc.

Hóa ra những gì hắn từng kể về chuyện gia đình bạo lực trước kia hoàn toàn là sự thật, chứ không hề bịa chuyện lừa gạt tôi.

Hắn thầm mến tôi, tiếp cận tôi... hóa ra đều là kế hoạch được chuẩn bị từ rất lâu rồi.

"Nhưng mà, em nhớ hồi cấp ba, Đao Sẹo toàn trốn học cúp cua, dính lấy tụi em ở quán nét, đ.á.n.h nhau quậy phá, chuyện tồi tệ nào cũng nhúng tay, nhưng tất nhiên là không phạm pháp nhé! Chỉ là không biết từ lúc nào, một kẻ chúa ghét đồ ngọt như anh ấy lại đ.â.m ra có sở thích trữ hẳn một hũ kẹo trái cây vị nho đầy ụ."

"Đúng đúng đúng! Hồi trước tụi em từng mang bánh ngọt với kẹo bánh đến biếu, anh ấy hất hàm từ chối, còn bày ra vẻ mặt âm trầm khó chịu bảo rằng 'ngọt quá, không thèm ăn', chảnh ch.ó phải biết!"

Dù tôi chẳng được chứng kiến quãng thời gian ấy nhưng chỉ cần qua vài ba câu kể lể của bọn chúng, trong đầu tôi cũng tự khắc phác họa nên hình ảnh của Ôn Tự ngày ấy.

Vẻ ngoài còn non trẻ hơn bây giờ.

Lúc nào cũng mang gương mặt âm trầm ngâm mình trong tiệm net, rồi lạnh lùng vứt lại câu "ngọt quá, không thèm ăn" với đám đàn em.

Sau đó quay lưng tiếp tục cắm mặt gõ phím cày game.

Tâm tư tôi ngổn ngang trăm mối, vừa xót xa vừa tiếc nuối thay cho hắn.

Giá như... hồi ấy chúng tôi sớm có cơ hội gặp gỡ và tiếp xúc nhiều hơn.

Thì tôi nhất định sẽ ôm chầm lấy cậu thiếu niên từng tự giam mình trong thế giới lạnh lẽo, tối tăm ấy.

Chỉ cần được ôm lấy hắn một cái là đủ rồi.

Khóe môi tôi vương vấn nụ cười dịu dàng từ lúc nào chẳng hay.

Đám đàn em nghệ mặt ra nhìn tôi, ngơ ngác hỏi xem tôi đang cười cái gì thế.

Tôi tủm tỉm đáp:

"Chỉ là thấy Ôn Tự nhà tôi tốt tính vô cùng, vừa kiên nhẫn lại tình cảm, đáng yêu hết nấc, trên người lúc nào cũng có nét 'vợ đảm' dịu dàng, cảm xúc cực kỳ ổn định, hay đỏ mặt lại còn biết nấu cơm cho tôi ăn, lúc buồn chán còn làm gối ôm hình người nữa chứ. Thật may vì đã gặp được cậu ấy."

Cả đám đực mặt ra trầm mặc hồi lâu.

Mấy tên nhìn qua ngó lại, tròng mắt đứa nào đứa nấy đầy rẫy sự hoang mang tột độ:

"Kỳ lạ thật, Đao Sẹo mà tụi em biết rõ mồn một cơ mà nhỉ? Thế quái nào mà mấy tính từ vừa rồi lại khớp với đại ca nhà tụi em được cơ chứ?"

Tôi thản nhiên:

"Thì Ôn Tự chứ còn ai vào đây nữa."

Bọn chúng ngập ngừng muốn nói lại thôi:

"Khoan đã, tụi mình thực sự đang cùng nói về một tên Đao Sẹo đúng không?"

Đúng lúc ấy, một luồng hàn khí thấu xương bỗng lóe lên.

Từ hướng phòng bếp, Ôn Tự lặng lẽ ló nửa người ra, một tay cầm chắc con d.a.o phay sắc bén, trừng mắt nhìn chằm chằm đám người kia với vẻ mặt âm trầm đáng sợ.

Sát khí tỏa ra ngùn ngụt.

Đám đàn em sợ xanh mặt xanh mày, lập tức kiếm cớ có việc gấp rồi ba chân bốn cẳng chuồn thẳng không dám ngoảnh đầu lại.

Tôi quay đầu sang, bắt gặp ngay ánh mắt ngây thơ vô tội mà Ôn Tự vừa chớp chớp đổi sang liền phì cười, chẳng thèm trách phạt mà cưng chiều bảo:

"Bảo bối à, em dọa người ta chạy mất dép rồi kìa... Lần sau nhớ dọa dữ dội hơn nữa nhé."

Hết cách, ai bảo tôi là cô nàng xấu tính cơ chứ, ha ha ha.

Ôn Tự ngoan ngoãn nói:

"Vâng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.