Cún Con Theo Đuổi Giấc Mơ - Phần 8 (hết)
Cập nhật lúc: 07/09/2026 00:00
20
Tôi kháng cự chẳng muốn bước chân về ngôi nhà đó chút nào.
Nhưng Ôn Tự bảo đằng nào thì cũng phải về đối mặt một lần.
Hơn nữa bố hắn đã phát hiện ra việc hắn nắm thóp và tung đòn phản công, chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách để ép hắn khuất phục.
Chỉ ngặt một nỗi, với cục diện hiện tại thì Ôn Tự đã sớm vượt ra khỏi tầm kiểm soát của ông ta từ lâu rồi.
Nghe bảo bữa cơm gia đình lần này sẽ có rất đông người tham gia.
Cũng may là ông bà nội và ông bà ngoại của Ôn Tự đối xử với hắn khá tốt, nên tôi cũng đỡ phần nào áp lực.
Chỉ là lần yêu đương trước đây của tôi hễ cứ ra mắt gia trưởng là toang ngay lập tức, nguyên nhân chỉ vì tôi tuyên bố thẳng thừng rằng bản thân không muốn sinh con ngay sau khi kết hôn.
Trái ngược hoàn toàn với những gì tôi lo sợ, lúc Ôn Tự dắt tôi bước vào căn biệt thự hoành tráng nhà hắn, tất cả mọi người đều đứng xếp hàng thẳng tắp ở cửa chào đón tôi.
Mụ mẹ kế tức đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, vậy mà vẫn phải nặn ra nụ cười giả lả niềm nở với tôi.
Tôi còn đang thầm cảm thán sao mọi chuyện lại suôn sẻ đến bất ngờ thì nhân lúc vừa bước ra từ phòng vệ sinh, tôi đã vô tình nghe được lỏm cuộc trò chuyện của hai người giúp việc.
Lúc ấy tôi mới vỡ lẽ, hóa ra tối hôm qua Ôn Tự lén ra ngoài chính là để phi xe về nhà một chuyến.
Hắn đã sớm dằn mặt và sắp xếp đâu vào đấy từ trước, tuyên bố cấm tiệt bất kỳ kẻ nào dám rở thói hách dịch bắt nạt tôi. Bố hắn và mụ mẹ kế tức giận đến mức tím mặt mà chẳng dám hó hé nửa lời.
Nhưng Ôn Tự trực tiếp dùng cổ phần công ty ra để uy h.i.ế.p, khiến mấy vị trưởng bối trong nhà vừa nhìn thấy hắn là rưng rưng đỏ hoe cả mắt.
Bảo sao mà cục diện hôm nay lại êm xuôi đến thế.
Tôi chẳng ngờ rằng, một đứa con gái tính tình cứng rắn chai lì như tôi thế mà cũng có ngày phải rơi nước mắt vì cảm động.
Tôi lủi thủi trốn về căn phòng được chuẩn bị sẵn cho bọn tôi, yên lặng ngồi khóc rưng rức vì xúc động.
Ôn Tự tìm khắp nơi không thấy bóng dáng tôi đâu nên sốt ruột đến độ đỏ bừng cả mắt.
Vừa hay tin tôi trốn về phòng ngủ, hắn lao rầm vào trong ôm chầm lấy tôi thật c.h.ặ.t, trên người vẫn còn vương vấn cái lạnh buốt của gió trời ban đêm.
Hắn lo lắng đến mức cuống cuồng, đôi mắt đỏ hoe.
Nhìn thấy khóe mắt tôi còn vương giọt lệ, người hắn cứng đờ lại, giọng nói run rẩy, khàn đặc vì sợ hãi:
"Có ai bắt nạt chị à? Hay là chị không thích ở nơi này? Không thích thì chúng ta đi ngay lập tức, vĩnh viễn không bao giờ bước chân về đây nữa, được không?"
Hắn hoảng loạn thực sự, cả người khẽ run lên bần bật.
Hắn sợ vì cái gia đình tồi tệ này mà tôi sẽ chán ghét hắn, hắn thừa biết người ta hay bảo những kẻ sinh ra trong gia đình bất hạnh thì chẳng lấy gì làm tốt đẹp.
Tôi ngồi thừ trên giường còn hắn thì quỳ một gối xuống sàn, vùi mặt sâu vào lòng bàn tay tôi.
Giọt nước mắt nóng hổi rỏ thẳng vào lòng bàn tay ngứa ngáy.
Tôi nâng khuôn mặt hắn lên, bắt hắn phải nhìn thẳng vào mắt mình, dở khóc dở cười bảo:
"Ai bảo là chị muốn rời bỏ cưng cơ chứ?"
Hắn ngẩn ngơ, chớp chớp mắt giữ nguyên giọt lệ còn đọng lại trên hàng mi, đôi mắt sưng đỏ.
Tôi chồm người áp sát lại gần:
"Chị tính hôn cưng thôi mà."
21
Sau khi chính thức ở bên nhau, hắn lại càng dính tôi như sam.
Mãi đến sau này, hắn dẫn tôi đi ngắm cảnh mặt trời mọc.
Khoảnh khắc ánh nắng đầu tiên ló dạng, cuộc tình thầm lặng kéo dài suốt tám năm đằng đẵng của hắn cuối cùng cũng chính thức khép lại, mở ra một chương mới rực rỡ hơn.
Hắn cong môi cười dịu dàng, nghiêng đầu nhìn sang phía tôi:
"Em không nhớ rõ anh cũng chẳng sao cả, chỉ cần anh nhớ rõ em là đủ rồi."
"Em không cần phải bước về phía anh, em chỉ cần đứng yên ở đó, bất kể ánh mắt em có vô tình lướt qua anh dù chỉ một khoảnh khắc thì anh cũng sẽ kiên định bước một trăm bước về phía trước, cho đến khi đứng ngay trước mặt em."
"Chị, cho anh một danh phận chính thức được không?"
Hắn thừa biết tôi là kiểu người vốn chẳng thích bị bất kỳ mối quan hệ nào trói buộc.
Lại thấu hiểu những tổn thương từ chuyện tình cảm cũ trong quá khứ của tôi, nên từ trước đến nay hắn chưa bao giờ dám đường đột mở lời đề nghị chuyện lâu dài.
Tôi cong mắt cười vang, kiễng chân vươn hai tay nhéo nhéo đôi má hắn:
"Được chứ, thế thì cưng phải nắm c.h.ặ.t lấy tay em cho thật chắc đấy, để sổng mất là em không chịu trách nhiệm đâu nha!"
Chúng ta cứ thế đan c.h.ặ.t t.a.y nhau, trao nhau nụ hôn ngọt ngào dưới ánh bình minh rực rỡ.
Tương lai phía trước vẫn còn vô vàn khả năng đẹp đẽ đang chờ đón.
Ngoại truyện
Thực ra, trí nhớ của tôi từ trước đến nay vẫn luôn cực kỳ tốt.
Đúng như tôi từng tự mãn lúc trước, những ai đã gặp qua một lần hay con đường đã đi qua một lần, tôi đều ghi nhớ rành mạch trong đầu.
Chỉ là có một chuyện, tôi vẫn luôn giấu kín chưa từng nói cho Ôn Tự biết.
Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc mình từng giúp đỡ hắn.
Hồi còn học cấp ba, tôi nhìn thấy một cậu thiếu niên đang bị thương nằm vật ra đó, ngay cả gương mặt cũng bầm dập trầy xước.
Hắn nằm bất động dưới bãi cỏ ngập tràn ánh nắng hệt như một kẻ sắp c.h.ế.t chẳng còn chút phản ứng sinh tồn nào, cứ thế chìm đắm và trầm luân trong thế giới tăm tối của riêng mình.
Tôi đã bước đến, dúi vào tay hắn một viên kẹo.
Tiện tay nhét luôn cả hộp băng cá nhân mang theo bên mình cho hắn.
Chính khoảnh khắc ấy đã khiến trái tim cậu thiếu niên rung động để rồi ôm ấp mối tình thầm kín suốt bao năm, thậm chí sau này còn giở trò giả vờ mất trí nhớ để bám lấy tôi.
Ngay từ lần đầu đụng độ, tôi đã thấy gương mặt hắn có chút quen mắt, mãi cho đến lúc hắn mở mắt ra, cất lời nói chuyện thì tôi mới nhận ra đó chính là cậu nhóc ngày xưa.
Thật tốt làm sao.
Cậu thiếu niên từng chìm trong bóng tối ngày ấy cuối cùng cũng bước ra khỏi màn sương mù u ám, mang trong mình đủ năng lực để tự bảo vệ bản thân.
Lại còn biết cách giở trò lừa bịp nữa chứ.
Hắn cứ đinh ninh rằng tôi đã sớm quên sạch sành sanh chuyện cũ.
Nhưng sự thật thì ngược lại hoàn toàn, tôi thích nhất là nhìn cái bộ dạng rõ ràng là một con sói đuôi to chính hiệu, nhưng cứ cố bày đặt giả vờ làm chú thỏ trắng ngây thơ vô hại trước mặt tôi.
Vừa đáng yêu lại vừa ngốc nghếch.
Khiến tôi yêu đến c.h.ế.t đi sống lại!
Thỉnh thoảng tôi lại cố tình thả thính bày đặt như thể mình sắp vạch trần cái màn kịch khổ nhục kế hắn thuê người dàn dựng dạo trước, nhìn hắn thấp thỏm lo âu đứng ngồi không yên mà buồn cười muốn c.h.ế.t.
Hạnh phúc vốn dĩ chỉ đơn giản nhường ấy.
--
Hết
