Cún Con Tự Kỷ Siêu Ngoan - 5

Cập nhật lúc: 07/07/2026 16:04

7

Tôi lê từng bước chân, chán nản đi bộ về nhà.

Dạo này toàn đi nhờ xe nhà Tần Du thành quen, tự dưng hôm nay phải đi bộ như trước làm chân tôi mỏi rã rời, hơi đau đau.

Phía sau bỗng có tiếng sột soạt, nhưng tôi quay lại thì chẳng thấy ai.

Tôi nổi hết cả da gà: “Chẳng lẽ mình bị biến thái bám đuôi rồi?”

Đi thêm vài bước, phía sau vẫn có tiếng bước chân rất khẽ.

Tôi đột ngột quay ngoắt đầu lại, bắt quả tang Tần Du đang đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. Tôi nhịn cười, xoay người chạy về phía cậu ta.

Tần Du đứng im, dường như muốn tìm chỗ trốn nhưng ngặt nỗi xung quanh đến cái thùng rác cũng không có.

Đầu óc Tần Du lại "đứng máy" rồi.

“Tần Du, cậu theo dõi tôi đấy à?”

Cậu ta không thèm trả lời, chỉ lẳng lặng bước đi bên cạnh tôi.

“Xe nhà cậu đâu?”

“Đưa chị tôi về rồi.”

“Thế sao cậu chưa về nhà?” Cậu ta lại im lặng.

Tôi cười hì hì sán lại gần: “Cậu không nỡ xa tôi đúng không?”

Tần Du vẫn im lặng, nhưng bước chân lảo đảo, suýt chút nữa thì vấp ngã vì lời nói trêu chọc của tôi.

“Nhà tôi nhiều phòng lắm.”

Tôi cứ líu lo suốt dọc đường. Đến khi về tới dưới lầu nhà tôi, Tần Du mới chịu mở miệng:

“Sang nhà tôi ở đi.”

Tôi ngẩn người nhìn cậu ta: “Cậu nói gì cơ?”

Ánh mắt Tần Du long lanh như có sao, cậu ta lặng lẽ nhìn tôi chứ không chịu nhắc lại lần nữa.

Tôi lập tức hiểu ra ngay, cậu ta đã nghe thấy lời Dương Sâm nói chuyện bố mẹ tôi đi công tác, muốn tôi sang nhà cậu ta ở tạm mấy ngày.

Tôi thấy buồn cười liền bảo: “Tôi không sang nhà Dương Sâm ở đâu.”

Sắc mặt Tần Du hình như nhẹ nhõm hơn hẳn, cậu ta gật đầu:

“Ừ.”

Tôi đá đá viên đá dưới chân: “Tần Du này, cậu thích tôi rồi đúng không?”

Tần Du thoáng vẻ hoảng loạn, vội cúi đầu để tóc mái che khuất biểu cảm trên mặt. Cậu ta cúi đầu nhanh quá làm tôi chẳng kịp nhìn thấy gì.

Tôi chỉ nghĩ là mình trêu cậu ta chơi thôi, liền cười hắc hắc rồi vẫy tay chào:

“Được rồi, cậu mau về đi. Được đại thiếu gia đích thân tiễn về nhà thế này đúng là vinh hạnh cho tôi quá.”

Nhìn bóng Tần Du đi khuất, tôi xoay người định vào nhà.

Nhưng vừa lúc đó, bố mẹ từ đâu đi tới làm tôi giật nảy mình: “Bố mẹ không đi công tác ạ?”

Mặt mẹ tôi rất nghiêm trọng: “Bà ngoại con đổ bệnh rồi, mẹ xin nghỉ học cho con luôn rồi. Dù sao tuần sau cũng nghỉ hè, nhà mình về quê với bà ngoại luôn.”

Quê ngoại khá xa, nghĩa là sáng mai tôi không thể đến trường được nữa.

Tôi vội móc điện thoại ra nhắn tin cho Tần Du, rồi lập tức cùng bố mẹ lên xe về quê ngoại.

Đêm khuya, tôi lướt màn hình điện thoại nhưng mãi không thấy Tần Du trả lời.

Tôi nhíu mày lướt ngược lên xem lịch sử trò chuyện: “Cậu vẫn còn giận à?”

Sóng ở quê kém quá, tin nhắn gửi đi toàn hiện dấu chấm than đỏ lòm vì lỗi mạng. Trằn trọc đến tận khuya, tôi cũng chỉ chật vật gửi đi được ba tin, còn Tần Du thì vẫn bặt vô âm tín.

Tôi bất lực thở dài, ném điện thoại sang một bên.

Đến đêm thứ ba, giữa đêm khuya tĩnh mịch, bậu cửa sổ phòng tôi bỗng vang lên tiếng "bộp" của một viên đá nhỏ.

Tôi giật mình đi đến bên cửa sổ nhìn xuống, lập tức trợn tròn mắt —— đứng dưới đó là thiếu niên thanh lãnh quen thuộc.

Ánh trăng phủ lên người cậu ta, hắt xuống đất một cái bóng thon dài.

Tôi cứ thế mặc nguyên bộ váy ngủ chạy thục mạng xuống lầu.

Tần Du đang đứng giữa đám cỏ dại ở quê, cánh tay bị muỗi đốt sưng lên mấy cục to tướng. Cậu ta chốc chốc lại giơ tay vỗ nhẹ, động tác cứng đờ trông y như một con b.úp bê gỗ.

Tôi vừa buồn cười vừa thương: “Sao cậu lại mò được đến tận đây?”

Tôi cũng không trông mong cậu ta sẽ trả lời.

Nhưng cậu ta lại nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc nói: “Không liên lạc được với cậu.”

Tôi ngẩn người: “Tôi có nhắn tin cho cậu rồi mà?”

“Điện thoại bị mất rồi.” Cậu ta mím môi, vẻ mặt đầy ảo não. “Hôm tiễn cậu về xong, trên đường đi bị móc túi mất điện thoại.”

Tôi nghe xong mà suýt phì cười, đó chắc là lần đầu tiên đại thiếu gia đi bộ đêm, thế nào mà lại đụng ngay phải tên trộm.

“Thế sao cậu tìm được đến tận đây?”

“Hỏi bạn của cậu.”

Tôi thấy lạ lẫm thật đấy, kiểu người như Tần Du mà cũng chịu hạ mình đi nghe ngóng, hỏi thăm người khác cơ à?

Càng nghĩ tôi càng thấy buồn cười, đến mức mắt cũng cong lên vì cười.

Tần Du bị tôi cười cho đến mức có chút hờn dỗi.

8

“Tôi cứ tưởng cậu giận rồi chứ.” Cậu ta nói.

Tôi ngẩn người: “Tôi giận cái gì cơ?”

Cậu ta không trả lời câu hỏi của tôi.

Hiếm khi thấy Tần Du chịu nói nhiều như vậy, tôi dứt khoát giở thói trêu chọc cậu ta:

“Tần Du ơi, hôm nay cái miệng nhỏ của cậu dẻo thế, làm tôi chỉ muốn hôn cho một cái thôi.”

Cậu ta trợn tròn mắt, vừa như đang trách tôi ngắt lời, lại vừa bất ngờ trước sự dày mặt của tôi. Vành tai cậu ta lập tức đỏ lựng lên trông rõ thương.

“Hôm ấy cậu hỏi tôi có phải không nỡ xa cậu không? Tôi không thèm đáp lại nên cậu mới giận dỗi, không thèm để ý đến tôi nữa.”

Dưới ánh trăng, vẻ mặt của chàng thiếu niên nghiêm túc đến lạ kỳ.

“Đúng vậy, tôi không nỡ xa cậu.”

Tôi ngơ ngác đứng nghe cậu ta tự hỏi tự trả lời.

Cái cậu này không phải là bị chập mạch rồi chứ?

Thấy phản ứng đơ ra của tôi, Tần Du có vẻ không hài lòng lắm, đôi lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn:

“Còn cậu thì sao? Cậu có nỡ xa tôi không?”

Đến lúc này thì tôi mới bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện.

Hóa ra Tần Du cứ đinh ninh rằng vào đêm chia tay hôm đó, tôi hỏi câu ấy mà cậu ta không đáp lại nên tôi mới giận, dứt khoát cắt đứt liên lạc. Thế nên cậu ta mới sốt sắng đuổi theo đến tận cái vùng quê này.

Mà cái câu "có nỡ xa hay không" là cái quỷ gì thế? Tôi thèm hỏi câu đấy bao giờ đâu chứ?

Mắt tôi chợt sáng lên:

“Tần Du này, ý cậu có phải là cậu thích tôi rồi, nên giờ mới đến đây để hỏi xem tôi có thích cậu không đúng không?”

Tần Du khựng lại, rồi ngay sau đó, tôi chứng kiến cảnh tượng những vết ửng hồng lan từ cổ lên thẳng đến vành tai cậu ta.

“Phải.” Cậu ta đáp.

Tôi không ngờ cậu ta lại chơi bài ngửa, đi thẳng vào vấn đề một cách đáng yêu như thế! Đúng là đốn tim tôi rồi!

Tôi chỉ muốn ôm chầm lấy cậu ta vào lòng mà vò đầu bứt tai một trận cho bõ ghét thôi.

Và trên thực tế, tôi cũng đã ra tay luôn rồi. Dù sao từ trước đến nay tôi cũng nổi tiếng là đứa gan to bằng trời, mê trai đẹp bất chấp tất cả mà.

“Tần Du, tôi sờ một tí nhé?” Tôi cười hắc hắc.

Giọng Tần Du mang theo vài phần bất lực: “Cậu đang sờ rồi còn gì.”

Cảm nhận được những múi cơ bụng săn chắc dưới lòng bàn tay, tôi thầm hít hà một hơi trong lòng.

Trời đất ơi, cực phẩm thế này mà lại bị cái miệng của tôi tán đổ thật rồi này!

“Cậu đến đây bằng cách nào thế?” Tôi tò mò hỏi.

Cậu ta quay đầu lại, nhìn về phía cách đó không xa.

Tôi hết hồn chim én, lúc này mới phát hiện ra chiếc xe của chú tài xế quen thuộc đang đỗ ở ngay đầu làng. Giờ phút này, chú ấy đang bị muỗi đốt cho sưng cả người, đang ra sức vỗ muỗi bành bạch.

Khóe miệng tôi giật giật: “Cậu mau về đi, ngày mai tôi cũng lên thành phố rồi.”

Cậu ta gật gật đầu, nhẹ nhàng gạt bàn tay đang đặt trên n.g.ự.c mình ra:

“Ngày mai gặp nhé.”

Tôi sướng hết cả người.

Trước đây Tần Du tạm biệt tôi toàn im lặng quay người đi thẳng, giờ thì đã biết nói câu "ngày mai gặp" rồi đấy.

Tình yêu đúng là vĩ đại thật sự!

Tôi cứ ngỡ người đầu tiên mình gặp khi trở về sẽ là Tần Du, ai ngờ lại là Dương Sâm.

Cậu ta đứng chặn ngay cửa nhà tôi: “Mấy ngày nay cậu đi đâu thế hả?”

Tôi lười chẳng muốn tiếp chuyện cậu ta.

Bố mẹ tôi thì ngược lại, nhiệt tình chào hỏi: “Kìa Tiểu Sâm, bà ngoại Nhược Nhược không được khỏe nên hai bác đưa nó về quê một chuyến.”

“Tiện thể bọn con sắp được nghỉ rồi đúng không? Mấy ngày này bác xin nghỉ cho nó, có sách bài tập hay tài liệu gì con cầm về hộ bác nhé.”

Dương Sâm ở trước mặt bố mẹ tôi thì lúc nào cũng sắm vai một đứa trẻ ngoan ngoãn.

Tôi khinh cái vẻ đạo đức giả ấy, xách luôn va li quay người đi thẳng vào phòng.

Mới vừa vào đến nhà, chuông điện thoại đã reo vang.

Tôi mở máy lên xem, là tin nhắn của Tần Du. Cậu ta bảo cậu ta đang ở dưới lầu nhà tôi.

“Mẹ ơi, con đi đổ rác tí nhé!”

Tôi hớn hở xách túi rác quay đầu chạy tót xuống lầu.

Tần Du đang ngồi xổm bên cạnh thùng rác dưới khu nhà tôi, trông chẳng khác nào một chú cún con tội nghiệp bị chủ bỏ rơi.

Tôi nuốt nước bọt cái ực.

Trời đất ơi, trên đời này sao lại có người đẹp trai đến mức này cơ chứ?

Mà cái người đẹp trai lai láng này lại chính là bạn trai của tôi mới chịu!! Ai thấu nỗi niềm này cho tôi không?!!

Trong lòng tôi thắp lên muôn vàn bong bóng màu hồng, tôi rảo bước lao nhanh lên phía trước.

Tần Du vừa đứng dậy, tôi đã phóng tới ôm chầm lấy cậu ta.

Cậu ta bị tôi lao mạnh vào người nên hơi lảo đảo lùi lại hai bước, rồi đáy mắt khẽ gợn lên một tia cười ý.

Tần Du vẫn chưa quen với việc cười, cậu ta cố gắng nhếch khóe miệng lên nhưng cũng chỉ nặn ra được một biểu cảm trông có vẻ dịu dàng hơn ngày thường.

Nhưng tôi cũng chẳng thèm chấp nhặt làm gì.

Tần Du nhà tôi đã đẹp trai thế này rồi thì dù có làm cái hành động mất hình tượng nhất trông vẫn cứ là soái ca thôi.

Tôi kéo tay cậu ta, lải nhải đủ thứ chuyện trên đời xảy ra ở nhà bà ngoại.

Giống như trước đây, Tần Du giữ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu một cái.

Cậu ta vẫn ít nói như cũ, nhưng cái dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời ấy lại làm trái tim tôi tan chảy.

Ước chừng cũng 1 tiếng trôi qua rồi, tôi lưu luyến không rời tạm biệt cậu ấy. Tôi nhón chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên má cậu ta, mãn nguyện nhìn gương mặt Tần Du một lần nữa đỏ chín lên như tôm luộc.

Tôi như một đứa lưu manh đích thực, vỗ nhẹ vào m.ô.n.g cậu ta một cái: “Tôi lên nhà đây.”

Trêu ghẹo trai ngoan đúng là sướng cái cuộc đời mà!

Thế nhưng vừa mới đi đến lối vào cầu thang, tôi suýt chút nữa thì bị dọa cho rớt tim ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cún Con Tự Kỷ Siêu Ngoan - Chương 5: 5 | MonkeyD