Cùng Bạn Thân Gả Vào Hào Môn - Chương 13
Cập nhật lúc: 21/06/2026 17:03
Anh hoảng hồn đến mức tay chân run bần bật, lật đật giật phăng kim truyền dịch vứt toẹt, vung tiền book vé máy bay chuyến sớm nhất tốc biến về nhà.
Kết cục… nhà trống hoác đéo còn một mống người?!
Lão quản gia nước mắt ngắn nước mắt dài chạy xộc ra:
“Cậu chủ ơi, ơn giời cuối cùng cậu cũng vác mặt về rồi!”
Lão quản gia vừa khóc lóc sụt sùi vừa tường thuật lại mớ bòng bong sự kiện.
Anh rối não thật sự.
Hồi trước anh từng mường tượng, nếu giả dụ anh và Tô Mộng Kỳ tan đàn xẻ nghé, thì cái cặp đôi chắp vá Vân Thâm và Tạ Thanh Yên chắc cũng đéo thọ được bao lâu.
Nhưng anh đéo thể lường trước được cái kịch bản cẩu huyết này, nếu anh và Tô Mộng Kỳ chia tay thật, thì mẹ kiếp đến cả thằng em trai ruột thịt của mình anh cũng đéo giữ nổi!
Yến Xuyên Bách nhắm tịt mắt lại, lảo đảo suýt nữa thì lại xỉu ngang lần hai.
4
Cả ba cái số điện thoại đều bặt vô âm tín, đến cả đường dây nóng của Vân Thâm cũng đéo tò tí te.
Thằng phản đồ.
Anh trai ruột thịt đang khốn đốn vì nguy cơ đổ vỡ hôn nhân, đéo ra tay tương trợ thì chớ, lại còn hùa theo bỏ trốn biệt xứ!
Quân phản thần tặc t.ử, phản bội, phản bội trắng trợn!
Cũng may phước tổ tiên để lại là anh còn thủ sẵn một con bài tẩy.
Từ cái vụ Vân Thâm đi lạc hú hồn hồi nhỏ, anh đã sắm ngay cho cậu một chiếc vòng tay tích hợp chip định vị GPS đeo c.h.ế.t trên người.
Lần theo tín hiệu từ chiếc vòng, anh tóm được hang ổ của bọn họ, nhưng nghiệt ngã thay trong nhà chỉ chỏng chơ mỗi Vân Thâm.
Bình thường đi đâu cũng kè kè xách Vân Thâm theo như hình với bóng, vậy mà nay giữa đêm hôm khuya khoắt lại vứt cậu ấy bơ vơ ở nhà một mình.
Toang rồi, toang thật rồi.
Chắc mẩm trăm phần trăm hai con mụ đó lôi nhau đi làm trò mèo gì mờ ám rồi!
Đúng cái lúc nước sôi lửa bỏng này, Hàn Phàm Hi lại vô duyên vô cớ send đến một bức ảnh – chụp lén từ đằng sau bóng lưng Tô Mộng Kỳ đang kẹp cổ hai anh chàng dancer sáu múi lượn lờ.
[Anh rốt cuộc là cái loại ăn hại phế vật cỡ nào mà lại để bà xã đáng thương của anh phải khát tình đến mức đi tìm trai bao mua vui thế này?]
[Đã thế lại còn chơi lớn bao trọn gói một lúc hai thằng.]
Cô ta còn đính kèm thêm một cái sticker hình cây kim khâu thâm hiểm, Yến Xuyên Bách tức lộn ruột sôi gan, thẳng tay block số cô ta đéo cần suy nghĩ.
Ok fine, giỏi lắm.
Tô Mộng Kỳ, em đúng là to gan lớn mật, dám vuốt râu hùm rồi đấy!
…
Mặc dù mỗi bận hồi tưởng lại cái vụ cắm sừng hụt này, anh đều nghiến răng ken két chỉ muốn tóm cổ Tô Mộng Kỳ về "giã" cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, nhưng ngẫm lại thì cũng coi như trong cái rủi có cái may.
Hai người sau bao nhiêu năm chơi trò trốn tìm rốt cuộc cũng đã ngửa bài nói toạc ra những uẩn khúc chất chứa trong lòng, anh đéo cần phải gồng mình diễn cái vai tổng tài lạnh lùng boi nữa, cuộc đời anh bỗng chốc lên hương, phơi phới hơn bao giờ hết, thậm chí cái việc đi làm cày cuốc kiếm tiền cũng trở nên nhẹ tựa lông hồng.
Hí hí.
Cày cuốc nỗ lực, gom lúa mua hột xoàn tặng vợ yêu!
“Bưng cái xấp tài liệu này về đập đi xây lại, deadline thứ sáu tuần này nộp cho tôi.”
“Dạ rõ, Sếp Yến.”
“À quên, dạo này cái lão chú ghẻ của Hàn Phàm Hi có phải lại đang kiếm chuyện dìm hàng cô ta đéo?”
“Dạ vâng, chuẩn đéo cần chỉnh sếp ạ.”
“Điều tra moi móc hết đống sổ sách đen của lão ra, rồi đ.á.n.h tiếng mời lão lên đồn công an nhâm nhi chén trà đàm đạo chơi.”
Trợ lý Lâm mím môi do dự, dán mắt vào sếp, cái điệu bộ ấp úng như ngậm hột thị.
“Có rắm gì mau phóng ra lẹ lên.”
“Thế còn vụ… ép giá hợp đồng.”
Anh lườm Lâm một cái xéo xắt:
“Có cấn cá gì à? Tôi chỉ ký nháy hứa giúp cô ta lật đổ tranh quyền đoạt vị, chứ đéo có cái điều khoản nào cấm tôi vặt lông kiếm chác từ cô ta cả.”
Trợ lý Lâm: “…”
“Sao hả? Chê tiền hoa hồng húp nhiều quá tiêu đéo hết à? Hay là bo bớt cho sếp mầy chút đỉnh đi?”
Lâm run như cầy sấy, vội vàng xua tay bào chữa:
“Sếp Yến bớt giỡn, tôi sẽ cho quân đi càn quét ngay lập tức!”
Yến Xuyên Bách gật gù hài lòng.
Đúng lúc này, màn hình điện thoại anh nhá sáng thông báo từ hãng trang sức xa xỉ, chào hàng hai mẫu dây chuyền phiên bản giới hạn mới ra lò.
“Khoan đã.”
Trợ lý Lâm toát mồ hôi hột ướt đẫm cả áo sơ mi.
“Xài tiền công nhận sướng tay thật! Dạo này tôi đang nhắm con xế hộp mới, chỉ còn kẹt đúng cái khoản hoa hồng này để chốt deal thôi!”
Yến Xuyên Bách cạn lời đéo biết nói gì:
“Tôi chỉ là thằng tính toán chi li, chứ đéo phải phường vắt cổ chày ra nước, dòm cái điệu bộ rénn rẩm của cậu ngứa mắt vãi.”
Anh chìa điện thoại ra trước mặt Lâm:
“Cậu tia thử hai con hàng này xem, con nào bốc hơn?”
Trợ lý Lâm cau mày đăm chiêu, săm soi tới lui, rồi dè dặt hỏi ngược lại:
“Hai cái của nợ này… có khác mẹ gì nhau đâu sếp?”
Yến Xuyên Bách lại cạn lời tập hai, mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ tột độ:
“Bao giờ kiếm được con ghệ rồi tự khắc não sẽ được thông não.”
Lâm: FA thì đã sao, c.ắ.n phải đuôi sếp à?
Nhưng phận làm thuê đéo dám bật sếp, chỉ tay bừa vào cái ảnh đầu tiên:
“Vậy… chốt con này đi sếp, trông sang chảnh.”
“Tôi lại thấy con thứ hai bốc lửa hơn.”
Trợ lý Lâm: Thế sếp vác ra hỏi tôi làm mẹ gì cho phí nước bọt?
“Cút đi làm việc đi, nuôi mày chỉ tổ tốn cơm.”
Trợ lý Lâm: ?
Yến Xuyên Bách ngẫm nghĩ đắn đo một hồi.
Thôi kệ cha nó, lỡ tậu có một sợi mà con mắm Tạ Thanh Yên lại nhảy vào tranh phần của vợ mình thì rách việc.
Thế thì chốt đơn luôn cả cặp cho nó m.á.u, đéo ai tị nạnh ai.
Nhưng mà hai cô nương đó đều có quà rủng rỉnh rồi, cũng đéo thể để Vân Thâm nhà mình chịu thiệt thòi tay trắng được.
Xem ra từ nay về sau đi rinh đồ hiệu gì cũng phải mua sỉ đủ ba phần cho gia đình hạnh phúc.
Ừm, lại là một ngày phải cày cuốc sml để kiếm tiền nuôi vợ con đây.
……
Đồng hồ vừa nhích tới giờ tan tầm, tin nhắn của Tô Mộng Kỳ đã nổ ting ting:
[Xong việc chưa chồng iu?]
[Rảnh thì ghé lấy giùm em cục bưu phẩm nha.]
Yến Xuyên Bách: [OK chốt deal, ba mươi phút nữa anh có mặt.]
Tan ca rồi dẩy lên nào~
Vợ yêu đang hối thúc về tổ ấm rồi~
End.
