Cưng Chiều Hết Mực - 8
Cập nhật lúc: 24/08/2026 17:02
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm xe hàng, tim đập nhanh đến mức gần như không thở nổi: "Lưu Quảng Phát, ông muốn làm gì!"
Hắn cười gian: "Mẹ mày năm đó không nghe lời, mày cũng không nghe lời. Hai mẹ con cùng một cái nết như nhau."
Tôi chộp lấy chai nước ớt trên xe, đây là đồ Mục Văn Tuấn chuẩn bị cho tôi, bảo đi đường dùng để phòng thân, không ngờ lại dùng tới thật.
Khi Lưu Quảng Phát lao tới, tôi xịt thẳng vào mặt hắn.
Hắn bị cay đến mức t.h.ả.m thiết gào lên, thấy vậy tôi lập tức quay người bỏ chạy.
Một gã đàn ông khác đuổi theo, chộp lấy áo tôi.
Tôi quay đầu dùng gậy gỗ giáng mạnh vào cổ tay hắn, hắn đau quá đành thả tay.
Nhưng người thứ ba đã chặn đường tôi lại, tôi cũng không còn sức lực để kháng cự nữa.
Tôi bị đẩy ngã xuống sườn bờ sông, lớp tuyết vụn dưới chân trơn trượt.
Lưu Quảng Phát đỏ bừng mắt xông tới: "Xuống mà đi theo mẹ mày đi! Con ranh thối!"
Tôi ngửa người ngã về sau, mắt thấy cả người sắp sửa rơi xuống sông.
Ngàn cân treo sợi tóc, tiếng máy kéo từ xa vọng lại, ánh đèn pha xé tan đêm tuyết.
Mục Văn Tuấn nhảy xuống xe, xông tới đạp tung Lưu Quảng Phát bằng một cú cực kỳ hiểm hóc.
Lưu Quảng Phát lăn lộn ra bên đường, nửa ngày không bò dậy nổi.
14
Mục Văn Tuấn định xông lên tiếp, tôi lao tới ôm c.h.ặ.t lấy eo anh: "Đừng đ.á.n.h c.h.ế.t hắn, làm thế sẽ liên lụy đến anh đấy, giao cho công an đi."
Lồng n.g.ự.c anh phập phồng kịch liệt, gân xanh trên cánh tay nổi phồng lên.
Tôi áp sát vào người anh, nước mắt rơi lã chã: "Mục Văn Tuấn, em sợ."
Toàn thân anh khựng lại, quay người bồng đứng tôi lên: "Đừng sợ, có anh ở đây rồi, anh bảo vệ em."
Tôi ôm lấy cổ anh, mặt vùi vào vai anh.
Lần này tôi thực sự sợ rồi, sợ mình lại đi vào con đường c.h.ế.t trong nguyên tác, sợ chuyện cũ của mẹ còn chưa điều tra xong thì mình đã c.h.ế.t trong đêm tuyết này rồi.
Mục Văn Tuấn bế tôi lên xe kéo, lấy chiếc áo đại phong quấn c.h.ặ.t lấy tôi.
Lòng bàn tay anh dán vào sau cổ tôi, giọng nói khàn đi:
"Hứa Niệm Niệm nghe cho rõ đây, em sẽ không c.h.ế.t đâu. Chuyện của mẹ em anh sẽ đồng hành điều tra cùng em. Nợ của em đã trả xong rồi. Gian hàng của em cũng sẽ mở lại thôi."
Tôi khóc đến mức không thốt nên lời, chỉ biết gật đầu đáp lại anh.
Lưu Quảng Phát lần này tiêu đời thật rồi, tội bắt người bất thành cộng thêm điều tra lại án cũ, hắn đã bị bắt giữ.
Hứa Đại Sơn cũng không chạy đằng trời, giống như thế bị giam giữ.
Vụ án của mẹ nguyên chủ đã qua quá nhiều năm, rất nhiều chứng cứ đã không còn nữa.
Nhưng chuyện Hứa Đại Sơn và Lưu Quảng Phát năm đó cướp tiền, làm người ta rơi xuống nước, thím câm và chiếc hộp sắt đều có thể chứng minh.
Ngày bản án được hạ xuống, tôi đứng trước mộ mẹ nguyên chủ hóa vàng mã.
Mục Văn Tuấn đứng cùng tôi rất lâu, tôi nhìn anh nói:
"Trước đây em nợ anh lương thực, nợ anh lời xin lỗi, giờ em đã trả xong tiền rồi, lương thực cũng đền rồi. Hôm đó anh nói trả xong nợ sẽ cho em câu trả lời."
Gió mùa đông thổi qua, ánh mắt Mục Văn Tuấn nóng rực đến mức khiến tôi không dám né tránh: "Hứa Niệm Niệm, anh muốn lấy em."
Vành mắt tôi nóng lên: "Anh đã nghĩ kỹ chưa? Danh tiếng em không tốt, tính tình cũng chẳng ra sao, lại còn một đống chuyện rắc rối nữa."
"Anh nghĩ kỹ rồi."
"Em biết làm buôn bán, sau này còn muốn lên huyện mở cửa hàng, có lẽ sẽ không ở nhà nấu cơm mỗi ngày đâu."
"Anh nấu."
"Em còn thích tiêu tiền nữa."
"Em gả cho anh, tiền của anh cho em hết, muốn tiêu thế nào thì tiêu."
"Trước đây em từng mắng anh đấy."
"Em đã đền và cũng xin lỗi rồi."
"Có thể sau này em sẽ còn hay ghen nữa."
Anh cúi đầu cười khẽ một tiếng: "Anh thích nhìn em ghen."
Mặt tôi nóng bừng: "Mục Văn Tuấn!"
Anh tiến lên một bước, giơ tay siết nhẹ cổ tay tôi: "Hứa Niệm Niệm, anh chờ em gật đầu, chờ lâu lắm rồi."
Tôi ngẩn người: "Không phải anh ghét em sao?"
Anh nhìn tôi, giọng hạ thấp xuống:
"Năm mười lăm tuổi đúng là từng ghét thật, sau này em tặng anh lót giày, anh trả lại là vì lúc đó anh nghèo quá sợ làm liên lụy đến em. Lần em mắng anh, anh đã tức rất lâu, nhưng mỗi lần thấy em bị Triệu Thoa phỉnh phờ coi như kẻ ngốc, anh lại thấy em đáng thương."
15
Mũi tôi cay xè: "Thế sao anh không nói?"
Mục Văn Tuấn cười: "Anh nói liệu em có nghe không?"
Tôi ngẫm nghĩ lại tính cách nguyên chủ, đúng là sẽ không nghe thật.
Anh nói tiếp: "Đêm em trèo vào nhà bếp đun củi, ban đầu anh định đuổi em đi đấy, nhưng nhìn thấy vết thương trên cổ tay em, anh lại không trót nhẫn tâm."
Tôi nhỏ giọng hỏi: "Chỉ là thương hại thôi sao?"
Mục Văn Tuấn nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt rơi xuống môi tôi rồi lại dịch chuyển đi: "Sau này thì không phải."
Anh tiến lại gần hơn chút, giọng càng khàn hơn: "Sau này muốn đụng vào em, muốn ôm em, muốn giấu em trong nhà, không cho Lưu Quảng Phát nhìn, không cho nhà họ Hứa tìm, cũng không muốn em nhìn người khác."
Bình luận phát điên rồi.
【Gã thô ráp thế mà lại đi thẳng vào vấn đề kìa!】
【Thế này thì ai mà đỡ nổi chứ!】
【Được rồi, tôi đồng ý rồi đấy.】
【Đồng ý với anh ấy đi!】
Tôi ngẩng đầu lên: "Mục Văn Tuấn, em đồng ý."
Đáy mắt Mục Văn Tuấn bừng sáng, anh kéo xếch tôi vào lòng.
Vòng ôm này rất c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức tôi gần như không thở nổi, nhưng tôi không lỡ đẩy ra.
Tôi nghe thấy tiếng tim đập của Mục Văn Tuấn nhanh đến dữ dội.
Đám cưới được tổ chức vào tháng Giêng.
Thím ba chải tóc cho tôi, Lý Vận Khánh viết câu đối đỏ cho tôi.
Cô ấy mỉm cười bảo: "Niệm Niệm, sau này cô nhất định phải làm tiệm bánh gạo đầu tiên mở ở trên huyện nhé, tôi muốn làm vị khách đầu tiên."
Tôi cất tiếng đáp: "Được nha, nhất định rồi."
Cô ấy không hề theo kịch bản mà giành đàn ông với tôi, cô ấy có con đường của riêng mình, tôi cũng có con đường của riêng tôi.
Ngày cưới, người trong làng đến rất đông.
Có người chân thành chúc phúc, cũng có người đến hóng hớt xem náo nhiệt.
Mục Văn Tuấn mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, bên ngoài khoác áo khoác tối màu, đứng trong đám đông, đôi mắt chỉ chăm chăm nhìn tôi.
Bí thư chi bộ đọc xong lời phát biểu, thím ba đẩy tôi đến bên cạnh anh: "Sau này hai vợ chồng bảo nhau mà sống cho tốt đấy."
Mục Văn Tuấn nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay anh rất ấm, nắm rất nhẹ nhàng.
Đêm đến, đám người náo động phòng đã giải tán.
