Cùng Huynh Trưởng Một Đêm Xuân Phong - Phần 2 (stt3) - Chương 13: Chương 53
Cập nhật lúc: 30/06/2026 07:01
Cây cỏ xanh biếc phía sau làm nổi bật ngũ quan anh tuấn cân xứng của chàng.
Dưới ánh chiều tà, gương mặt ấy tựa như băng tuyết tan trong gió xuân.
Nhiều thêm vài phần ôn hòa.
Mà chính bởi sự ôn hòa gần gũi ấy.
Lại khiến chàng mang theo một loại mê hoặc khó có thể diễn tả thành lời.
Trong đôi mắt ngập đầy ánh hoàng hôn kia.
Từng đốm sáng nhỏ li ti khẽ lay động.
Tựa như chứa đựng tinh hà vô tận.
Khiến người ta không nhịn được muốn nhìn sâu thêm một chút nữa.
Trong không khí thoang thoảng hương hoa.
Bóng cây nghiêng nghiêng lay động.
Tâm huyền của Lý Đình Diên giống như bị cơn gió xuân đột ngột thổi tới khẽ chạm vào.
Từng đợt rung động lan tràn không dứt.
Men theo huyết mạch mà lan khắp toàn thân.
Rõ ràng lời nói của chàng nghe thế nào cũng có vài phần không đứng đắn.
Nhưng dưới ánh mắt chăm chú của chàng lúc này.
Nàng lại chẳng thể thốt ra nổi một câu từ chối.
Lý Đình Diên khẽ co đầu ngón tay lại.
Ma xui quỷ khiến thế nào.
Nàng lại khẽ đáp một tiếng:
“
Vâng.”
Đợi tới khi thật sự đi theo sau lưng chàng bước vào trong viện.
Nàng mới chợt bừng tỉnh.
Phát hiện bản thân vừa rồi rốt cuộc đã đồng ý chuyện gì.
May mà Lưu Quang Viện của Thôi Trác vô cùng rộng rãi.
Chỉ riêng những tiểu lâu hai tầng dùng để ở cũng đã có tới mấy tòa.
Lý Đình Diên được an bài ở một tòa tiểu lâu nơi góc đông nam.
Tòa tiểu lâu ấy và Hạc Lâu nơi Thôi Trác cư ngụ cách nhau một ngọn giả sơn.
Xa xa đối diện.
Lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Bữa tối được phòng bếp chuẩn bị xong rồi đưa tới từng phòng.
Đường xa xe ngựa xóc nảy.
Lý Đình Diên không có khẩu vị.
Chỉ ăn qua loa vài miếng rồi bảo người dọn xuống.
Liên tiếp nhiều ngày học tập và luyện tập lễ nghi với cường độ cao.
Đến lúc này nàng mới thật sự được thả lỏng.
Trong bụng đã có chút thức ăn.
Cả người cũng càng thêm lười biếng.
Lý Đình Diên nằm trên trường kỷ nghỉ ngơi chừng nửa khắc.
Lúc ấy trời đã dần tối.
Vân Hương ôm một bộ y phục mỏng cùng một chiếc áo choàng bước vào.
Dù nàng vốn là người điềm tĩnh.
Nhưng ý cười hưng phấn trên mặt vẫn không sao giấu nổi.
“
Cô nương!”
“
Nô tỳ vừa mới nhìn thấy Nhị thiếu phu nhân và mọi người đều đã tới thang trì rồi.”
“
Chúng ta cũng đi thôi ạ!”
“
Vừa hay mấy ngày nay cô nương quá vất vả.”
“
Ngâm suối nước nóng một chút cũng có thể thư giãn gân cốt.”
Thật ra Lý Đình Diên không quá hứng thú với chuyện ngâm suối nước nóng.
Huống hồ vừa nghĩ tới Thôi Trác cũng đang ở trong viện này.
Nàng càng không muốn ra ngoài.
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt đầy mong đợi của Vân Hương.
Cùng Vân Xảo đang đứng phía sau.
Nàng cũng không nỡ làm mất hứng của hai người.
Vì vậy đành gật đầu đồng ý.
Chỉ là...
Ánh mắt nàng rơi xuống bộ y phục trong tay Vân Hương.
Hai gò má bất giác hơi nóng lên.
“
Nhất định phải mặc thế này sao?”
Bộ y phục kia mỏng như cánh ve.
Chỉ có tiểu y và tiết khố bên trong là dùng lụa may thành.
Những chỗ còn lại đều là lớp sa mỏng màu hồng phấn.
Bên trên còn thêu hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng chỉ bạc.
Kiều diễm mà không tục khí.
Quả thật rất đẹp.
Chỉ là...
Hơi quá mức để lộ thân hình.
“
Cô nương đừng ngại.”
Vân Hương bật cười:
“
Thị vệ trong biệt trang đều đã được điều ra ngoài rồi.”
“
Hiện giờ trong ngoài biệt trang toàn là nữ quyến.”
“
Hơn nữa bên ngoài cô nương còn có áo choàng cơ mà.”
“
Vậy...”
Lý Đình Diên ngập ngừng một chút.
Rồi hạ thấp giọng hỏi:
“
Còn huynh trưởng bọn họ thì sao?”
Vân Hương đáp:
“
Lúc nãy nô tỳ nhìn thấy Thế t.ử đi ra ngoài đại môn rồi.”
“
Bên Hạc Lâu đối diện cũng tối om.”
“
Á!”
Vân Xảo đột nhiên nhỏ giọng nói:
“
Nô tỳ nghe nói hôm nay Tĩnh Thù công chúa cũng tới Tĩnh Nhã Uyển...”
Nàng không nói hết câu.
Nhưng tất cả mọi người trong phòng đều nghĩ tới cùng một khả năng.
Biệt trang suối nước nóng.
Nam nữ đơn độc.
Lý Đình Diên không nói rõ được trong lòng mình đang cảm thấy thế nào.
Chỉ thấy ngột ngạt.
Không vui.
Lại mang theo một cảm giác bất lực khó tả.
Thấy nàng im lặng.
Vân Hương lại lên tiếng khuyên nhủ:
“
Cô nương!”
“
Cơ hội khó có được như vậy.”
“
Người cứ đi xem thử đi.”
“
Hơn nữa từ trước tới nay mỗi lần tới đây, Nhị thiếu phu nhân và mọi người cũng đều mặc như thế mà.”
Lý Đình Diên vốn đang không có tâm trạng.
Muốn từ chối.
Nhưng nghe nói Liễu thị và những người khác xưa nay đều như vậy.
Nàng lại không muốn để người ta cảm thấy mình quá mức kiểu cách.
Do dự hồi lâu.
Cuối cùng c.ắ.n răng đồng ý.
Đợi tới khi thay xong bộ y phục ấy rồi bước ra ngoài.
Hai nha hoàn đều nhìn đến ngây người.
Lý Đình Diên vốn đã có làn da trắng nõn.
Dưới ánh nến.
Làn da ấy tựa như mỹ ngọc thượng hạng.
Tỏa ra thứ ánh sáng trắng ngần dịu nhẹ.
Cổ nàng thon dài mềm mại.
Đường xương quai xanh thanh tú tinh xảo.
Dáng người mảnh mai cân đối.
Khí chất thanh lệ thoát tục.
Dưới lớp sa y màu hồng nhạt.
Cả người giống như một đóa hải đường vừa hé nở trong màn đêm.
Kiều diễm mà vẫn giữ được vài phần thanh thuần.
Khiến người khác vừa nhìn đã khó lòng dời mắt.
Đôi chân thon dài thẳng tắp của nàng thấp thoáng ẩn hiện dưới lớp sa mỏng màu hồng nhạt.
Trên mắt cá chân trắng nõn còn đeo một sợi kim liên bằng vàng lưu ly.
Theo từng bước chân của nàng.
Ánh vàng lấp lánh khẽ lay động.
Lý Đình Diên chỉ cần đứng yên ở đó.
Đã tự nhiên mang theo một loại phong tình vừa thanh thuần vừa mê hoặc.
Vân Xảo không nhịn được chép miệng:
“
Cô nương à, dáng người đẹp thế này của người ngày nào cũng bị giấu dưới những bộ y phục kín mít như vậy, thật đúng là phí của trời.”
Từ nhỏ đến lớn, Lý Đình Diên chưa từng mặc loại y phục hở hang như thế.
Với thân phận của nàng.
Lại càng không thể có cơ hội ngâm suối nước nóng.
Nghe Vân Xảo khen ngợi như vậy.
Hai gò má nàng bất giác đỏ lên.
Không được tự nhiên mà vòng tay ôm lấy người.
Vân Hương ân cần kéo c.h.ặ.t áo choàng cho nàng.
Mỉm cười nói:
“
Cô nương có dáng người đẹp thế này.”
“
Đáng lẽ từ lâu đã nên học theo các tiểu thư trong kinh thành, mặc những bộ y phục hợp dáng hơn mới phải.”
Hiện nay dân phong cởi mở.
Y phục của các cô nương phần lớn đều lấy việc tôn lên vẻ đẹp làm chủ.
Đối với chuyện quần áo có để lộ da thịt hay không.
Cũng không có yêu cầu quá khắt khe.
Lý Đình Diên bất giác nhớ tới những bộ y phục trong Thanh Ninh Uyển mà Thôi Trác từng sai người đưa tới.
Những bộ y phục ấy dùng toàn vải vóc thượng hạng.
Đường thêu cũng tinh mỹ hàng đầu.
Chỉ là quả thực kín đáo hơn y phục của người khác rất nhiều.
Ngày thường ngay cả cổ cũng phải che đi quá nửa.
Tuy phong cách ấy khác hẳn với các tiểu thư khuê các hiện nay.
Thậm chí còn có chút cổ hủ.
Nhưng nàng vốn là người bảo thủ lại tùy ngộ nhi an.
Nên cũng chưa từng cảm thấy có gì không ổn.
Nàng chỉ mỉm cười.
Không tiếp lời.
Sau khi xuống lầu.
Mấy người lần lượt đi tới vài nơi có suối nước nóng trong biệt trang.
Nhưng những nơi ấy đều đã bị các cô nương và tiểu thư của Nhị phòng chiếm trước.
Một là Lý Đình Diên không quen cùng người khác ngâm chung.
Hai là...
Nàng vẫn còn nhớ rõ ánh mắt Liễu thị nhìn mình trong thọ yến của Thôi phu nhân.
Cũng không muốn quá thân cận với người của Nhị phòng.
Cứ tìm qua tìm lại mấy nơi.
Vậy mà chẳng có chỗ nào thích hợp.
Đúng lúc nàng định nói hay là thôi bỏ đi.
Thì từ xa bỗng có một phụ nhân vội vàng chạy tới.
Vừa nhìn thấy Lý Đình Diên.
Phụ nhân ấy lập tức cười đến mức mắt híp cả lại.
“
Ôi chao, cuối cùng cũng tìm được cô nương rồi.”
“
Ngài là?”
Lý Đình Diên hơi ngạc nhiên.
“
Ôi chao!”
“
Lão nô là quản sự ma ma của biệt trang này.”
“
Vân Hương và Vân Xảo đều từng gặp lão nô rồi.”
“
Thế t.ử đặc biệt dặn lão nô ở đây đợi cô nương, nhắn với người một tiếng.”
“
Ngài ấy đã giữ lại cho cô nương một hồ tắm riêng.”
“
Nằm ở hậu viện Văn Ngọc Lâu.”
“
Cô nương không cần phải chen chúc cùng người của Nhị phòng.”
Lý Đình Diên quay đầu nhìn Vân Hương.
Thấy nàng ấy khẽ gật đầu.
Lúc này nàng mới buông lỏng cảnh giác.
“
Ma ma nói là Văn Dục Lâu sao?”
Vân Hương lại cẩn thận xác nhận một lần nữa.
Quản sự ma ma cười đáp:
“
Đúng rồi, đúng rồi.”
“
Chính là Văn Ngọc Lâu đó.”
“
Từ đây đi qua là tới ngay.”
“
Cô nương không cần câu nệ.”
“
Đã tới biệt trang rồi thì cứ thư thái tận hưởng là được.”
“
Nhưng nô tỳ nhớ Văn Dục Lâu nằm ở hướng bên kia mà?”
Vân Xảo nhỏ giọng lẩm bẩm.
Quản sự ma ma vẫn cười:
“
Chắc là cô nương lâu ngày không tới nên nhớ nhầm rồi.”
Vân Xảo gãi gãi đầu.
“
Có lẽ là nô tỳ nhớ nhầm thật.”
Sau đó nàng quay sang nhìn Lý Đình Diên.
“
Vậy cô nương, chúng ta qua đó thôi.”
----------------------------------------------------------
