Cùng Huynh Trưởng Một Đêm Xuân Phong - Phần 2 (stt3) - Chương 6: Chương 46

Cập nhật lúc: 29/06/2026 08:03

Trên bình phong thêu Tô Châu.

Những đóa mẫu đơn nở rộ chen nhau khoe sắc.

Sau lớp bình phong.

Mơ hồ hiện lên bóng dáng người thanh niên phía sau Tôn phu nhân.

Đó là một nam t.ử anh tuấn.

Khí chất hiên ngang.

Một thân cẩm y màu huyền đen bó gọn nơi tay áo.

Tôn lên vóc người cao ráo thẳng tắp.

Giữa hàng mày mang theo vẻ thanh nhã.

Lại ẩn chứa vài phần sắc bén của người từng trải nơi quân ngũ.

Nghe mẫu thân khen ngợi mình.

Chàng có chút ngượng ngùng.

Giơ tay sờ sờ vành tai.

Nhìn qua liền biết là người chân thành ngay thẳng.

Lý Hoài Sơn cũng là tính tình như vậy.

Cho nên Lý Đình Diên vừa nhìn thấy Tôn Phù Miểu.

Trong lòng liền sinh ra vài phần thiện cảm khó hiểu.

Chỉ tiếc giữa hai người vẫn cách một tấm bình phong.

Nàng chỉ có thể nhìn thấy đại khái cử chỉ và dáng vẻ.

Không thể nhìn rõ dung mạo.

Lý Đình Diên hơi nhón chân.

Tiến gần thêm một chút.

Định nhìn kỹ hơn qua khe hở nơi hoa văn mẫu đơn.

Đúng lúc ấy.

Nàng bỗng cảm thấy cửa chính tối đi.

Theo bản năng quay đầu nhìn lại.

Chỉ một cái nhìn.

Đã thấy Thôi Trác từ ngoài cửa bước vào.

Rõ ràng chất liệu của bình phong trong Từ Tâm Đường rất đặc biệt.

Người ngồi bên ngoài căn bản không thể nhìn thấy cảnh tượng phía trong.

Nhưng không biết có phải do ảo giác hay không.

Lý Đình Diên luôn cảm thấy.

Ngay khoảnh khắc Thôi Trác bước qua ngưỡng cửa.

Chàng dường như đã vô tình hay cố ý nhìn về phía nàng một cái.

Toàn thân nàng lập tức căng cứng.

Trong lòng đột nhiên sinh ra cảm giác chột dạ như kẻ đang làm chuyện xấu.

Vội vàng lùi về sau nửa bước.

Nhưng rất nhanh.

Nàng lại cảm thấy mình nghĩ quá nhiều.

Dù sao hôm nay Tôn gia tới phủ cũng là chuyện đột xuất.

Hơn nữa chuyện hôn sự này.

Thôi phu nhân chỉ âm thầm hỏi qua ý nàng.

Ngoài hai người ra.

Không ai biết cả.

Huống chi gần đây Thôi Trác bận rộn chính vụ.

Từ trước đến nay cũng không để tâm chuyện hậu viện.

Càng không thể biết việc này mới phải.

Phía bên kia bình phong.

Tôn phu nhân đã được Tôn Phù Miểu đỡ đứng dậy.

Vội vàng muốn hành lễ với Thôi Trác.

Thôi Cát An nhanh ch.óng bước lên phía trước.

Đỡ lấy Tôn phu nhân.

Thôi Trác lên tiếng:

“Người tới là khách.”

“Phu nhân không cần đa lễ.”

“Là Thôi mỗ đường đột tới đây.”

“Quấy rầy cuộc trò chuyện của phu nhân và gia mẫu.”

Tôn gia chỉ là gia đình của Quốc T.ử Giám Tế t.ửu tòng Tứ phẩm.

Ngày thường.

Tôn phu nhân rất ít khi được tham dự cung yến.

Những người bà tiếp xúc cũng chỉ là các phu nhân và tiểu thư có gia thế tương đương.

Đây là lần đầu tiên gặp Thôi Trác.

Lại nghe vị Thôi Thế t.ử quyền khuynh triều dã này khách khí như vậy.

Nhất thời có phần thụ sủng nhược kinh.

Liên tục xua tay.

Nói không dám nhận.

Thôi phu nhân cười vẫy tay với Thôi Trác.

Ra hiệu cho chàng ngồi xuống vị trí bên trái phía dưới.

“Con sao lại trở về sớm như vậy?”

“Chẳng phải sau khi tan triều còn hẹn với Công... khụ... hẹn với người khác sao?”

Nghe đến đây.

Lý Đình Diên đột nhiên ngẩng đầu.

Ánh mắt chăm chú nhìn về phía Thôi Trác.

Dù Thôi phu nhân chưa nói hết câu.

Nhưng nàng lập tức hiểu được người được nhắc tới là ai.

Tĩnh Thù công chúa.

Vị công chúa vừa hồi kinh cách đây không lâu.

Người đã khiến cả kinh thành xôn xao bàn tán suốt nhiều ngày.

Cũng là người đêm ấy đứng dưới ánh trăng.

Dùng ánh mắt mang theo vài phần khinh miệt nhìn nàng.

Không biết vì sao.

Lý Đình Diên bỗng cảm thấy lòng mình hơi nghẹn lại.

Đầu ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t mép tay áo.

Ánh mắt vẫn không tự chủ được mà dừng trên người Thôi Trác.

Nhớ lại năm xưa trước khi Tĩnh Thù công chúa xuất giá.

Hai người ấy trai tài gái sắc.

Xứng đôi vừa lứa biết bao.

Lý Đình Diên khẽ mím môi.

Trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác khó chịu khó tả.

Nàng nhẹ nhàng nín thở.

Muốn nghe xem Thôi Trác sẽ trả lời thế nào.

Phía bên kia bình phong.

Sau khi ngồi xuống.

Nha hoàn lập tức lặng lẽ bày thêm bát đũa cho Thôi Trác.

Đợi mọi việc thu xếp ổn thỏa.

Đám hạ nhân đều lui xuống.

Giọng nói điềm tĩnh của Thôi Trác mới vang lên.

“Những chuyện kia chẳng qua chỉ là việc vụn vặt.”

“Sao có thể quan trọng bằng quý khách trong phủ?”

Hai chữ “quý khách”.

Được chàng nhấn mạnh không nặng không nhẹ.

Nhưng lại mang theo một ý vị khó dò.

Khiến Tôn phu nhân càng thêm câu nệ.

Ngay cả Tôn Phù Miểu cũng vô thức ngồi thẳng người hơn.

Nụ cười lấy lòng trên mặt Tôn phu nhân gần như sắp không giữ nổi nữa.

Bà nhìn Thôi phu nhân.

Rồi có chút thấp thỏm cười với Thôi Trác:

“Thôi... Thôi Thế t.ử quá khách khí rồi.”

“Ta chỉ là một phụ nhân.”

“Sao dám nhận hai chữ ‘quý khách’ của Thế t.ử.”

“Ta...”

“Là Tôn công t.ử.”

Thôi Trác nhàn nhạt ngắt lời bà.

Tôn phu nhân ngẩn người.

Nụ cười lập tức cứng đờ trên khuôn mặt tái nhợt.

Những lời còn lại mắc nghẹn trong cổ.

Nói cũng không được.

Mà không nói cũng không xong.

Bà đành lúng túng nhìn sang Thôi phu nhân.

Trái lại.

Thôi Trác giống như người chẳng có chuyện gì xảy ra.

Sau khi nói xong câu ấy.

Chàng liền bình thản cầm bát sứ thanh hoa trước mặt.

Múc một thìa canh.

Chậm rãi đưa lên môi.

Động tác ung dung nhã nhặn.

Tôn quý mà điềm đạm.

Đối với vẻ khó xử của Tôn phu nhân.

Chàng thậm chí còn không buồn ngước mắt lên nhìn.

Bầu không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng.

Ngay cả Lý Đình Diên đứng sau bình phong.

Cũng cảm nhận được áp lực lạnh lẽo tỏa ra từ người Thôi Trác.

Chàng dường như...

Đang không vui.

Là vì Tĩnh Thù công chúa sao?

Trước đây hai người thân thiết như vậy.

Cho dù sau này nàng rời khỏi kinh thành.

Vẫn từng nghe người trong kinh nhắc tới chuyện Thôi Trác cầu thân công chúa.

Chỉ là không biết vì sao lại bị từ chối.

Không lâu sau đó.

Tĩnh Thù công chúa liền hòa thân tới Trừ Châu.

Lần này gặp lại.

Có phải chàng lại nhớ tới chuyện cũ năm xưa hay không?

Vị trí Thôi Trác ngồi vừa vặn quay lưng về phía nàng.

Lý Đình Diên không nhìn thấy biểu cảm trên mặt chàng.

Càng không đoán được tâm tư trong lòng chàng.

Sau khi uống hai ngụm canh.

Thôi Trác đặt thìa xuống.

Dùng khăn lau nhẹ khóe môi.

Lúc này mới chậm rãi nhìn sang Tôn Phù Miểu đối diện.

“Tôn công t.ử dùng bữa xong rồi chứ?”

Tôn Phù Miểu sửng sốt.

Theo bản năng nhìn Tôn phu nhân cùng Thôi phu nhân một cái.

Rồi vội gật đầu.

“Dạ... dạ xong rồi.”

Thôi Trác khẽ gật đầu.

Giọng nói vẫn bình thản như cũ.

“Nghe nói mấy ngày trước Tôn công t.ử vừa từ tiền tuyến Túc Châu trở về.”

“Vừa hay ta có vài chuyện liên quan tới quân vụ Túc Châu muốn thỉnh giáo.”

“Không biết Tôn công t.ử có thể cùng ta tới thư phòng một chuyến hay không?”

Vốn vì câu nói lúc nãy của Thôi Trác.

Tôn Phù Miểu đã vô cùng căng thẳng.

Bây giờ nghe chàng nói vậy.

Lại càng thấp thỏm hơn.

Dưới gầm bàn.

Hắn lén lau mồ hôi trong lòng bàn tay.

Rồi vội vàng đứng dậy.

Khom người đáp:

“Không dám nhận hai chữ thỉnh giáo.”

“Thế t.ử coi trọng tại hạ.”

“Chỉ cần tại hạ biết.”

Nhất định sẽ nói hết không giấu điều gì.”

Thôi Trác không đứng dậy.

Chỉ nhìn hắn một lúc.

Ngón tay khẽ gõ mặt bàn.

Rồi bật cười.

“Không cần vội.”

Chàng dùng ánh mắt ra hiệu.

“Phật Khiêu Tường của Thôi phủ là do đầu bếp người Phúc Châu trong phủ nấu.”

“Nói là chính tông cũng không quá.”

“Tôn công t.ử không định nếm thử rồi hãy đi sao?”

Mặt Tôn Phù Miểu lập tức đỏ bừng.

Lại cuống quýt ngồi xuống.

Dưới ánh mắt nhàn nhạt của Thôi Trác.

Hắn bưng bát canh trước mặt.

Một hơi uống cạn.

Bộ dạng nói không nên lời.

Vừa chật vật.

Lại vừa hoảng hốt.

Dường như Thôi Trác lại khẽ cười một tiếng.

Cũng không đợi Tôn Phù Miểu nuốt xong ngụm canh cuối cùng.

Chàng trực tiếp đứng dậy.

Ánh mắt bình thản lướt qua Tôn phu nhân.

Rồi nhìn về phía Thôi phu nhân.

“Nhi t.ử xin cáo lui.”

“Mẫu thân cứ tiếp tục trò chuyện với Tôn phu nhân.”

Nói xong.

Thôi Trác xoay người rời khỏi Từ Tâm Đường.

Không hề ngoảnh đầu lại.

Phía sau.

Tôn Phù Miểu vội vàng lau miệng.

Khom người hành lễ với Thôi phu nhân và Tôn phu nhân.

Rồi cũng tất tả đuổi theo.

Cho tới khi bóng dáng hai người hoàn toàn biến mất ngoài cửa.

Không chỉ Tôn phu nhân ngoài bình phong thở phào nhẹ nhõm.

Ngay cả Lý Đình Diên trong nội thất cũng âm thầm thở ra một hơi dài.

Nàng vịn vào giá hoa bên cạnh.

Chống đỡ đôi chân đang hơi mềm nhũn.

Nhưng rồi vẫn không nhịn được.

Lại đưa mắt nhìn về chỗ ngồi trống trên bàn tròn.

Ban nãy.

Nàng còn đang định nhìn rõ dung mạo của Tôn Phù Miểu.

Thì Thôi Trác đã bước vào.

Sau đó.

Vị trí ngồi của Thôi Trác lại vừa khéo che khuất thân ảnh của Tôn Phù Miểu.

Thành thử từ đầu đến cuối.

Nàng vẫn chưa nhìn rõ được dung mạo của vị công t.ử đang được nhắc tới trong cuộc hôn sự này.

Không biết vì sao.

Trong lòng nàng lại âm thầm nhẹ nhõm đi vài phần.

Ngay cả chính nàng cũng không nhận ra.

Khi nghĩ tới chuyện chưa nhìn thấy mặt Tôn Phù Miểu.

Nỗi tiếc nuối trong lòng.

Dường như còn ít hơn cảm giác thở phào rất nhiều.

Lý Đình Diên đưa tay khẽ nhéo vành tai mình.

Rồi bỗng bật cười.

Ngay cả nàng cũng cảm thấy suy nghĩ vừa rồi thật buồn cười.

Rõ ràng người tới xem mắt là nàng.

Rõ ràng lúc trước còn vì chuyện này mà thấp thỏm suy nghĩ.

Vậy mà đến cuối cùng.

Không nhìn rõ dung mạo đối phương.

Nàng lại âm thầm thở phào.

Nghĩ thế nào cũng thấy có chút kỳ quái.

Không bao lâu sau.

Người từ Tùng Nguyệt Cư tới truyền lời.

Nói rằng Thôi Trác đã cùng Tôn Phù Miểu ra khỏi phủ.

Bảo Tôn phu nhân lúc về không cần chờ nữa.

Tự mình hồi phủ là được.

Tôn phu nhân vốn đã bị chuyện lúc nãy làm cho mất hết tâm trạng.

Ở lại đây.

Chẳng qua cũng chỉ vì muốn đợi Tôn Phù Miểu.

Giờ nghe vậy.

Lập tức đứng dậy cáo từ.

Về phần chuyện làm mai thứ t.ử Tôn gia cho nghĩa nữ Thôi phủ.

Bà càng không nhắc tới dù chỉ một chữ.

Đợi Tôn phu nhân rời đi.

Thôi phu nhân mới gọi Lý Đình Diên tới trước mặt.

“Nhìn rõ chưa?”

Giọng nói của bà không còn vẻ nhẹ nhõm như lúc đầu.

Hiển nhiên cũng nhận ra bầu không khí vừa rồi có chút bất thường.

Lý Đình Diên thành thật đáp:

“Con chỉ nhìn rõ dáng người cùng đại khái đường nét.”

“Còn dung mạo thì không nhìn rõ.”

Thôi phu nhân khẽ thở dài.

“Không nhìn rõ thì thôi vậy.”

Nói xong.

Bà hơi nhíu mày.

Dường như vẫn còn nghĩ tới thái độ của Thôi Trác vừa rồi.

“Nhưng ta thế nào cũng cảm thấy...”

“Huynh trưởng con dường như có thành kiến không nhỏ với Tôn gia.”

Lý Đình Diên khẽ cụp mắt.

Không đáp lời.

Nàng cũng không biết nên trả lời thế nào.

Bởi vì chính nàng cũng không hiểu.

Rốt cuộc thái độ của Thôi Trác hôm nay là vì Tôn gia.

Hay vì chuyện khác.

Thôi phu nhân lại thở dài một tiếng.

Tự mình lẩm bẩm:

“Thôi được rồi.”

“Ai mà biết được chứ.”

“Có lẽ chuyện này là ta tự ý quyết định nên không thỏa đáng.”

“Biết đâu Minh Hành và Tôn Tế t.ửu có bất đồng gì trên triều đình.”

“Cho nên mới thành ra như vậy.”

Nói tới đây.

Trên mặt bà hiện lên vẻ áy náy.

Nắm lấy tay Lý Đình Diên.

Nhẹ nhàng vỗ vỗ.

“Là mẫu thân suy nghĩ chưa chu toàn.”

“Để con chịu ủy khuất rồi.”

“Sau này mẫu thân nhất định sẽ tìm cho con một gia đình tốt hơn.”

“Nhất định phải chọn một người thật xứng đáng với Đình nha đầu của chúng ta.”

Lý Đình Diên nghe vậy.

Trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác phức tạp.

Nếu là trước đây.

Nghe được những lời này.

Có lẽ nàng sẽ cảm động.

Thậm chí còn cảm thấy yên tâm.

Nhưng giờ phút này.

Trong đầu nàng lại hiện lên bóng dáng của Thôi Trác khi ngồi bên bàn ăn.

Hiện lên đôi mắt sâu không thấy đáy ấy.

Hiện lên dáng vẻ chàng bình thản dùng thìa uống canh.

Rồi từng câu từng chữ ép Tôn Phù Miểu tới mức luống cuống tay chân.

Nghĩ tới đây.

Lý Đình Diên bỗng cảm thấy có chút mất tự nhiên.

Nàng cúi đầu.

Khẽ đáp:

“Con hiểu rồi.”

Thôi phu nhân nhìn nàng.

Chỉ cho rằng nàng vì chuyện xem mắt không thành mà thất vọng.

Liền dịu giọng an ủi:

“Đừng nghĩ nhiều.”

“Đình nha đầu của chúng ta thông minh hiểu chuyện lại hiếu thuận.”

“Sau này nhất định sẽ gặp được người thật lòng đối đãi với con.”

----------------------------------------------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.