Cùng Huynh Trưởng Một Đêm Xuân Phong - Phần 3 (stt3) - Chương 12: Chương 92
Cập nhật lúc: 12/07/2026 14:03
“
Lần này tới kinh thành.”
“
Biết đâu lại có thể nối lại tiền duyên với Thế t.ử gia.”
Nhắc tới Văn Thục Quân.
Trên mặt Thôi phu nhân cũng hiện lên nụ cười.
“
Nha đầu ấy là một đứa trẻ tốt.”
“
Tổ phụ của Minh Hành cùng bên ngoại nó đều rất yêu thích con bé.”
“
Những năm qua hai đứa cũng chưa từng ngừng thư từ qua lại.”
“
Chuyện này nghĩ đến chắc chắn sẽ thành.”
Trương ma ma cười nói:
“
Còn phải nói sao nữa.”
“
Phu nhân cứ yên tâm đi.”
“
Biết đâu năm sau người đã được bế cháu nội rồi ấy chứ!”
Thôi phu nhân bị bà chọc cười.
Cố ý nghiêm mặt trừng mắt nhìn bà.
Trương ma ma lập tức tự đ.á.n.h nhẹ vào miệng mình.
Ra vẻ hối lỗi:
“
Ôi chao!”
“
Lão nô lắm miệng rồi!”
Bên Từ Tâm Đường tiếng cười nói không ngừng.
Còn Lý Đình Diên lúc này đã trở về Thanh Ninh Uyển.
Nàng thay một bộ y phục khác.
Ngồi chờ Thôi Trác tới đón.
Rõ ràng hai người đã gặp nhau không ít lần.
Nhưng chẳng hiểu vì sao.
Hôm nay lúc chờ đợi.
Nàng lại vô cùng căng thẳng.
Cảm giác ấy giống hệt năm xưa.
Lần đầu tiên nàng gặp Thôi Trác trong Thôi phủ.
Sau khi được chàng nhìn thấy lúc bôi t.h.u.ố.c.
Ngày hôm sau được Thôi Nguyệt Dao mời vào phủ.
Chỉ cần nghĩ tới việc sắp được gặp lại chàng.
Tim nàng cũng hồi hộp như bây giờ.
Thôi Trác tới muộn hơn thời gian đã hẹn một chút.
Đặc biệt sai Thôi Cát An tới Thanh Ninh Uyển báo trước.
Mãi tới giờ Thân một khắc.
Thôi Cát An mới lần nữa tới đón người.
Nói rằng Thế t.ử đã hồi phủ.
Chỉ cần thay y phục xong là có thể xuất phát.
Lý Đình Diên theo hắn tới Tùng Nguyệt Cư.
Vừa tới nơi.
Liền nhìn thấy Thôi Trác từ bên trong đi ra.
Hôm nay chàng mặc một bộ trực chuyết màu lam nhạt như nước.
Trên nền gấm Vân Cẩm thêu những hoa văn chìm bằng chỉ bạc.
Mái tóc được cố định bằng ngân quan.
Dung mạo tuấn nhã.
Khí chất ôn hòa.
Mang theo vài phần phong thái của một vị quân t.ử nho nhã.
Tim Lý Đình Diên khẽ tăng tốc.
Nàng không nhịn được mà nhìn chàng thêm mấy lần.
Từ sau chuyến điền trang ngày hôm qua.
Quan hệ giữa hai người dường như đã gần gũi hơn trước rất nhiều.
Hôm nay vừa nhìn thấy Thôi Trác.
Trong lòng Lý Đình Diên liền không tự chủ sinh ra cảm giác thân cận cùng niềm vui âm thầm khó nói.
“
Để muội chờ lâu rồi.”
Giọng điệu của Thôi Trác cũng ôn hòa hơn trước không ít.
Chàng đưa tới một hộp điểm tâm.
“
Cầm theo ăn dọc đường.”
Lý Đình Diên nhìn chiếc hộp t.ử đàn đang được nâng trên bàn tay thon dài như ngọc của chàng.
Nàng mím môi.
Đưa tay nhận lấy.
Có chút câu nệ nhỏ giọng nói:
“
Đa tạ huynh trưởng.”
Ngọc Lâm Các nằm trong ngõ Ngô Đồng ở phía nam kinh thành.
Phần lớn sản nghiệp của Thôi gia đều tập trung trên con phố này.
Khoảng cách tới Thôi phủ cũng không tính là xa.
Xe ngựa đi chừng nửa canh giờ.
Cuối cùng cũng tới nơi.
Lý Đình Diên theo sau Thôi Trác bước xuống xe.
Đập vào mắt nàng đầu tiên là một tòa lầu ba tầng.
Ba chữ “Ngọc Lâm Các” được viết phóng khoáng, treo cao trên biển hiệu.
Nhưng nhìn thế nào cũng không giống nét chữ của Thôi Trác.
Nét b.út của Thôi Trác sắc bén, ngay ngắn, mạnh mẽ.
Còn ba chữ trên biển hiệu lại mang vẻ tiêu sái bất kham, phóng túng tự do.
Thấy nàng lộ vẻ nghi hoặc.
Ánh mắt Thôi Trác cũng theo đó nhìn lên biển hiệu.
Một tia u ám thoáng hiện nơi đáy mắt rồi nhanh ch.óng biến mất.
“
Đó là chữ do tiểu thúc của ta đề năm xưa.”
“
Tiểu thúc?”
Lý Đình Diên kinh ngạc.
Trước nay nàng vẫn cho rằng dòng chính Thôi gia chỉ có Đại phòng và Nhị phòng.
Không ngờ còn có một vị tiểu thúc nữa.
Chẳng lẽ còn có Tam phòng sao?
Nhưng nếu vậy.
Vì sao bình thường chưa từng thấy người của Tam phòng xuất hiện?
Cũng chưa từng nghe bất cứ ai trong Thôi gia nhắc tới vị tiểu thúc này của Thôi Trác?
Thôi Trác nghiêng đầu nhìn nàng.
Khóe môi khẽ cong lên.
Giọng điệu hờ hững như không mấy để tâm.
“
Đều là chuyện cũ nhiều năm trước rồi.”
“
Vào thôi.”
Thấy chàng không muốn nói thêm.
Lý Đình Diên cũng không tiện hỏi tiếp.
Nhưng trong lòng lại càng thêm tò mò về vị tiểu thúc thần bí này.
Không biết vì đang là giờ chiều.
Hay vì nguyên nhân nào khác.
Khi hai người bước vào.
Trong Ngọc Lâm Các chỉ có duy nhất một tiểu nhị đang đứng phía sau quầy.
Nhìn thấy bọn họ.
Tiểu nhị kia chỉ liếc qua một cái.
Rồi uể oải nói:
“
Khách quan muốn xem gì thì trên giá đều có cả.”
“
Cứ tùy ý xem đi.”
Nói xong.
Hắn vẫn cầm cây phất trần lông gà trong tay.
Làm bộ bước ra phủi phủi mấy cái lên giá hàng.
Không phủi thì còn đỡ.
Vừa phủi một cái.
Toàn bộ lớp bụi tích tụ trên giá lập tức bị quét tung xuống.
Bụi đất bay mù mịt khắp gian hàng.
Lý Đình Diên nhíu mày.
Lùi lại một bước.
Dù đã dùng khăn tay che miệng mũi.
Nàng vẫn không nhịn được ho khẽ hai tiếng.
Sắc mặt Thôi Trác cũng lạnh xuống.
Thấy vậy.
Thôi Cát An vội vàng tiến lên.
Cao giọng nói:
“
Chưởng quỹ Tiền đâu?”
“
Mau gọi Chưởng quỹ Tiền ra đây!”
Nghe vậy.
Động tác của tiểu nhị khựng lại.
Hắn nhíu mày.
Đánh giá ba người từ trên xuống dưới.
Cuối cùng ánh mắt dừng trên người Thôi Trác.
Giọng điệu lười nhác, thiếu cung kính:
“
Chưởng quỹ có việc quan trọng nên ra ngoài rồi.”
“
Vị khách quan này cũng thật kỳ lạ.”
“
Cửa hàng lớn như vậy.”
“
Chẳng lẽ chưởng quỹ phải luôn đứng đây trông coi sao?”
“
Vừa bước vào đã đòi gặp chưởng quỹ.”
“
Ngài muốn mua gì cứ nói với ta là được.”
“
Giá cả ở đây ta đều có thể quyết định.”
Thôi Trác tức đến bật cười.
Chàng cười lạnh một tiếng.
“
Ngươi có thể quyết định?”
“
Đương nhiên rồi.”
Tiểu nhị trả lời như chuyện đó vốn là lẽ đương nhiên.
Hoàn toàn không cảm thấy có gì không ổn.
Nghe những lời ấy.
Lý Đình Diên không khỏi ngẩn người.
Trước khi tới đây.
Nàng từng nghĩ cửa hàng này nhất định có vấn đề.
Nhưng nàng không ngờ.
Vấn đề lại xuất hiện ngay từ khâu đầu tiên như thế.
Nàng liếc nhìn tiểu nhị.
Rồi bước tới bên giá hàng.
Thuận tay lấy xuống một cuộn vải nhỏ.
Cất tiếng hỏi:
“
Xin hỏi vị tiểu ca này.”
“
Cuộn vải này bán giá bao nhiêu?”
“
Hai trăm lượng.”
Tiểu nhị đáp ngay.
Đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Lý Đình Diên kinh ngạc mở to mắt.
Hai trăm lượng?!
Theo như nàng biết.
Mấy tấm Tống Cẩm mà Thôi Trác đưa tới phủ trước đó.
Cộng tất cả lại cũng chỉ khoảng hai trăm lượng bạc.
Mà như Vân Hương hay Vân Xảo.
Những đại nha hoàn thân cận như vậy.
Mỗi tháng nguyệt lệ cũng chỉ có mười lượng bạc mà thôi.
Trong khi mấy cuộn vải trước mắt rõ ràng chỉ là Vân Cẩm phẩm chất bình thường hơn.
Hơn nữa kiểu dáng và màu sắc đều đã lỗi thời.
Không còn là mẫu mã thịnh hành hiện nay.
Vậy mà lại bán với giá cao như thế?
Thấy nàng không nói gì.
Tiểu nhị lúc này mới miễn cưỡng ngẩng đầu lên nhìn.
Khi nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lý Đình Diên.
Hắn giống như đột nhiên hiểu ra điều gì.
Lập tức cười lạnh một tiếng.
Ánh mắt từ trên xuống dưới quét qua người nàng một lượt.
Giọng điệu tràn ngập khinh miệt.
“
Hóa ra cô nương không thực lòng tới mua vải sao?”
“
Nếu ngân lượng có hạn.”
----------------------------------------------------------
