Cùng Huynh Trưởng Một Đêm Xuân Phong - Phần 3 (stt3) - Chương 14: Chương 94
Cập nhật lúc: 12/07/2026 14:04
Người đàn ông thân hình mập mạp được gọi là Vương đại nhân đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Nghe Thôi Trác hỏi như vậy.
Ông ta lập tức cúi người thấp hơn.
Trên mặt chất đầy nụ cười lấy lòng.
“
Vâng... vâng...”
“
Vải vóc của Ngọc Lâm Các chất lượng thượng hạng.”
“
Mẫu mã đẹp.”
“
Kiểu dáng mới lạ.”
“
Người trong phủ hạ quan đều rất thích...”
“
Chất lượng thượng hạng?”
“
Mẫu mã đẹp?”
“
Kiểu dáng mới lạ?”
Thôi Trác bật cười thành tiếng.
Sau đó quay đầu nhìn về phía tên tiểu nhị.
“
Ngươi cũng cho là như vậy sao?”
Tên tiểu nhị lúc nãy còn ngông cuồng vô cùng.
Giờ phút này đã hoàn toàn mất hết khí thế.
Nghe thấy câu hỏi ấy.
Hắn cúi gằm đầu.
Môi mấp máy hồi lâu.
Nhưng không dám đáp lời.
Thôi Trác lại nhìn sang Vương đại nhân.
“
Vương đại nhân đã coi trọng sản nghiệp của Thôi gia như vậy.”
“
Thôi mỗ thật sự cảm kích.”
“
Ôi chao!”
“
Thôi đại nhân!”
“
Ngài nói quá rồi!”
“
Thật sự không dám nhận!”
“
Không dám nhận đâu!”
“
Chẳng qua là đồ của Ngọc Lâm Các quả thật rất tốt nên hạ quan mới... mới...”
Lý Đình Diên đứng bên cạnh nhìn mà không khỏi cảm thấy buồn cười.
Nàng có cảm giác.
Nếu Vương đại nhân còn khom lưng thêm một chút nữa.
Chỉ sợ sẽ trực tiếp quỳ xuống trước mặt Thôi Trác mất.
Thôi Trác nhàn nhạt liếc ông ta một cái.
“
Đã như vậy.”
“
Vương đại nhân không trở về phủ để phu nhân xem thử những tấm vải này có vừa lòng hay không sao?”
Vừa nghe câu ấy.
Vương đại nhân như được đại xá.
Hai mắt sáng lên.
Vội vàng gật đầu lia lịa.
“
Đúng đúng đúng!”
“
Hạ quan đi ngay đây!”
“
Đi ngay đây!”
Vừa nói.
Ông ta vừa len lén quan sát sắc mặt của Thôi Trác.
Thấy chàng không có ý giữ mình lại.
Ông ta lúc này mới ôm đống vải vào lòng.
Ba bước lại ngoái đầu một lần.
Như thể chỉ sợ Thôi Trác đổi ý gọi mình quay lại.
Cho đến tận khi sắp bước qua ngưỡng cửa.
Lý Đình Diên mới để ý thấy.
Vương đại nhân còn quay đầu.
Muốn dùng ánh mắt ra hiệu gì đó cho tên tiểu nhị trong tiệm.
Đáng tiếc.
Tên tiểu nhị lúc này đầu cúi thấp đến mức gần như chạm n.g.ự.c.
Bản thân còn khó giữ được mình.
Làm gì còn tâm trí để ý tới ông ta.
Đợi Vương đại nhân rời đi.
Thôi Trác xoay người.
Đi tới chiếc thái sư ỷ đặt giữa đại sảnh.
Ung dung ngồi xuống.
Giọng nói lạnh lẽo.
“
Bây giờ...”
“
Có thể mời chưởng quỹ của các ngươi ra đây được chưa?”
Sắc mặt tên tiểu nhị lập tức trắng bệch.
Hắn liên tục gật đầu.
Vội vàng ném đồ trong tay xuống.
Rồi cuống cuồng chạy ra ngoài.
“
Tiểu nhân... tiểu nhân đi tìm chưởng quỹ ngay!”
Thôi Trác lạnh nhạt nhìn theo.
Mãi đến lúc tên tiểu nhị sắp chạy ra khỏi cửa hàng.
Chàng mới chậm rãi lên tiếng.
“
Tiêu Vân.”
“
Cho người đi theo.”
Tên tiểu nhị nghe vậy.
Bước chân lập tức loạng choạng.
Suýt nữa ngã nhào.
Sắc mặt hoàn toàn xám xịt.
Giống như người vừa bị tuyên án t.ử.
Đợi hắn rời khỏi cửa.
Thôi Trác mới quay đầu nhìn Lý Đình Diên.
Khóe môi hơi nhếch lên.
“
Lúc này...”
Chàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.
Ngón tay nhẹ nhàng gõ lên thành ghế.
Dáng vẻ nhàn nhã đến cực điểm.
“
Muội đại khái còn khoảng một khắc thời gian để điều tra.”
Lý Đình Diên vốn còn đang suy nghĩ.
Vì sao Thôi Trác phải cho người theo dõi tên tiểu nhị kia.
Nhưng vừa nghe câu này.
Nàng lập tức không còn tâm trí nghĩ chuyện khác nữa.
Thần sắc nghiêm lại.
Nhanh ch.óng đứng dậy.
Bắt đầu kiểm tra toàn bộ cửa hàng.
Điều đầu tiên nàng xem là các loại vải bày trên giá.
Kết quả phát hiện.
Những tấm vải ấy phần lớn đều là hàng tồn từ nhiều năm trước.
Không khác mấy so với những cuộn vải vừa rồi.
Màu sắc hỗn tạp.
Dường như chưa từng được lựa chọn kỹ lưỡng.
Đỏ có.
Xanh có.
Tím có.
Vàng cũng có.
Mỗi thứ một kiểu.
Bày biện lộn xộn.
Không hề có sự thống nhất.
Nhìn qua liền khiến người ta cảm thấy rối mắt.
Sau đó.
Nàng lại quan sát cách bài trí trong cửa hàng.
Tòa lầu này có ba tầng.
Nhưng trên cầu thang dẫn lên tầng hai.
Phủ kín một lớp bụi dày.
Rõ ràng đã rất lâu không có ai bước lên.
Ngược lại.
Con đường từ quầy hàng dẫn ra phía hậu viện.
Nơi có mấy gian nhã thất.
Lại sáng bóng sạch sẽ.
Như thể mỗi ngày đều có người qua lại thường xuyên.
Cuối cùng.
Lý Đình Diên mới dừng lại trước quầy.
Do dự nhìn về phía Thôi Trác.
Thôi Trác khẽ cười.
“
Ngay cả đối bài quản sự cửa hàng ta cũng đã giao cho muội.”
“
Không có thứ gì là muội không được xem.”
Giọng nói của chàng rất nhẹ.
Mang theo vài phần lười biếng.
Cùng sự hờ hững tự nhiên.
Khi cười.
Đáy mắt dường như còn ẩn chứa ánh sáng dịu dàng.
Tim Lý Đình Diên bỗng rung lên.
Giống như bị một chiếc lông vũ mềm mại khẽ quét qua.
Trong lòng dâng lên từng đợt ngọt ngào khó tả.
Nàng không dám để Thôi Trác nhận ra tâm trạng của mình.
Vội vàng cúi đầu.
Lấy toàn bộ sổ sách trong quầy ra.
Bao gồm sổ thu chi.
Sổ nhập hàng.
Sổ ghi chép mua bán.
Sổ đăng ký khách nhân.
Từng quyển một.
Nghiêm túc xem xét.
Vừa nhìn thấy sổ sách.
Thần sắc của Lý Đình Diên lập tức trở nên chuyên chú hơn hẳn.
Thôi Trác ngồi phía xa.
Ngón tay chậm rãi xoay chiếc ban chỉ trên tay.
Ánh mắt lại như vô tình mà hữu ý.
Hết lần này đến lần khác dừng trên người nàng.
Trong cửa hàng ánh sáng không tính là sáng sủa.
Từng tia nắng chiều xuyên qua cửa lớn chiếu vào.
Những hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng trong không trung.
Chậm rãi bay múa.
Khắp đại sảnh yên tĩnh đến mức.
Chỉ còn tiếng lật giấy của Lý Đình Diên vang lên khe khẽ.
Đầu ngón tay trắng nõn của nàng nhẹ nhàng vuốt qua mép trang sách.
Trong lòng dường như đang âm thầm tính toán điều gì đó.
Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Gương mặt trắng trẻo mềm mại hiếm khi lộ ra vẻ nghiêm túc như vậy.
Thôi Trác lặng lẽ nhìn nàng thật lâu.
Ánh mắt chậm rãi dời đến bên má nàng.
Ánh mặt trời cuối ngày đã ngả sang sắc cam ấm áp.
Dưới ánh nắng ấy.
Trên gò má thiếu nữ hiện lên một tầng lông tơ nhỏ li ti màu vàng nhạt.
Mềm mại đến mức khiến người ta muốn chạm vào.
Rồi tiếp đó.
Ánh mắt chàng lại dừng trên thùy tai nhỏ nhắn như ngọc của nàng.
Chiếc khuyên tai hoa mẫu đơn quấn cành bằng chỉ vàng.
Chính là chiếc khuyên tai chàng đích thân đeo lên cho nàng hôm qua.
Lúc này.
Theo từng động tác lật sách.
Nó nhẹ nhàng lay động.
Biên độ nhỏ đến gần như không thể nhận ra.
Nhưng vẫn đủ khiến những hạt bụi lơ lửng xung quanh bị khuấy loạn.
Ánh mắt Thôi Trác khẽ tối lại.
Chàng bất động thanh sắc thu hồi tầm mắt.
Hạ hàng mi xuống.
Lẳng lặng nhìn chén trà trong tay.
Dùng nắp chén nhẹ nhàng gạt đi lớp bọt trà nổi bên trên.
Khóe môi Thôi Trác khẽ cong lên.
Chàng bật cười khẽ một tiếng.
Nụ cười rất nhẹ.
Nhưng lại mang theo vài phần hài lòng khó nhận ra.
----------------------------------------------------------
