Cùng Huynh Trưởng Một Đêm Xuân Phong - Phần 3 (stt3) - Chương 31: Chương 111
Cập nhật lúc: 12/07/2026 14:10
Nàng lập tức ném hỏa chiết t.ử vào giữa đám người.
Ầm!
Ngọn lửa gặp dầu trẩu.
Trong nháy mắt bùng lên dữ dội.
Lửa lớn như mãnh thú lao thẳng lên trời.
Tiếng kêu thất thanh vang lên khắp nơi.
Đám hung đồ lập tức rối loạn.
Nhân cơ hội ấy.
Lý Đình Diên nhảy phắt xuống khỏi chiếc ghế.
Ôm đầu bỏ chạy.
Dáng vẻ chẳng khác nào phía sau có sói dữ đang đuổi theo.
Nơi nào còn thấy chút khí thế uy phong vừa rồi.
Nàng chạy một mạch tới bên cạnh Thôi Trác.
“
Huynh...”
Chữ đầu tiên vừa mới thốt ra.
Ánh mắt Thôi Trác chợt tối lại.
Ngay giây tiếp theo.
Chàng đột nhiên vươn tay.
Mạnh mẽ nắm lấy cánh tay nàng.
Rồi kéo nàng áp mạnh vào bức tường bên cạnh.
Hơi thở lạnh lẽo trên người nam nhân hòa lẫn mùi m.á.u tanh nồng đậm.
Trong khoảnh khắc đã ập tới bao trùm lấy nàng.
Lý Đình Diên chỉ cảm thấy trái tim mình đột ngột nhảy dựng lên.
Nàng còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy bức tường phía sau bỗng nhiên xoay chuyển.
Ngay sau đó, cả người nàng đã bị Thôi Trác ép sát, đẩy vào một không gian chật hẹp phía bên trong.
Trước mắt tối sầm.
Trong khoang mũi tràn ngập mùi đất ẩm và mùi mốc nồng nặc.
Bốn phía đều là vách đá lạnh lẽo, cứng rắn.
Không gian chật chội đến mức khiến người ta gần như không thở nổi.
Một tiếng “cạch” vang lên.
Âm thanh cơ quan khởi động khô khốc truyền tới.
Ngay sau đó, tiếng người hò hét, tiếng binh khí va chạm, tiếng lửa cháy bên ngoài đều bị ngăn cách hoàn toàn sau cánh cửa đá.
Bốn phía lập tức yên tĩnh trở lại.
Thôi Trác vẫn duy trì tư thế như lúc vừa rồi.
Chàng ép nàng giữa người mình và vách đá.
Bàn tay siết c.h.ặ.t cổ tay mảnh mai của nàng.
Tiếng hô hấp hơi nặng nề của nam nhân vang vọng trong thạch thất trống trải.
Nơi hai người đang đứng cực kỳ tối tăm.
Chỉ có vài tia sáng mờ ảo không biết từ đâu phản chiếu lên vách đá, tạo thành những luồng u quang lờ mờ lay động.
Lý Đình Diên phải chớp mắt liên tục mấy lần mới dần thích ứng được với ánh sáng trước mắt.
Nàng kinh ngạc nhìn Thôi Trác.
“
Huynh trưởng...”
Dù nàng đã cố ý hạ giọng xuống cực thấp.
Nhưng trong thạch thất vẫn vang lên tiếng vọng không nhỏ.
Nàng đành nhỏ giọng hỏi:
“
Đây là nơi nào vậy...”
Lồng n.g.ự.c Thôi Trác khẽ phập phồng.
Yết hầu chàng chuyển động lên xuống.
Sau đó hơi lùi ra một chút.
Thế nhưng ánh mắt vẫn khóa c.h.ặ.t trên gương mặt nàng.
Trong bóng tối nhập nhoạng.
Đôi mắt vốn luôn thanh lãnh, tự chủ ấy lúc này lại cuộn trào những dòng sóng ngầm khó hiểu.
Trái tim Lý Đình Diên đột nhiên run lên.
Nam nhân nhìn nàng rất lâu.
Sau đó thân hình cao lớn lại chậm rãi áp sát tới.
Sau lưng nàng là vách đá lạnh cứng.
Mà hơi thở cùng khí tức nam nhân trên người Thôi Trác lại như không chỗ nào không len vào được.
Từng chút một xâm chiếm toàn bộ hô hấp của nàng.
Lý Đình Diên ngẩng đầu đón lấy ánh mắt chàng.
Tim đập càng lúc càng nhanh.
Từng nhịp.
Từng nhịp.
Trong mật thất tĩnh lặng lại càng trở nên rõ ràng đến đáng sợ.
Lòng bàn tay nàng dần rịn ra một lớp mồ hôi lạnh mỏng.
Ngay cả không khí dường như cũng bắt đầu nóng lên.
Hơi thở của Thôi Trác lướt qua vành tai nàng.
“
Ta chưa từng biết...”
Giọng chàng rất thấp.
“
Muội muội lại giỏi... phóng hỏa đến vậy.”
Có lẽ vì bị thương.
Giọng nói của chàng khàn hơn bình thường rất nhiều.
Hô hấp cũng không còn ổn định.
Khi những lời ấy lọt vào tai Lý Đình Diên.
Lại mang theo cảm giác giống như đang nhuốm một tầng d.ụ.c niệm mơ hồ.
Đặc biệt là hai chữ cuối cùng.
Gần như chỉ còn là tiếng thở.
Mỏng như sương sớm.
Mang theo sự mê hoặc khiến người ta khó lòng chống đỡ.
Sau đó dần tan đi.
Biến mất bên tai nàng.
Khoảnh khắc ấy.
Lý Đình Diên đột nhiên nhớ lại đêm ba năm trước.
Đêm hôm đó.
Nam nhân này cũng giống hệt như bây giờ.
Gân xanh nơi thái dương nổi lên.
Cúi người bên tai nàng.
Dùng giọng nói tràn ngập d.ụ.c niệm và hơi thở dồn dập mà hỏi nàng:
“
Là ở đây sao?”
Bên ngoài.
Mưa lớn như trút nước.
Tiếng binh khí va chạm ch.ói tai.
Tiếng lửa nổ lách tách.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của đám hung đồ.
Tiếng sấm rền vang.
Tất cả đan xen vào nhau.
Rồi xuyên qua những khe hở của mật thất mà vọng vào.
Không gian vốn chật hẹp lại càng trở nên nóng bức.
Hô hấp của Lý Đình Diên dồn dập.
Lồng n.g.ự.c không ngừng phập phồng.
Sự rung động nóng bỏng từ trái tim lan thẳng tới tận đầu ngón tay.
Toàn thân nàng cứng đờ.
Không còn chút sức lực nào.
Hàng mi run rẩy.
Nàng miễn cưỡng dời ánh mắt sang chỗ khác.
Thế nhưng vừa cúi đầu xuống.
Nàng lập tức nhìn thấy vết m.á.u đang loang ra nơi eo của Thôi Trác.
Hai người đều đã bị nước mưa làm ướt đẫm.
Máu tươi theo y phục ẩm ướt chảy ra.
Mùi tanh nồng nặc càng lúc càng đậm.
Hô hấp của Lý Đình Diên khẽ nghẹn lại.
Giọng nói cũng biến điệu:
“
Huynh trưởng! Vết thương của huynh!”
Vừa nói.
Nàng theo bản năng đưa tay muốn chạm tới.
Thế nhưng đầu ngón tay vừa mới chạm vào lớp y phục ướt đẫm còn mang theo hơi nóng.
Cổ tay nàng đã bị Thôi Trác bất ngờ nắm c.h.ặ.t.
Ánh mắt nam nhân trong bóng tối sâu không thấy đáy.
Đúng lúc ấy.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c bên ngoài đột nhiên tới gần.
Có người dùng lợi khí bổ mạnh vào cửa đá.
Một tiếng nổ vang dội truyền tới.
Theo phản xạ.
Thôi Trác siết c.h.ặ.t cánh tay.
Đầu ngón tay đè lên mạch đập đang cuồng loạn nơi cổ tay nàng.
“
Đi sâu vào trong.”
“
Phía bên kia...”
Chàng đột nhiên ngừng lại.
Gân xanh nơi thái dương bất ngờ nổi lên dữ dội.
Lý Đình Diên lo lắng nhìn chàng.
Thôi Trác thở mạnh một hơi.
Dường như đang cố gắng áp chế điều gì đó.
Một lúc sau mới tiếp tục:
“
Đi tiếp về phía đó...”
“
Chính là cửa tiệm lúc nãy.”
“
Tiêu Vân đang tiếp ứng ở bên kia.”
“
Nàng đi trước đi.”
Lý Đình Diên kinh ngạc ngẩng đầu.
“
Vậy còn huynh trưởng?”
“
Huynh... huynh không đi sao?”
Thôi Trác không trả lời ngay.
Chỉ siết c.h.ặ.t thêm bàn tay đang nắm cổ tay nàng.
Dưới ánh sáng yếu ớt.
Lý Đình Diên nhìn thấy trên những đường gân xanh nổi lên nơi thái dương chàng đã phủ kín những hạt mồ hôi nhỏ li ti.
Trái tim nàng giống như dây đàn bị người ta đột ngột gảy loạn.
Hoảng hốt.
Bất an.
Giọng nói cũng mang theo tiếng nức nghẹn:
“
Nhưng vết thương của huynh...”
Lời còn chưa nói hết.
Nam nhân trước mặt đã phát ra một tiếng th* d*c nặng nề không thể kiềm chế.
Ngay sau đó.
Lý Đình Diên chỉ cảm thấy nơi hõm cổ chợt nặng xuống.
Trán của Thôi Trác bất ngờ áp mạnh lên vai nàng.
Hơi thở của chàng nóng đến kinh người.
Lồng n.g.ự.c phập phồng hỗn loạn, hoàn toàn không còn tiết tấu thường ngày.
Ngay cả thanh âm cũng bởi sự kiềm chế đến cực hạn mà mang theo chút run rẩy khó nhận ra.
“
Nàng đi trước đi...”
“
Nhưng...”
“
Cổ độc trên người ta phát tác rồi...”
Thôi Trác th* d*c một hơi nặng nề.
Những ngón tay đang siết lấy cổ tay nàng vì dùng sức quá mức mà trắng bệch.
Dường như ngay cả việc mở miệng nói chuyện cũng phải nghiến răng chịu đựng.
“
Đi trước đi...”
“
Có Tiêu Vân tiếp ứng.”
“
Đừng sợ.”
Cổ độc?
Là loại cổ độc gì?
Lý Đình Diên nhất thời ngây người.
Nàng không biết rốt cuộc chàng đang nói tới thứ gì.
Nhưng nhìn bộ dạng hiện tại của Thôi Trác.
Theo bản năng nàng cảm thấy tình hình nhất định vô cùng nghiêm trọng.
“
Huynh trưởng.”
“
Muội không thể đi được.”
“
Huynh đang bị thương, lúc này cổ độc lại phát tác.”
“
Muội sao có thể bỏ mặc huynh mà đi?”
“
Muội...”
“
Lý Đình Diên.”
Thanh âm của Thôi Trác căng c.h.ặ.t tới cực điểm.
Trầm thấp ngắt lời nàng.
Chàng chậm rãi ngẩng đầu khỏi hõm cổ nàng.
Những đường gân xanh nổi lên nơi cổ trắng lạnh không ngừng co giật dữ dội.
Bàn tay vẫn siết c.h.ặ.t cổ tay nàng.
Từ đầu đến cuối không hề buông lỏng.
Nam nhân nhìn thẳng vào mắt nàng.
Bề ngoài giọng nói vẫn bình tĩnh.
Nhưng phía dưới sự bình tĩnh ấy lại là sóng lớn cuồn cuộn ngập trời.
“
Nếu nàng còn không đi.”
“
Cả nàng và ta đều sẽ c.h.ế.t ở đây.”
“
Bây giờ hiểu chưa?”
Theo từng lời của chàng rơi xuống.
Bốn phía dường như đột nhiên yên tĩnh hẳn.
Sự yên tĩnh ấy kỳ lạ đến đáng sợ.
Trong mật thất chật hẹp.
Có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt từ nơi nào đó.
Tí tách.
Tí tách.
Âm thanh trong trẻo vang vọng giữa không gian trống trải.
Lại giống hệt tiếng tim ai đó đang đập dữ dội tới mức gần như muốn xuyên thủng l.ồ.ng n.g.ự.c.
Đầu ngón tay Lý Đình Diên đã tê dại.
Nhiệt độ truyền từ lòng bàn tay đối phương nóng bỏng tới đáng sợ.
Nàng ngơ ngẩn nhìn chàng.
Đôi mắt nam nhân tối đen như vực sâu không thấy đáy.
Hơi thở kéo dài mà nóng ẩm.
Như có như không lướt qua vùng da nơi cổ nàng.
Lướt qua mạch đập đang không ngừng run rẩy.
Hai người cứ như vậy nhìn nhau hồi lâu.
Qua một lúc.
Lý Đình Diên cuối cùng cũng tìm lại được chút tỉnh táo.
Thì ra...
Loại cổ độc này...
Lại còn bá đạo hơn cả thứ xuân d.ư.ợ.c đêm đó.
Chỉ cần nghĩ một chút.
Nàng cũng có thể đoán được.
Nếu tiếp tục ở lại đây.
Rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì.
Sau khi hiểu ra.
Lý Đình Diên không khỏi nuốt khan.
Lập tức xách váy xoay người bỏ đi.
Không nói thêm một lời nào.
Thế nhưng nàng vừa mới bước được hai bước.
Phía sau đột nhiên truyền tới một tiếng hô hấp nặng nề.
Ngay sau đó.
Một cánh tay mạnh mẽ vòng ngang eo nàng.
Trong nháy mắt kéo nàng trở lại.
“
Huynh trưởng...”
Lý Đình Diên kinh hoảng quay đầu nhìn lại.
Đôi mắt vốn luôn trầm tĩnh của Thôi Trác lúc này tối tăm sâu thẳm.
Nơi đáy mắt như có ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt.
Khóe mắt đã hiện lên sắc đỏ.
Đường quai hàm căng cứng.
Những đường gân nổi lên nơi cổ không ngừng giật mạnh.
Bàn tay ôm lấy eo nàng ngày càng siết c.h.ặ.t.
Khớp ngón tay trắng bệch.
Thậm chí còn khẽ run lên.
Nhiệt độ nơi lòng bàn tay nóng bỏng đến mức khiến người ta kinh hãi.
Bên ngoài.
Sấm sét vang dội.
Mưa lớn như trút xuống mặt đường.
Tiếng nước chảy cuồn cuộn hòa cùng tiếng sấm rền liên miên không dứt.
Trong bóng tối.
Tiếng th* d*c nặng nề của nam nhân vang lên bên tai.
Hỗn loạn.
Nóng bỏng.
Tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể hoàn toàn mất khống chế.
Trái tim Lý Đình Diên run lên.
Nàng dè dặt mở miệng:
“
Huynh trưởng... huynh...”
Nhưng chữ cuối cùng còn chưa kịp thốt ra.
Bên ngoài thạch thất bỗng vang lên một tiếng sấm nổ long trời lở đất.
Ầm!
Ánh chớp xuyên qua khe đá.
Trong khoảnh khắc chiếu sáng không gian tối tăm.
Cũng đúng lúc ấy.
Thôi Trác dường như đã không thể tiếp tục cưỡng ép áp chế nữa.
Chàng đột ngột đẩy nàng áp lên vách đá phía sau.
Sau đó cúi người xuống.
Thân hình cao lớn trong nháy mắt phủ kín toàn bộ khoảng không trước mặt nàng.
----------------------------------------------------------
