Cùng Huynh Trưởng Một Đêm Xuân Phong - Phần 3 (stt3) - Chương 39: Chương 119
Cập nhật lúc: 12/07/2026 14:12
Nghe Thôi Trác hờ hững nhắc tới tên Tống Duật Từ, sắc mặt Lý Đình Diên trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Bàn tay giấu trong tay áo bất giác siết c.h.ặ.t.
Đầu ngón tay lạnh buốt.
May mà trong phòng ánh sáng mờ tối.
Có lẽ chàng không nhìn rõ sắc mặt nàng.
Nàng cụp mắt xuống.
Hàng mi không ngừng run rẩy.
Phải mất rất lâu mới miễn cưỡng điều hòa được hơi thở, lấy lại chút tỉnh táo.
“
Đình Diên chưa từng nghĩ tới.”
Thôi Trác nhìn nàng rất lâu.
Trong cổ họng vang lên một tiếng cười trầm thấp.
“
Muội muội thật sự chưa từng nghĩ tới sao?”
Trên người chàng vẫn còn vương mùi rượu.
Cả người toát ra một cảm giác sa sút khó nói thành lời.
Giống như đã hoàn toàn vứt bỏ dáng vẻ đoan chính, tự giữ mình thường ngày.
Tựa như những bộ kinh sử điển tịch từng bị chàng tiện tay hất rơi xuống đất hôm ấy, đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn thêm một lần.
Con người Thôi Trác.
Từ trong xương cốt vốn đã mang theo vài phần xấu xa.
Lý Đình Diên nhớ lại rất nhiều lần trước đây.
Nhớ tới những lúc chàng vô tình để lộ vẻ trêu chọc.
Nhớ tới sự khinh mạn.
Nhớ tới thái độ lười biếng.
Nhớ tới những lời đùa cợt đầy ám muội.
Lại nhớ tới đêm ba năm trước.
Khi thần trí chàng hỗn loạn.
Sự buông thả và mất kiểm soát đến cực điểm.
Lần đầu tiên.
Nàng thật sự nhìn rõ con người chàng.
Thôi Trác chưa từng là vị gia chủ Thôi gia khắc chế giữ lễ như trong mắt người đời.
Cũng chưa từng là vị trọng thần tuân thủ quy củ, giữ mình nghiêm cẩn trong miệng thiên hạ.
Nếu trước đây nàng còn có đôi chút nghi hoặc.
Thì giờ phút này.
Nàng đã có thể khẳng định chắc chắn.
Thôi Trác vốn không phải người tốt.
Sự đoan chính.
Sự tự chủ.
Tất cả chỉ là lớp ngụy trang chàng bày ra trước mặt thế nhân.
Nhận thức ấy khiến Lý Đình Diên kinh hãi không thôi.
Trong đầu nàng như nổi lên từng đợt sóng lớn ngập trời.
Nàng biết.
Chuyện Tống Duật Từ tới phủ cầu thân.
Thôi Trác hẳn đã biết rồi.
Thế nhưng thái độ hiện giờ của chàng lại khiến nàng hoàn toàn không đoán được.
Nàng không biết chàng đang đùa cợt mình.
Hay đang có ý gì khác.
Trong lòng không có chút chắc chắn nào.
Nàng không dám nói lung tung.
Chỉ cúi đầu thấp hơn nữa.
Khẽ nuốt nước bọt.
Cố ép bản thân bình tĩnh lại.
Nhỏ giọng đáp:
“
Chưa từng.”
Ngọn nến phát ra hai tiếng lách tách.
Sắp cháy tàn.
Căn phòng càng lúc càng tối.
Tối đến mức không nhìn rõ đường nét của đối phương.
Không khí như bị rút cạn hơi nước.
Khô khốc.
Loãng đến mức khiến người ta ngột ngạt khó thở.
Tiếng tim đập vang bên tai.
Thình thịch.
Thình thịch.
Thình thịch.
Hoàn toàn mất đi tiết tấu.
Ánh mắt mang ý vị khó dò trên đỉnh đầu nàng.
Từng chút một.
Chậm rãi lướt qua từng biểu cảm trên gương mặt nàng.
Rất lâu sau.
Thôi Trác ngả người ra sau.
Cảm giác áp bức như lưỡi d.a.o treo trước cổ cuối cùng cũng theo động tác ấy mà biến mất.
Không khí lại lưu thông.
Hô hấp cũng trở nên dễ dàng hơn.
Khóe mắt Lý Đình Diên thoáng nhìn thấy chàng hờ hững day nhẹ giữa hai hàng lông mày.
Giọng nói khàn thấp vang lên:
“
Thuốc còn chưa thay xong.”
Được chàng nhắc nhở.
Lý Đình Diên mới bừng tỉnh.
Vội vàng nhìn xuống phần eo bụng của chàng.
Vết thương kia quả nhiên lại bắt đầu rỉ m.á.u.
Nàng cũng chẳng còn tâm trí đâu để giữ lễ hay xấu hổ.
Chỉ mong mau ch.óng băng bó xong vết thương cho chàng.
Để kết thúc bầu không khí mập mờ khiến người ta thấp thỏm này.
Nàng luống cuống bôi t.h.u.ố.c lên miệng vết thương.
Động tác nhanh nhẹn quấn lại lớp băng sạch.
Trong suốt quá trình ấy.
Hai người không ai nói thêm câu nào.
Một bầu không khí yên lặng.
Nhưng lại vô cùng kỳ lạ.
Âm thầm luân chuyển giữa hai người.
Dường như Thôi Trác đã say rất sâu.
Một tay chống trán.
Không nhìn nàng thêm lần nào nữa.
Đợi tới khi nàng băng bó lại vết thương xong xuôi.
Bên trong nội thất cũng vừa khéo truyền tới động tĩnh của Lục Thừa Tiêu.
Lý Đình Diên âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nàng đứng dậy.
Lùi về sau hai bước.
Mấp máy môi.
Để giọng nói trở lại cổ họng khô khốc:
“
Muội... muội vào xem Thừa Tiêu một chút.”
Thấy chàng không có phản ứng.
Nàng coi như chàng đã ngầm đồng ý.
Vội vã xoay người đi vào nội thất.
Thôi Trác nhìn theo bóng lưng nàng đang hoảng hốt bỏ chạy.
Trong đáy mắt hiện lên một tia âm trầm mang theo ý giễu cợt nhàn nhạt.
Lý Đình Diên đỡ tiểu gia hỏa uống chút nước.
Lại ôm nó vào lòng dỗ ngủ.
Chỉ là nàng vừa mới từ Kính Dương trở về.
Không nói tới những chuyện xảy ra ở Kính Dương mấy ngày qua.
Chỉ riêng quãng đường đi đi về về cũng đã khiến nàng mệt mỏi không chịu nổi.
Đêm nay lại còn thức trắng.
Mà Lục Thừa Tiêu mấy ngày gần đây cũng tăng cân không ít.
Lý Đình Diên ôm nó một lúc đã thấy cánh tay đau nhức.
Nàng đổi lại tư thế.
Đúng lúc ấy.
Thôi Trác cũng từ bên ngoài đi vào.
Nghe thấy tiếng bước chân.
Sống lưng nàng lập tức căng cứng theo bản năng.
Thôi Trác đi tới bên cạnh nàng.
Đưa tay nhẹ nhàng sờ lên trán Lục Thừa Tiêu.
Giọng điệu ôn hòa.
Khẽ cười nói:
“
Tự ngủ đi.”
Tiểu gia hỏa vừa nghe thấy liền mở bừng mắt nhìn chàng.
Cái miệng nhỏ lập tức bĩu ra.
Bộ dạng như sắp khóc lóc làm loạn.
Nó sống c.h.ế.t ôm c.h.ặ.t lấy Lý Đình Diên.
Nhất quyết không chịu buông.
Thôi Trác nhìn bộ dạng quậy phá ấy.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Sau đó không nhanh không chậm thốt ra một chữ:
“
Ngoan.”
Rõ ràng giọng điệu của hắn còn mang theo ý cười nhàn nhạt.
Nhưng tiểu gia hỏa trong mắt người ngoài vốn là một tiểu ma vương không sợ trời không sợ đất, vừa nghe thấy câu ấy liền chấn động tinh thần.
Lập tức không dám nói thêm nửa lời.
Ngoan ngoãn từ trong lòng Lý Đình Diên trượt xuống.
Động tác lưu loát đến mức như đã luyện tập vô số lần.
Thằng bé lặng lẽ chui vào trong chăn.
Kéo chăn lên tận cằm.
Chỉ để lộ đôi mắt tròn xoe đen láy bên ngoài.
Sau đó chớp chớp mắt nhìn Lý Đình Diên, trông vô cùng đáng thương.
Thôi Trác bình thản nói:
“
Hiện tại cách lúc trời sáng còn hơn một canh giờ.”
“
Nếu không muốn ngủ thì cứ ngồi dậy học thuộc sách.”
Thực ra Lý Đình Diên cũng nhận ra.
Tinh thần của Lục Thừa Tiêu lúc này rõ ràng đã khá hơn rất nhiều.
Không còn dáng vẻ bệnh nặng như ban nãy nữa.
Chỉ là tiểu t.ử này vẫn cố tình giả vờ yếu ớt.
Có lẽ là muốn trốn tránh bài vở mấy ngày nay.
Quả nhiên.
Vừa nghe thấy lời Thôi Trác.
Lục Thừa Tiêu lập tức nhắm nghiền hai mắt.
Bày ra bộ dạng suy yếu đến mức sắp ngất đi.
Không những không dám nhúc nhích.
Mà ngay cả hơi thở cũng cố tình thả thật nhẹ.
Lý Đình Diên không nhịn được liếc nhìn Thôi Trác một cái.
Ánh mắt hắn vẫn đặt trên người Lục Thừa Tiêu.
Trong đôi mắt sâu thẳm ấy thoáng hiện lên một tia ý cười.
Nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến mất.
Đợi đến khi Lục Thừa Tiêu gần như ngủ say hẳn.
Ngoài cửa mới vang lên tiếng bước chân cực khẽ.
Lý Đình Diên nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời phương đông đã bắt đầu hiện lên một vệt trắng nhạt.
Nàng lúc này mới giật mình nhớ ra.
Giờ này chắc cũng đã gần đến giờ Mão.
Hẳn là nhũ mẫu tới thay nàng canh chừng rồi.
Nghĩ vậy.
Nàng vội vàng chỉnh lại y phục.
Lại sửa sang tóc tai bên thái dương cho ngay ngắn.
Nhưng nàng còn chưa kịp mở miệng nói với Thôi Trác điều gì.
Thì hắn đã nghiêng người.
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai nàng:
“
Ngày mai tới Tùng Nguyệt Cư.”
“
Ta có chuyện muốn nói với muội.”
Lý Đình Diên lập tức mở to mắt.
Trong lòng giật thót.
Theo phản xạ quay đầu nhìn về phía cửa.
Sợ nhất là câu nói mập mờ này bị nhũ mẫu vừa bước vào nghe thấy.
Thôi Trác nhìn phản ứng như chim sợ cành cong của nàng.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
Ánh sáng mờ tối trong phòng phủ lên gương mặt hắn.
Khiến người ta không phân biệt nổi đó là ôn hòa hay là thâm sâu khó lường.
Hắn ung dung nói:
“
Chỉ là muốn kiểm tra chuyện làm ăn gần đây của muội thôi.”
“
Muội muội đang chột dạ điều gì vậy?”
Lý Đình Diên bị hắn chọc cho tim đập loạn.
Sợ hắn lại buột miệng nói ra những lời khiến người ta kinh hãi hơn nữa.
Nàng vội vàng gật đầu lia lịa.
“
Vâng, vâng.”
Sau đó không đợi hắn nói thêm câu nào.
Nàng lập tức xoay người đi về phía cửa.
Vừa đi vừa nhiệt tình lên tiếng chào nhũ mẫu đang bước tới:
“
Ma ma sao dậy sớm thế?”
“
Không nghỉ ngơi thêm một lát sao?”
Giọng nói dần dần xa đi.
Trong phòng lại trở nên yên tĩnh.
Thôi Trác đứng nguyên tại chỗ một lúc.
Nhìn bóng lưng rõ ràng đang bỏ chạy của nàng.
Khẽ bật cười.
Tiếng cười rất nhẹ.
Nhưng lại mang theo vài phần thú vị khó giấu.
----------------------------------------------------------
