Cung Nữ Không Lo Cung Đấu, Chỉ Một Lòng Nhặt Trẻ Con - Chương 6
Cập nhật lúc: 17/09/2026 15:03
Hắn ta ngồi xổm xuống, cẩn thận ủ ấm cơ thể, thuận hơi thở cho đứa trẻ, lại lấy kim châm mang theo bên người ra, đ.â.m nhanh mấy huyệt trên người đứa trẻ.
Vật lộn một hồi lâu, đứa bé nhỏ xíu kia nhẹ nhàng hừ một tiếng, coi như là sống lại rồi. Lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau này ta mới biết, sở dĩ tiểu t.ử này dám ngang nhiên thân mật với tiểu cung nữ ở trong cung là vì gia gia của hắn ta là Viện chính Thái y viện. Cũng may hai người này mềm lòng đã cứu đứa trẻ.
Nhưng đứa trẻ này thực sự quá nhỏ, rời người một lát cũng không được. Tiểu Nhất và Nhất Nhị dù sao cũng tự ở được, còn đứa bé còn hôi sữa này, một khắc cũng không thể rời người chăm sóc.
16
Ta ôm đứa bé còn hôi sữa vừa nhặt được này, lòng rối thành một cục. Tiểu Nhất và Nhất Nhị đã đủ khiến ta khốn đốn rồi, nay lại thêm một đứa trẻ sơ sinh đến sức khóc cũng không có, một cung nữ nhỏ bé như ta làm sao nuôi nổi, làm sao giấu nổi.
Đứa trẻ này quá nhỏ, phải cho ăn, phải thay tã, phải giữ ấm, sảy ra một chút là mất mạng như chơi. Phòng củi chỉ to chừng đó, giấu hai đứa đã rất nguy hiểm rồi, thêm một đứa nữa, chỉ cần nó khóc một tiếng là lộ hết.
Ta ôm đứa trẻ chạy một mạch đến chỗ Thái cô cô.
Chuyện này tự ta gánh không nổi, đành phải dày mặt đi tìm bà ấy lần nữa.
Thái cô cô vừa thấy trong n.g.ự.c ta lại thêm một đứa bé nhăn nhúm, tức đến mức nửa ngày không nói nên lời.
"Ngươi là định thu gom hết mấy đứa trẻ không ai cần ở hậu cung này vào phòng củi của ngươi đúng không?"
Ta cúi đầu không dám hé răng.
"Ta biết ngươi mềm lòng, nhưng cái mạng này của ngươi không chịu nổi sự hao tổn thế này đâu."
Ta đưa đứa trẻ tới trước mặt bà ấy, giọng khản đặc: "Thái cô cô, ta mà không cứu, đêm nay nó sẽ chế-t trong núi giả rồi."
"Ta thật sự... thật sự không thể làm ngơ được."
Thái cô cô chằm chằm nhìn đứa trẻ đó hồi lâu, thở dài một tiếng thườn thượt. Bà ấy rốt cuộc vẫn mềm lòng.
"Ngươi nhớ kỹ, đây là lần cuối cùng."
"Thêm một đứa nữa, không ai cứu nổi ngươi đâu."
Bà ấy suy nghĩ cả đêm, ngày hôm sau liền chỉ cho ta một con đường.
Phía sau Hoán y cục trong cung có một gian nhĩ phòng bỏ hoang, bình thường không ai lui tới, so với phòng củi lại càng kín đáo hơn. Bà ấy nhờ người quen biến gian phòng đó thành gian chứa đồ đạc do bà ấy quản lý, chìa khóa chỉ nằm trong tay bọn ta.
"Dời cả ba đứa trẻ qua đó đi."
"Tiểu Nhất và Nhất Nhị có thể chạy có thể nhảy, đứa nhỏ này cũng có thể yên tâm để nó khóc vài tiếng."
Ta làm theo lời Thái cô cô, lặng lẽ dời ba đứa trẻ sang chỗ mới ngay trong đêm.
Nhĩ phòng sạch sẽ hơn phòng củi, cũng kín gió hơn, gió thổi không vào, người khác cũng khó mà tìm thấy.
Thái cô cô còn nhờ học đồ Thái y viện kia mỗi ngày lén gửi chút sữa dê, bánh gạo vụn sang.
Học đồ Thái y viện và tiểu cung nữ sợ chuyện làm ầm ĩ lên, cũng sợ ta thật sự đ.â.m thọt chuyện lén lút của bọn họ ra ngoài, lần nào cũng ngoan ngoãn mang tới, không hỏi nhiều.
Ta đặt tên cho đứa nhỏ nhất này là Nhất Tam.
Ban ngày ta vẫn đi làm như thường lệ, tranh thủ lúc rảnh chạy về cho b.ú, thay tã.
Nhất Nhị lớn hơn một chút, nay cũng có thể giúp ta ôm Nhất Tam, nhẹ nhàng vỗ về dỗ dành. Tiểu Nhất thì im lặng canh gác bên cửa, hễ có động tĩnh gì là nhắc nhở bọn nó giữ trật tự. Nhất Văn vẫn đậu trên xà nhà làm nhiệm vụ gác đêm.
17
Ta vốn không định tra xem đứa bé này là con nhà ai. Nhưng có những tin tức, ngươi không muốn nghe thì nó cũng tự chui vào tai.
Thời gian gần đây trong cung người sinh nở chỉ có Hoàng hậu. Nghe nói Hoàng hậu sinh khó, sinh ra một t.h.a.i chế-t, nàng ấy nhìn thấy đứa trẻ thì đau đớn tột cùng, bằng huyết mà qua đời tại chỗ.
Trong lòng ta chỉ cảm thấy buồn cười, lại cảm thấy rét lạnh. Hoàng thượng này rốt cuộc là làm quân phụ kiểu gì vậy, con của chính mình, hết đứa này đến đứa khác đều không bảo vệ nổi.
Mới qua mấy ngày lại xảy ra chuyện. Con chim Nhất Văn đó thấy ngày tháng của bọn ta túng thiếu, lại lén lút chui vào cung của chủ cũ Tề Mỹ nhân, tha một món trang sức ra, muốn đổi chút tiền bù đắp miếng ăn.
Đồ đạc còn chưa kịp đổi thì trong cung đột nhiên kéo đến một đội thị vệ, lục soát tứ phía, nói là mất đồ quý giá, phải tra xét từng phòng một.
Lúc đó ta vừa từ nhĩ phòng đi ra, mặt mũi lập tức trắng bệch. Bên trong có ba đứa trẻ, đứa nào đứa nấy đều không thể lộ diện, đợt tra xét này mà diễn ra thì tất cả bọn ta đều chế-t không có đất chôn.
Thị vệ một đường tra tới, tiếng bước chân ngày càng gần. Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y, tim như muốn nhảy ra ngoài.
Cũng may trước đó Thái cô cô đã để lại đường lui, cửa sau nhĩ phòng thông với một hẻm nhỏ bỏ hoang, trước khi bọn họ kéo tới ta đã lao vào xô ba đứa trẻ vào trong hẻm nhỏ rồi khóa cửa lại, giả vờ như đang dọn dẹp đồ đạc.
Thị vệ đẩy cửa bước vào, bới móc một hồi không thấy có gì bất thường. Người dẫn đầu đứng lại, nhìn ta một cái. Chỉ một ánh nhìn này, l.ồ.ng n.g.ự.c ta cứng đờ.
Là hắn ta. Vệ Tranh. Vị hôn phu mà ta từng đính ước năm xưa khi còn ở Thượng thư phủ.
