Cuộc Đời Của Hoè Hoa - Chương 1
Cập nhật lúc: 25/06/2026 12:00
Trong làng, một cô gái ngốc chính là miếng mồi béo bở.
Chẳng cần sính lễ, chẳng cần tiệc tùng, chỉ cần dẫn về nhà là có thể xích lại để sinh con.
Hòe Hoa của làng tôi chính là một miếng mồi béo bở mà ai ai cũng dòm ngó đến.
Để bảo vệ cô, ông nội cô đã quyết định biến cô thành một con la.
1
Khi Gã độc thân già ấn đầu Hòe Hoa bắt bái đường, cả làng đều chạy đến xem náo nhiệt.
Có người c.ắ.n hạt dưa, có người hò hét cổ vũ, lại có người khàn giọng hét lớn: "Phu thê giao bái!"
Hòe Hoa sợ hãi khóc lóc t.h.ả.m thiết, miệng không ngừng gọi: "Ông bà nội ơi, cháu muốn ông bà cơ!"
Nhưng chẳng ai thèm đoái hoài đến cô.
Cha mẹ cô mất sớm, cô sống cùng ông bà nội.
Hai ông bà trông nom rất kỹ, chưa từng để cô phải chịu chút thiệt thòi.
Nhưng người già rồi cũng yếu đi, còn Hòe Hoa thì ngày càng phổng phao, thế là người trong làng bắt đầu nảy sinh ý đồ xấu.
Kẻ đầu tiên động tâm tư xấu xa chính là gã độc thân già trong làng.
Có kẻ rỉ tai lão: "Mày cưới con Hòe Hoa còn hời hơn mua một con dê cái, ba năm có khi đẻ được hai đứa đấy."
Gã độc thân thấy có lý, nhân lúc hai ông bà ra đồng liền lừa Hòe Hoa về nhà mình, ấn đầu cô ép bái đường.
Ông cụ vác cuốc chạy đến đòi người.
Hắn đang tuổi sung sức, đ.á.n.h ông cụ dễ như trở bàn tay.
Ông cụ bị đ.á.n.h đến m.á.u chảy đầy mặt, trong cơn nóng giận liền quay người xách thùng xăng ở góc tường, châm lửa đốt luôn nhà gã độc thân.
Ngọn lửa lập tức bùng lên mái nhà, khói đen mù mịt, những kẻ xem náo nhiệt sợ hãi lùi lại liên tục.
Ông cụ không màng lửa lớn, lao thẳng vào đám khói dày đặc, cướp Hòe Hoa ra ngoài.
Lửa tắt, nửa căn nhà cũng cháy rụi.
Gã độc thân giở trò ăn vạ, dựng một cái lều cỏ ngay trước cửa nhà hai ông bà.
Ban ngày lão c.h.ử.i bới ngoài đường, ban đêm gõ cửa sổ, nói Hòe Hoa đã bái đường với hắn thì chính là người của hắn.
Dân làng bắt đầu đứng ra hòa giải kiểu dĩ hòa vi quý, bảo gã độc thân cũng chưa làm gì được Hòe Hoa, thôi thì đền lão năm trăm tệ sửa nhà là xong chuyện.
Hai ông bà sợ gã độc thân lại giở trò với Hòe Hoa, đành c.ắ.n răng đồng ý.
Họ đi khắp nơi quỳ lạy vay mượn, gom đủ năm trăm tệ mới tạm thời đuổi khéo được gã tai tinh này đi.
Từ đó trở đi, hai ông bà không bao giờ dám cùng nhau ra ngoài nữa.
Một người ra đồng làm việc, người kia nhất định phải túc trực bên Hòe Hoa không rời nửa bước.
Nhưng gã độc thân đã khơi mào, lũ sói dữ liền vây quanh.
Có kẻ buông lời dơ bẩn với Hòe Hoa ngay trên đường để thỏa mãn cái miệng.
Lại có kẻ thừa lúc hai ông bà không chú ý, thò tay nhào nặn n.g.ự.c Hòe Hoa.
Ông cụ tức giận vác cuốc đuổi theo kẻ đó nửa dặm đường, nhưng lại bị người trong làng giữ lại.
Ai nấy đều khuyên ông: "Ông già cả rồi, chấp nhặt gì bọn hậu bối, tụi nó chỉ đùa vui chút thôi mà."
Chấp nhặt?
Nếu không chấp nhặt, đứa cháu gái ngốc nghếch của ông sớm muộn gì cũng bị kéo vào chuồng lợn, đẻ con như một con vật, rồi sống dở c.h.ế.t dở đến già chẳng ai ngó ngàng.
Ngay lúc hai ông bà tuyệt vọng đến mức muốn c.h.ế.t đi cho rảnh nợ, thì tiếng gõ cửa vang lên.
Một người đàn ông đã lâu không về làng bỗng trở thành tia sáng duy nhất trong mắt họ.
2
Người đàn ông đó về làng thăm người thân, trước đây là hàng xóm của nhà Hòe Hoa, giờ làm bác sĩ thú y ở thành phố.
Anh nghe kể về cảnh ngộ của Hòe Hoa trong làng, lòng dằn vặt mấy ngày liền, cuối cùng mới bước chân đến cửa.
Hai ông bà cứ ngỡ anh đến để khuyên giải, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.
Nhưng khi người đàn ông mở lời, những lời anh nói lại khiến hai ông bà ngơ ngác nhìn nhau.
Anh bảo, mèo ch.ó hoang ở thành phố, để tránh chúng sinh đẻ bừa bãi, người ta đều làm một cuộc phẫu thuật nhỏ.
Hai ông bà hỏi phẫu thuật gì?
Bác sĩ thú y ngập ngừng một lát rồi nói thẳng, hãy đưa Hòe Hoa đến bệnh viện huyện, cắt bỏ t.ử cung đi!
Ông cụ phản ứng lại trước, hỏi thế thì chẳng phải thành con la sao?
Bác sĩ thú y không giải thích gì thêm, để lại một trăm tệ rồi rời đi.
Những ngày tiếp theo, hai ông bà chìm vào sự giằng xé khôn cùng.
Ông cụ nghĩ đi nghĩ lại: "Làm con la còn đỡ hơn là bị người ta giày vò đến c.h.ế.t."
Bà cụ lại mủi lòng, nói Hòe Hoa từ nhỏ đến lớn ngay cả tiêm cũng chưa mấy lần, sao chịu nổi nỗi đau d.a.o kéo.
Nhưng nhìn những bóng người lảng vảng ngoài cửa, nghe những lời đàm tiếu đầy ác ý trong làng.
Hai ông bà rốt cuộc cũng hạ quyết tâm: Chỉ cần giữ được mạng cho Hòe Hoa, họ chấp nhận hết!
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, hai ông bà dắt Hòe Hoa lên huyện.
Hòe Hoa rất vui, cơ hội lên phố không nhiều, nhìn cái gì cô cũng tò mò.
Tay cô nắm c.h.ặ.t món đồ chơi nhỏ mà bác sĩ thú y tặng, chỉ vào những chiếc ô tô trên đường, chỉ vào những biển quảng cáo ven phố, líu lo hỏi không ngừng.
Bà cụ vừa dỗ dành cô vừa gạt nước mắt.
Ông cụ không nói lời nào, cứ lầm lũi đi phăng phăng phía trước.
Ông sợ chỉ cần quay đầu nhìn gương mặt Hòe Hoa, lòng ông lại yếu mềm.
Hòe Hoa níu gấu áo bà cụ, hỏi có phải mình lại làm sai chuyện gì khiến ông nội không vui không?
Bà cụ bảo: "Cháu ngoan thế này, sao làm sai được chứ." Nói xong, bà lấy cây gậy chống chọc chọc vào lưng ông cụ.
Chọc mấy cái, ông cụ mới định thần lại.
Ông quay đầu, gượng cười với Hòe Hoa, nặn ra một nụ cười trông thật xót xa.
Đến cổng bệnh viện, Hòe Hoa sống c.h.ế.t không chịu vào.
Cô ôm c.h.ặ.t cột cổng lớn, la hét om sòm, bảo bên trong có quái vật mặc áo trắng.
Bà cụ dỗ dành hồi lâu cũng vô ích. Cuối cùng đành phải bảo là ông nội bị bệnh, đưa ông vào khám.
