Cuộc Hôn Nhân Bí Mật 100 Ngày Với Ông Chủ - Chương 123: Cô Ấy Chính Là Người Phụ Nữ Năm Năm Trước, Cô Ấy Lại Đẹp Đến Thế
Cập nhật lúc: 12/04/2026 17:16
Vì thế, cô bắt buộc phải làm điều gì đó phù hợp với bộ dạng trang điểm này của mình.
Cô đi tới trước mặt anh rồi dừng lại, đôi chân vẫn giữ một khoảng cách nhất định với anh, nhưng vòng eo khẽ gập, nửa thân trên nghiêng về phía anh, khoảng cách đó liền bị thu hẹp lại ngay lập tức.
Cứ như vậy, sự "phập phồng" trước n.g.ự.c cô liền hiện ra rõ mồn một trước mắt anh.
Đã là dụ dỗ thì tự nhiên phải làm cho đúng mực, không thể để anh nghi ngờ. Đây là một kỹ thuật cần nắm bắt chuẩn xác, nếu chỉ đơn thuần là nghiêng người tới trước thì tuyệt đối không thể làm nổi bật sự quyến rũ đầy khiêu khích như thế này.
Ngực của cô vốn dĩ không hề nhỏ, hôm nay còn đặc biệt dán thêm miếng độn n.g.ự.c và mặc nội y siêu dày, thế nên trông rất "hùng vĩ". Tất nhiên, những điều này cũng là để tạo ra sự khác biệt so với thường ngày.
Cũng chính vì vậy, lúc này cô mới đặc biệt phô diễn cho Dạ Lân Thần thấy. Dù sao thì sự "phập phồng" hiện tại so với bình thường, ước chừng qua mắt thường đã tăng lên hơn một size rồi.
Có thể nói, hôm nay lúc đến cô đã chuẩn bị vạn phần chu đáo.
Chân cô không động đậy, nửa thân trên vẫn tiếp tục nghiêng sát về phía anh, tuy gần nhưng chưa chạm vào, chỉ thấy thân hình ấy mềm mại như một yêu tinh, dường như giây tiếp theo thôi là có thể quấn lấy Dạ Lân Thần.
Đôi mắt cô chậm rãi ngước lên nhìn anh, nụ cười kiều diễm yêu kiều, ánh mắt như chứa cả làn nước mùa xuân, đuôi lông mày hơi nhếch, ném cho anh một cái liếc mắt đầy vẻ dụ hoặc.
Vừa rồi lúc nói chuyện với Thẩm Ngũ thiếu trong thang máy, cô đã cố ý đổi giọng, nhưng lúc này đối diện với Dạ Lân Thần, cô không dám tùy tiện mở miệng. Cô sợ dù có thay đổi giọng nói thì vẫn sẽ bị Dạ Lân Thần nhìn thấu, cho nên không lên tiếng là an toàn nhất.
Tuy nhiên, dù không mở lời, cô cũng đã thể hiện rõ mồn một sự lả lơi và quyến rũ đó, từ trong ra ngoài đều là vẻ phong tình có thể câu hồn đoạt phách người ta.
E rằng ngay cả những cô gái phong trần thực thụ cũng không thể đạt đến cảnh giới điêu luyện như cô lúc này.
Hiện tại, mùi nước hoa nồng nặc trên người đã che lấp đi hương thơm cơ thể vốn có của cô.
Dạ Lân Thần nhìn cô, thần sắc không đổi.
Sau đó, ánh mắt Dạ Lân Thần hơi chuyển động, rơi lên hai chiếc túi lớn có thiết kế phồng của cô.
Sở Vô Ưu đương nhiên phát hiện ra điểm này. Phải nói rằng sự thận trọng của Dạ Lân Thần khiến cô có chút sợ hãi.
Tay anh đột nhiên vươn ra, chính là hướng về phía cái túi lớn kia. Sở Vô Ưu cười duyên như hoa đào, không né không tránh mà còn áp sát vào anh hơn. Khi khoảng cách đã đủ gần, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, cô nhẹ nhàng thổi một hơi vào mặt anh.
Tư thế đó dụ hoặc đến tột cùng.
Khi Dạ Lân Thần ấn vào túi áo của cô, anh phát hiện hai cái túi đều trống rỗng. Cảm nhận được hơi thở cô thổi vào mình, đôi mắt anh trầm xuống, thân hình hơi đứng thẳng lại.
Thẩm Ngũ thiếu đứng nhìn đến ngây người.
“Người phụ nữ này từ đâu tới vậy?” Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra, một cảnh sát trẻ đi ra. Thẩm Ngũ thiếu nhận ra cậu ta chính là người ở tầng hai.
“Hả?” Anh cảnh sát trẻ vừa xuống ngẩn người, nhìn Sở Vô Ưu một cái rồi nhanh ch.óng đáp: “Là đội trưởng Ngô đưa về ạ, nhảy múa ở quán bar. Nhưng chuyện không lớn, cũng không liên quan trực tiếp đến cô ta nên đã thả rồi.”
Anh cảnh sát này có nghe qua chuyện đó nhưng chưa tận mắt thấy người phụ nữ nhảy múa kia. Nhìn trang phục hiện tại của Sở Vô Ưu, cậu ta liền mặc định cô chính là người đó.
Cậu cảnh sát muốn thể hiện trước mặt cục trưởng nên dù không chắc chắn cũng muốn ra vẻ hiểu biết để lấy lòng. Nếu theo tình hình bình thường thì suy đoán này sẽ không sai, nhưng vạn sự trên đời luôn có ngoại lệ.
Phải nói rằng vận may của Sở Vô Ưu đúng là tốt không thể tả, lời của anh cảnh sát này hoàn toàn trùng khớp với biểu hiện của cô.
Nhờ câu nói của anh cảnh sát trẻ, sự nghi ngờ trong mắt Dạ Lân Thần lại nhạt đi thêm một chút.
“Còn biết xấu hổ không? Mau đi đi.” Sắc mặt Thẩm Ngũ thiếu hơi trầm xuống, giọng điệu đương nhiên không tốt lành gì.
Dám quyến rũ anh ba, đúng là chán sống rồi.
Khóe môi Sở Vô Ưu khẽ trề ra, thần thái lộ vẻ thất vọng, có chút không cam lòng nhưng lại mang theo sự kiêng dè đúng mực. Cô thu mình lại, kéo dãn khoảng cách với Dạ Lân Thần, đứng vững rồi đi về phía đại môn, vòng eo uyển chuyển như nhành liễu.
“Đứng lại.” Thế nhưng, Sở Vô Ưu đi chưa được năm bước, giọng nói của Dạ Lân Thần đột nhiên truyền đến từ phía sau.
