Cuộc Sống Bình Phàm Những Năm 60 - Chương 158
Cập nhật lúc: 02/01/2026 03:00
Những người ở điểm thanh niên tri thức này đến nay vẫn không biết mối quan hệ thực sự giữa Triệu Học Thanh và Trần Canh Vọng, chỉ nghĩ anh cũng giống họ là thanh niên thành phố về nông thôn. Ngoại trừ việc Triệu Học Thanh vốn là người vùng lân cận này, thì giữa họ vẫn chưa nảy sinh lời ra tiếng vào gì.
Nghe tiếng gọi, mọi người nhìn hai người lạ mặt sau lưng Trần Canh Vọng thêm vài cái, liền nghe gã chủ động nói: "Đây là anh em bên nhà vợ, vốn có quen biết Học Thanh từ nhỏ, hôm nay ghé qua thăm chút."
Lời này thốt ra coi như giải tỏa thắc mắc, chặn đứng miệng lưỡi của mấy người xung quanh.
Vừa dứt lời, một nam thanh niên mặc sơ mi trắng từ bên trong bước ra. Thần sắc anh chưa rõ vui buồn, nhưng đi thêm vài bước, nhìn thấy hai gương mặt quen thuộc sau lưng Trần Canh Vọng thì lập tức mỉm cười: "Sao mọi người lại tới đây?"
Nói đoạn, anh vẫn đưa tay bắt tay Trần Canh Vọng, rồi bắt tay Tống Phổ Sinh, sau đó thân thiết vỗ vai Tống Phổ Vi: "Cái thằng này!"
Sau khi chào hỏi, Triệu Học Thanh vội mời mọi người vào nhà ngồi, rót nước nóng rồi hỏi han kỹ lưỡng chuyện của Tống Phổ Vi ở trong đó. Suốt buổi anh đều cười mỉm chi, khiến bầu không khí vốn đang căng thẳng cũng theo đó mà nhẹ nhõm đi nhiều.
Nói đến cuối, khóe miệng Tống Phổ Vi cũng lộ ra nụ cười, khuôn miệng lúc cười lên trông rất giống Tống Tuệ Quyên.
Tống Phổ Sinh đã trưởng thành, nói năng biết nặng nhẹ, ra dáng một người anh cả vững chãi. Trần Canh Vọng thì khỏi phải nói, cả người toát ra vẻ của bậc gia chủ, mặt mày chẳng mấy khi nở nụ cười.
"Bọn em xin phép về thôi, chị Cả đang đợi ở nhà," Tống Phổ Vi không nhận lời ở lại của Triệu Học Thanh. Trước khi đi, cậu để lại chai rượu mạnh và bao t.h.u.ố.c lá, còn lấy mấy cái bánh bao trong giỏ đưa cho anh: "Bánh bao này do chị Cả gói đấy, chắc anh Học Thanh lâu rồi không được ăn nhỉ."
Câu nói này thốt ra, sắc mặt Trần Canh Vọng càng lúc càng khó đoán, chỉ thấy bàn tay gã chắp sau lưng đang nắm c.h.ặ.t đến mức trắng bệch.
Cảnh tượng này Triệu Học Thanh và Tống Phổ Vi đều không thấy, duy chỉ có Tống Phổ Sinh đứng bên cạnh là thu hết vào tầm mắt.
Phía bên này, Tống Tuệ Quyên đang bận rộn nấu cơm. Chỗ rau dại dùng làm nhân bánh bao vẫn còn dư, nàng liền làm mì ngũ cốc trộn rau dại, lại chần thêm mấy quả trứng ốp la bỏ vào bát. Chờ người về chỉ cần nhỏ thêm vài giọt dầu mè là đủ khiến người ta thèm chảy nước miếng.
Đợi ba người Trần Canh Vọng về đến nơi, bữa cơm không còn ngồi ăn ở bàn bếp trong xưởng như hai vợ chồng mọi khi nữa mà chuyển ra bàn vuông ở gian chính. Vì anh em Phổ Sinh cũng chẳng phải người ngoài, nên lần này Tống Tuệ Quyên cũng ngồi vào bàn vuông ăn cùng, chỉ là nàng ôm nhóc tì trong lòng, cho con b.ú xong lại dỗ dành chơi một lúc rồi mới tranh thủ ăn cơm.
Sau bữa ăn, mấy người đàn ông ngồi lại bên bàn chuyện trò gần nửa tiếng, còn Tống Tuệ Quyên thì tất bật dưới bếp. Khi mọi chuyện xong xuôi cũng là lúc phải về nhà. Lần này Tống Tuệ Quyên không cần dặn dò gì thêm, vì ngày mai nàng cũng về theo rồi, việc gì cũng kịp nói sau.
Sau khi anh em Phổ Sinh đi khỏi, Tống Tuệ Quyên lại ngồi dưới hiên cầm lấy nắm sậy bắt đầu bận rộn, chẳng mấy khi được ngơi tay. Lúc này Trần Canh Vọng không ra ngoài làm việc mà cũng nhặt sậy lên, từng lá một rửa sạch rồi trải ra đất, đợi khô sẽ dùng liềm chẻ ra.
Ngày tháng dù sao cũng phải sống tiếp, cứ trôi qua thế này dường như cũng không phải là không thể chấp nhận được. Lúc này, Tống Tuệ Quyên nhìn Trần Canh Vọng đang dùng sức rửa từng cây sậy cũng thầm nghĩ như vậy, nhưng hễ cái tính khí khó chiều kia nổi lên thì suy nghĩ của nàng lại thay đổi.
Đến tối sau khi ăn cơm xong, Tống Tuệ Quyên thu dọn sẵn mấy miếng tã lót cho nhóc tì, xếp thêm ít bánh màn thầu bột mì trắng, lúc này mới tắt đèn đi ngủ.
Nghĩ rằng cơn giận của Trần Canh Vọng đã phát tiết xong, nàng vẫn nằm vào một chiếc chăn riêng như cũ. Cả ngày làm việc mệt nhoài, người vừa chạm giường nàng đã buồn ngủ rũ rượi, nhưng có người vẫn còn sức, không dày vò ra trò là không chịu thôi.
Tống Tuệ Quyên không hiểu mấy ngày nay gã bị làm sao, nghĩ mãi cũng chỉ có chuyện mấy cái bánh bao kia, chẳng ngờ tính khí gã giờ đây ngay cả mấy cái bánh bao rau dại cũng không dung thứ nổi. Cái bộ dạng này khiến nàng thấy thật kỳ lạ.
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng cũng không nhớ nổi kiếp trước gã có tác phong như thế này không. Có lẽ là chưa từng, khi ấy nàng chỉ làm loạn một lần, về sau hai người đều giữ đúng chừng mực của đạo vợ chồng, dần dà cứ thế nhẫn nhịn mà qua ngày. Những tình cảnh như thế này, chung quy trước đây chưa từng có.
Sau khi gã dày vò một hồi, Tống Tuệ Quyên đã mệt đến mức không mở nổi mắt, nghĩ bụng ngày mai phải đi sớm, nào ngờ gã còn muốn thêm lần nữa. Nàng biết tính nết của Trần Canh Vọng nên cũng mặc kệ gã, tự mình nhắm nghiền mắt lại.
Trần Canh Vọng thấy người phụ nữ này có vẻ phó mặc, cũng mất đi hứng thú, gã trở mình xuống giường đi lấy nước nóng lau người sơ qua cho cả hai rồi mới đi ngủ.
Sáng hôm sau, Tống Tuệ Quyên tỉnh dậy hơi muộn. Lúc tỉnh dậy nàng mới nhớ ra hôm qua mệt quá quên cả lau rửa thân thể, ngồi dậy cũng không cảm thấy dính dớp, lúc đưa tay lấy áo quần mới thấy Trần Canh Vọng đang mở mắt nhìn mình, thấy nàng nhìn sang gã lại nhắm mắt lại.
"Dậy thôi," Tống Tuệ Quyên không nói gì nhiều, chỉ vội vàng mặc áo quần cho con b.ú rồi tất tả vào bếp nấu cơm.
Đợi tiếng bước chân đã đi xa, Trần Canh Vọng mới ngồi dậy khỏi chăn nệm. Khi gã mặc đồ xong vào bếp thì người phụ nữ kia đang nhóm lửa nấu cơm. Một người ngồi trong nhà bận rộn cơm nước, người kia lại ngồi dưới hiên thu dọn đống sậy, chung quy cũng là sống qua ngày thôi.
Chương 87
Sau khi ăn xong bữa này, Tống Tuệ Quyên bế nhóc tì, Trần Canh Vọng xách giỏ tre, hai người lại một lần nữa bước lên con đường nhỏ, từng bước một đi về phía nơi nàng đã sinh trưởng mười mấy năm trời.
Ngày hôm nay là mùng hai tháng Hai âm lịch, theo phong tục nông thôn ở đây, con gái đã lấy chồng sẽ được anh em trong nhà đến đón về nhà ngoại, cùng với chàng rể và cháu ngoại, cả gia đình tụ họp vô cùng náo nhiệt.
