Cuộc Sống Bình Phàm Những Năm 60 - Chương 19
Cập nhật lúc: 01/01/2026 03:03
Tống Huệ Quyên lắc đầu, từ chối ý tốt của chị: "Em nghe nói chuyện này cũng có rủi ro đấy, sơ sẩy một cái là đứa bé trong bụng cũng không giữ được đâu."
Thực ra cô biết rõ đứa trẻ trong bụng là con trai, nhưng hiện giờ chỉ có mình cô biết, nếu nhân cơ hội này mà giấu nhẹm đi thì sao? Vào thời đại này, nhất là trong mắt người nông dân, một đứa con gái làm sao bì được với con trai. Nếu họ đều tưởng là con gái thì sao? Có lẽ, lần này kế hoạch sẽ thành công thật.
Tống Huệ Quyên vẫn chọn cách từ chối trước, chuyện này phải thong thả, đợi đến lúc thời cơ chín muồi mới có thể đem ra dùng.
"Thế thì còn một cách nữa," nói đến đây Dương Xuân Lệ cũng đã cạn túi khôn, chị ghé sát tai Tống Huệ Quyên nói thầm. Chưa nói hết câu, mặt Tống Huệ Quyên đã biến sắc.
Dương Xuân Lệ thấy dáng vẻ ngượng nghịu của cô thì bảo: "Đến con cũng có rồi, còn thẹn thùng cái nỗi gì nữa."
Tống Huệ Quyên quay lưng đi, nhất quyết không chấp nhận cái tối kiến này của chị. Đúng lúc đó, Dương Xuân Lệ nghe thấy tiếng cổng nhà họ Trần bị đẩy ra, vội vàng đứng dậy, trước khi đi vẫn không quên dặn dò: "Chị cũng chỉ còn mỗi cái cách chẳng đặng đừng này thôi, em cứ suy nghĩ cho kỹ. Đàn ông bọn họ chẳng phải đều chỉ có mấy cái thói trăng hoa đó thôi sao?"
Dứt lời thì thấy Trần Canh Vọng đã sải bước đi tới trước cửa.
Chương 10
"Sao vẫn chưa nấu xong?"
"Để em xem." Tống Huệ Quyên quay đầu lại, nhàn nhạt liếc nhìn nồi nước đang bốc khói, rồi xoay người băm nốt mớ rau dại còn lại trên thớt.
Sau khi Dương Xuân Lệ đi, Trần Canh Vọng ngồi xuống nhóm lửa, cô cũng không gọi Trần Như Anh về nữa. Trần Canh Vọng ngồi trước bậu lò đốt lửa, hắn nhìn bóng lưng đang bận rộn bên thớt gỗ, thấy người đàn bà đứng dậy đi tới thì liền quay đầu đi, dán mắt vào bếp lò đang rực lửa hắt lên mặt nóng hổi.
Tống Huệ Quyên nhấc nắp vung đan bằng cỏ ra, né người sang một bên để tránh hơi nóng phả vào mặt. Cô nhúng tay vào nước lạnh, đưa tay sờ thử bánh bao ngô thấy đã mềm xốp, lúc này mới lấy cái mẹt đựng bánh, nhặt từng cái một bỏ vào.
Sau khi nhặt xong bánh bao, Tống Huệ Quyên tiện tay trộn thêm đĩa rau dại. Trần Canh Vọng vẫn thản nhiên ngồi trước bậu lò, bẻ từng thanh củi khô. Đợi đến lúc dọn dẹp xong xuôi hết thì người nhà họ Trần cũng đã về đủ.
Bánh bao ngô chừa lại mấy cái, số còn lại mang ra đặt trên bàn vuông ở gian chính, rồi nhét một ít rau dại vào trong lòng bánh, phần lớn rau vẫn đặt trên bàn. Trần Như Anh cũng chạy tới chạy lui giúp một tay, múc một chậu nước đặt trên tảng đá ngoài bếp để các anh rửa tay.
Lúc này, Trần Canh Vọng cũng đứng dậy, phủi bụi gỗ dính trên người, vờ như vô ý liếc nhìn cái bát sứ trên bàn rồi lầm lũi ra khỏi bếp.
Đến tối, sau khi cơm nước xong xuôi, Trần Canh Vọng đi ra ngoài. Công việc dọn dẹp rửa ráy cũng được Trần Như Anh giành lấy làm nốt. Tống Huệ Quyên không còn việc gì, nghĩ đến chuyện ngày mai phải về nhà đẻ, cô lấy một đồng tiền từ dưới đáy hòm nhét xuống dưới gối rồi mới đi ra cửa.
Hồi trưa lúc đi tìm Trần Như Anh gọi Trương thị về ăn cơm, cô tình cờ gặp Triệu Học Thanh tan làm. Hai người trò chuyện vài câu, có nhắc đến việc cô sắp về nhà ngoại, Triệu Học Thanh nhờ cô trước khi đi thì ghé qua chỗ anh một chuyến, chắc là muốn nhờ vả việc gì đó.
Vừa ra khỏi cổng nhà họ Trần, bước lên con đường đất, cô đã thấy mấy người đàn bà đứng rải rác hai bên đường. Thấy cô đi tới, họ liền xúm lại gần.
"Này Huệ Quyên, mấy nay sao không thấy em đi làm đồng thế?" Một người đàn bà mở lời hỏi trước. Người bên cạnh lập tức tiếp lời: "Chị thì biết cái gì, Huệ Quyên có tin vui rồi." "Thế thì chắc em vẫn chưa biết chuyện hôm nay rồi..."
Tống Huệ Quyên cũng không vội đi, cứ để mặc họ nói cho sướng miệng. Đợi họ nói xong, thấy cô không phản ứng gì, họ lại đ.â.m ra thương hại cô.
"Haiz, em bảo xem cái ngữ đàn bà thành phố về mà chẳng hiểu lễ nghĩa gì cả, lại đi tranh chồng với mình, nhổ vào!" "Có gì đâu, giờ cô ta có muốn tranh cũng chẳng tranh nổi nữa rồi, bên này đã bén rễ rồi cơ mà." Nói xong, mấy mụ đàn bà tặc lưỡi một cái rồi cười rộ với nhau.
Đàn bà nông thôn hay tụ tập một chỗ, rảnh rỗi là chuyện gì cũng nói được, có những bà bạo miệng còn mang cả chuyện "giường chiếu" ra làm trò cười. Nếu cứ để họ nói tiếp thì còn nhiều chuyện khó nghe hơn nữa. Tống Huệ Quyên thấy tình hình cũng hòm hòm, cô rũ mi mắt, trề môi ra vẻ buồn bã rồi mở lời:
"Haiz, em cũng đang lo đây. Các cụ cứ bảo 'chua con trai, cay con gái', chẳng biết có chuẩn không? Mấy ngày nay em cứ thấy trong miệng nhạt nhẽo, chẳng có vị gì."
"Chẳng chuẩn đâu, hồi tôi m.a.n.g t.h.a.i con Ngọc thấy đồ chua là thèm nhỏ dãi, thế mà sinh ra chẳng phải vẫn là vịt giời đó sao?" Người bên cạnh phản bác ngay: "Sao lại không chuẩn? Tôi thì chuẩn lắm nhé, hồi m.a.n.g t.h.a.i thằng cả với thằng hai nhà tôi là chỉ thèm ăn chua thôi."
Chỉ một câu nói đó mà đám đàn bà tranh luận nửa ngày trời, cuối cùng phần lớn vẫn tin vào cái thuyết "chua trai cay gái". Lúc này, cuối cùng cũng có người hỏi đúng trọng tâm: "Huệ Quyên, thế em thèm ăn gì nhất?"
"Em á?" Tống Huệ Quyên cúi đầu, ra vẻ chuyện này không tiện nói ra. Đôi khi, lời nói lấp lửng thế này lại hiệu quả hơn, phần còn lại cứ để người xem tự mình suy đoán.
Đám đàn bà thấy bộ dạng đó, cứ ngỡ mình vừa biết được bí mật gì to tát lắm, nhìn người phụ nữ tội nghiệp trước mắt này cũng không nỡ nói thêm gì nữa.
"Không có gì, em đi trước đây." Tống Huệ Quyên dứt khoát "chạy trốn", để lại đám đàn bà vẫn tiếp tục bàn tán sau lưng.
Cô không ngờ chuyện vốn khó khăn lại được cô giải quyết theo kiểu "mèo mù vớ cá rán" thế này. Có đám miệng lưỡi này truyền đi, chẳng mấy chốc mà Trần Canh Vọng sẽ biết thôi. Người thời này, bất kể nam hay nữ, đa số vẫn cực kỳ trọng nam khinh nữ và tin sái cổ cái chuyện thèm chua thèm cay. Nghĩ lại kiếp trước cô cũng vậy, thậm chí còn không ít lần gây khó dễ cho con dâu vì chuyện này. Sau này, cô con gái út cứ bảo cái đó không đáng tin, ngay cả mấy người mặc áo blouse trắng trên tivi cũng bảo là không khoa học.
Giờ thì Tống Huệ Quyên chẳng quan tâm nó có khoa học hay không, quan trọng là người hiện tại vẫn tin sái cổ và cực kỳ coi trọng nó.
Đến điểm thanh niên tri thức, Tống Huệ Quyên tiến lên gõ cửa hai cái. Một lát sau, có một thanh niên trẻ tuổi bước ra hỏi: "Chị tìm ai?"
