Cuộc Sống Bình Phàm Những Năm 60 - Chương 315
Cập nhật lúc: 02/01/2026 14:01
Trần Minh Thực vừa từ bên ngoài chạy xồng xộc vào nhà để thăm em gái nhỏ. Vừa vén rèm lên, nó đã thấy ông bố vốn nghiêm nghị nhất nhà đang ôm khít lấy em gái, hai cái đầu chụm sát vào nhau, làm nó cứ ngỡ trên bàn có thứ gì ngon mà bố giấu mình cho em ăn mảnh.
"Minh Ninh?" Trần Minh Thực nghi hoặc cất tiếng.
"Anh hai," bé Minh Ninh vốn đang cúi gầm cái đầu nhỏ liền ngẩng phắt dậy, vặn người vươn đôi tay ra.
Trần Minh Thực lon ton chạy lại định bế em, nhưng bố nó nhất quyết không buông tay: "Con bế không chắc, ngã con bé thì sao."
Trần Minh Thực bĩu môi, thầm nghĩ: Con đã bế được từ lâu rồi nhé, chẳng sao hết.
Nghĩ thì nghĩ vậy chứ nó chẳng dám nói ra miệng.
Thế rồi qua mấy ngày sau, Trần Minh Thực bỗng giật mình phát hiện ra cô em gái nhỏ của nó đã biết gọi "Cha" rồi!
Chương 174
Tiếng gọi "Cha" của bé Minh Ninh khiến Trần Minh Thực giật b.ắ.n mình. Thế là từ bữa đó, cứ tan học là nó chẳng thèm la cà ngoài đường nữa, chỉ muốn mau mau về nhà để trông em.
Đợi đến khi Trần Minh An được nghỉ ngắn ngày về nhà, cô liền thấy thằng em trai mình đang tràn đầy kiên nhẫn ngồi xổm dưới đất, dỗ dành bé Minh Ninh tập đi về phía mình.
Từ cửa nhà chính đến cạnh gian bếp chỉ có đoạn đường chừng hai ba mét, vậy mà con bé lẫm chẫm bước từng bước nhỏ, rề rà mất mười phút đồng hồ mới tới nơi.
Trần Minh An lặng lẽ đi chậm lại vào trong sân, nhưng bé Minh Ninh đã "tố cáo" cô ngay lập tức. Con bé vỗ đôi tay nhỏ xíu reo lên: "Chị cả! Chị cả!"
Trần Minh Thực quay đầu lại thấy chị mình thì liền bế thốc bé Minh Ninh đang khua tay múa chân chạy lại gần chị cả, thì thầm khoe: "Minh Ninh biết gọi cha rồi đấy."
"Mẹ dạy được rồi à?" Trần Minh An thừa hiểu cái tính của thằng em, liền nhướng mày hỏi vặn lại.
"Mẹ có dạy được đâu," Trần Minh Thực lắc đầu quầy quậy, những lời còn lại chẳng cần nói cũng hiểu (là do bố tự mình "luyện" cho em đấy thôi).
"Chị đã bảo em toàn bày trò linh tinh mà," Trần Minh An bế em vào lòng, nhéo nhẹ cái mũi nhỏ của em gái rồi bế con bé thẳng vào bếp, để mặc Trần Minh Thực đứng chôn chân tại chỗ lầm bầm: "Lại tranh của em!"
Ngày thường nó đi học về chỉ có buổi trưa là được chơi với em, đêm đến Minh Ninh lại cứ bám lấy ông bố kỳ quặc kia, vất vả lắm mới đợi được đến ngày nghỉ, chị cả lại về tranh phần của nó.
Cũng may là bé Minh Ninh vẫn chưa thân thiết lắm với anh cả Trần Minh Thủ – người nửa năm mới về nhà một lần. Nhưng việc này chẳng khiến Trần Minh Thực thấy tự hào gì cho cam, nó mong Minh Ninh thân với anh cả nhiều hơn một chút.
Đến kỳ nghỉ hè, Trần Minh Thủ khoác ba lô vừa xuống xe là thấy ngay hai bóng lưng quen thuộc dưới gốc cây hòe lớn ở đầu làng. Một cậu nhóc mặc áo cộc tay xanh đang ngồi xổm dưới gốc cây, một tay dắt đứa nhỏ mặc yếm đỏ, tay kia đang hì hục đào đất. Con bé kia cũng học theo anh, động tác thì khua khoắng rất mạnh mà chẳng ra đâu vào đâu. Mỗi lần con bé đứng lên ngồi xuống, hai cái chỏm tóc cột trên đầu lại đung đưa, trông linh động hết chỗ nói.
Nhưng đến khi anh bước tới bế con bé vào lòng nhìn kỹ thì thấy mặt mũi nó lấm lem toàn đất, trông như một con mèo nhỏ bẩn thỉu: "Minh Ninh phải không? Sao lại thành mèo hoa thế này rồi?"
Trần Minh Thực đã dắt em gái ra gốc hòe này đợi mấy ngày nay rồi, cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng người, cũng chờ được anh cả về.
"Anh cả! Anh cả!" Trần Minh Thực nghe giọng nói quen thuộc liền đứng bật dậy, bám lấy cánh tay anh mình cười hì hì giải thích: "Bọn em đang chơi nghịch đất đấy ạ."
Chưa đợi Trần Minh Thủ kịp nói gì, con bé trong lòng anh đã vặn vẹo người, vươn tay gọi: "Anh hai, anh hai..."
Trần Minh Thực biết con bé lại quên mặt anh cả rồi, liền vội chỉ vào anh mình cho Minh Ninh thấy: "Đây là anh cả, anh cả cơ mà! Mẹ bảo chờ anh cả về sẽ dắt chúng mình ra sông Nam quăng lưới bắt cá đấy!"
Bé Minh Ninh không khóc, nhưng vẫn đạp đôi chân ngắn đòi xuống đất. Trần Minh Thủ đành đặt con bé xuống, lục từ trong bao hành lý ra hộp bánh quy anh mang về, lấy khăn tay lau sạch tay cho hai đứa rồi mới chia cho mỗi đứa một miếng: "Nếm thử xem có ngon không?"
Minh Ninh đang trong thời kỳ cai sữa nên thấy cái gì cũng lạ lẫm, cầm lấy là nhét ngay vào mồm. Trần Minh Thủ mắt không rời con bé, chỉ sợ em bị hóc.
"Nhìn này," Trần Minh Thủ dứt khoát đặt bao hành lý xuống, ba anh em ngồi bệt dưới gốc hòe lớn. Anh dùng khăn tay lau mặt cho em gái trước, rồi mới lau tay cho Minh Thực đang nhìn miếng bánh quy thèm thuồng: "Lau cho sạch đã, chúng ta về nhà rửa ráy rồi ăn tiếp nhé?"
"Mẹ đang đợi ở nhà đấy ạ," Trần Minh Thực đứng dậy, chủ động ôm lấy bao hành lý nặng trịch của anh cả: "Chắc chắn mẹ và chị cả cũng chưa được ăn cái này đâu."
"Ai cũng có phần cả," Trần Minh Thủ xoa đầu em trai, ba anh em dắt díu nhau về nhà.
Vừa vào đến cửa, Trần Minh Thực còn chưa kịp đặt bao đồ xuống đã oang oang cái mồm khoe tin vui: "Mẹ ơi, anh cả về rồi!"
Trần Minh An đang trông lửa dưới bếp liền chạy ngay ra, thấy Trần Minh Thủ vừa bước qua bậu cửa, đang đứng đợi em gái bước vào: "Anh cả!"
Trần Minh Thủ ngẩng đầu lên, để lộ nụ cười ấm áp, ngoắc tay gọi cô: "Minh An, trong bao có cái hộp sắt đấy, em ra mở đi."
Trần Minh Thực đặt ngay bao đồ lên chiếc bàn vuông lớn giữa nhà chính. Cái hộp sắt anh cả nói chính là hộp đựng bánh quy. Trần Minh An mở ra, bên trong bánh quy được xếp ngay ngắn thành hai hàng. Cô cầm lấy một miếng, không quên nhìn thằng em đang nhìn mình đầy mong đợi, bẻ đôi ra: "Cho em này."
Trần Minh Thực xua tay, nó tuy thèm thật nhưng biết mình đã được ăn rồi thì phải nhịn, không lý nào lại lấy phần của chị cả: "Em ăn rồi ạ."
"Cứ cầm lấy đi," Trần Minh An nhét vào tay nó: "Với chị mà cũng khách sáo thế à?"
"Em cảm ơn chị cả," bấy giờ Trần Minh Thực mới vui vẻ nhận lấy. Nó cũng không ăn một mình, chạy ra cửa bẻ một mẩu đút cho em gái để cổ vũ con bé, mẩu còn lại cũng không cho vào miệng ngay mà bẻ tiếp một miếng đút tận môi anh cả: "Chị cả cho đấy ạ."
"Mẹ đâu rồi?" Trần Minh Thủ nhai vài miếng bánh rồi giao em nhỏ cho Minh An trông chừng. Anh đi múc chậu nước rửa mặt xong mới hỏi Minh An đang ngồi trên chiếc giường gỗ tròn.
"Mẹ ra mảnh đất tăng gia rồi ạ," Trần Minh An vòng tay giữ bé Minh Ninh: "Mẹ bảo ra hái mấy quả cà tím, lát nữa làm món cà tím om cho anh ăn."
