Cuộc Sống Bình Phàm Những Năm 60 - Chương 410

Cập nhật lúc: 02/01/2026 15:12

Chương 222

Vào đông, cây cối trong sân chỉ còn trơ lại cành khô, khẳng khiu không một phiến lá. Trần Gia Câu sau một đêm tĩnh lặng dần tỉnh giấc đón ánh mặt trời mọc từ phía Đông. Tống Tuệ Quyên đẩy cửa ra, nhìn tuyết rơi suốt đêm đã phủ một lớp dày trên mặt đất, khiến người ta chẳng biết đặt chân vào đâu.

Bà quay vào phòng thay đôi giày cỏ lót bông (mao oa t.ử), nhấc rổ bánh bao, xách phích nước, giẫm lên lớp tuyết dày tiến vào bếp. Đổ nước nóng vào chậu để sưởi ấm đôi tay, bà mới mở nắp nồi ra.

Khắp nơi một màu trắng xóa ch.ói mắt khiến người ta vừa ra khỏi cửa đã không mở nổi mắt. Trần Canh Vọng cầm xẻng sắt từ dưới lán cỏ, từng xẻng tuyết một được ông đắp thành đống giữa sân.

Bên này Tống Tuệ Quyên vừa nấu cơm xong, Trần Canh Vọng đã dọn xong tuyết trong sân và ra khỏi cổng. Tống Tuệ Quyên vịn tường từng bước di chuyển, nghe thấy tiếng người nói chuyện thì tiếp tục đi về phía trước.

Trên một con đường, bao nhiêu cánh cửa mở ra là bấy nhiêu người đàn ông đứng đó, còn có cả những đứa nhỏ ló đầu chạy ra ngoài; tuyết mùa đông là dịp hiếm hoi để chúng được chơi đùa thỏa thích.

Tống Tuệ Quyên bước qua ngưỡng cửa, vịn vào khung cửa nói với Trần Canh Vọng đang cúi người xúc tuyết: "Cơm xong rồi."

Nói xong, bà quay đầu nhìn mảnh đất phía Đông một lát. Đến khi bà quay lại, Trần Canh Vọng đã cầm xẻng đi về, Tống Tuệ Quyên bèn cất bước vào sân.

Trần Canh Vọng tùy ý dựng xẻng sau cổng, đợi người vợ từ trong bếp xách phích nước ra, đổ nước nóng vào chậu trước mặt. Ông nhúng hai bàn tay vào, hơi nóng lan tỏa trên mu bàn tay, ấm áp vô cùng dễ chịu.

Tống Tuệ Quyên múc hai bát cháo từ trong nồi, lấy ra những chiếc bánh bao đã hâm nóng, cùng một bát bắp cải đậu phụ hầm miến, tất cả đều bưng lên bàn bếp. Đợi Trần Canh Vọng lau tay ở bên ngoài bước vào, bà đưa đôi đũa từ trong ống tre qua, hai người mới bắt đầu dùng bữa.

Ăn xong, Trần Canh Vọng đứng dậy cầm lấy xẻng sắt sau cửa lại ra ngoài. Tống Tuệ Quyên làm xong việc bếp núc, cho gia súc ăn rồi mới vào buồng trong, lấy giỏ kim chỉ trên chiếc rương ở cuối giường, ngồi xuống chiếc giường gỗ tròn nhỏ bên cửa sổ. Bà trải vải bông ra, xỏ chỉ và bắt đầu khâu vá.

Sáu bộ quần áo bông mùa xuân, sáu cái yếm nhỏ, thêm sáu bộ chăn nệm nhỏ, ba đôi giày đầu hổ, ba chiếc mũ đầu hổ; bà dùng hai xấp vải đã chọn hôm trước và sấp vải len đặc biệt mua trên xã về. Những thứ này đã khiến Tống Tuệ Quyên bận rộn đến mức không rời mắt được, đó là còn chưa tính đến quần áo dày mùa đông; bà nhẩm tính, cũng may là vẫn còn kịp.

Đợi qua năm sang xuân, mảnh đất phía Đông sẽ trồng hai mẫu bông, đến mùa đông dùng là vừa kịp.

Tuyết bên ngoài vẫn bay lả tả, rơi xuống từ nơi không trung không biết cao bao nhiêu, lớp này chồng lên lớp kia rải rác trên mặt đất. Đến khi Trần Canh Vọng vác xẻng trở về, người vợ ngồi bên cửa sổ trong nhà vẫn đang cúi đầu khâu những món đồ nhỏ xíu đó.

Nhìn lớp tuyết mới rơi dày chừng nửa đốt ngón tay, Trần Canh Vọng cầm lấy cây chổi tre dựng sau cửa, bắt đầu quét từ hiên nhà ra ngoài.

Ngồi trong phòng, Tống Tuệ Quyên nghe thấy tiếng "sạt sạt" vang lên trong sân, bà quay đầu nhìn thì thấy ông đang làm việc. Bà đặt cây kim trong tay xuống, đ.ấ.m nhẹ vào thắt lưng, đứng dậy xuống giường đi ra nhà chính nhìn đồng hồ treo tường.

Vừa mới qua mười một giờ.

Thời gian cũng gần đủ, Tống Tuệ Quyên ra khỏi phòng, hỏi Trần Canh Vọng đang quét tuyết: "Có nấu cơm không ông?"

Nghe thấy tiếng bà, động tác trên tay ông vẫn không dừng, chỉ đáp: "Vẫn chưa đói."

Nhận được câu trả lời, Tống Tuệ Quyên lại vào buồng trong, ngồi xuống giường cầm lấy kim chỉ. Đợi bà khâu xong đường cuối của chiếc chăn nhỏ này, ra ngoài nhìn đồng hồ thì đã gần một giờ chiều.

Bà liếc mắt nhìn quanh không thấy Trần Canh Vọng trong sân, vội thêm nước nhóm lửa, rồi ngồi bên bàn bếp cầm cây cán bột cán mì. Đợi nước trong nồi sôi, những sợi mì đều tăm tắp đã được xếp sẵn trên vỉ tre, bà mở nắp nồi, bỏ một nắm vào, dùng đũa khuấy đều rồi đậy nắp lại.

Lúc này, Tống Tuệ Quyên mới ra khỏi cổng sân, nhìn về phía Nam, thấy một người đang cúi đầu xúc tuyết ở đằng xa. Bà sợ lỡ thời gian vì trong nồi còn đang nấu mì, nên không đi tới mà chỉ đứng ở cửa gọi: "Cơm chín rồi."

Nói xong, bà vội vàng quay người vào sân, trở lại bếp.

Nghe thấy tiếng gọi, Trần Canh Vọng hất xẻng tuyết cuối cùng vào đống tuyết bên cạnh, xách xẻng đi về. Đến cửa, ông dừng lại dậm chân, những hạt tuyết bám trên giày rơi xuống ngoài cửa.

Tống Tuệ Quyên đã múc mì ra bát bưng lên bàn. Thấy người đàn ông vẫn chưa vào, bà xách phích nước dưới bàn đi ra, đổ nước nóng vào chậu ngoài cửa, một làn hơi nóng lập tức bốc lên tạt vào mặt.

Bà đặt phích nước lại chỗ cũ, lúc này Trần Canh Vọng cũng lau tay bước vào, hai người ngồi xuống cầm đũa ăn cơm.

Đến xế chiều, Tống Tuệ Quyên thấy trời vừa sập tối là xuống giường đi xem đồng hồ, thấy kim chỉ năm giờ thì nhấc rổ bánh bao vào bếp.

Trời vừa vào đêm, tuyết lại rơi. Ban ngày lúc rơi lúc ngừng, nhưng ban đêm lại chẳng thấy dấu hiệu dừng lại. Trận tuyết này thật lớn, cứ lặp đi lặp lại suốt năm sáu ngày, mặt trời chẳng thấy đâu. Tuyết trên mặt đất chỗ nào không xúc kịp là đêm xuống đông cứng thành băng, người đứng lên chỉ cần cử động nhẹ là trượt ngã.

Vì thế, những ngày này người ra ngoài ít hẳn đi, bãi đất trống phía Nam cũng không còn cảnh mọi người đứng tụ tập nói chuyện như trước trận tuyết, chỉ đến buổi trưa hơi ấm lên một chút mới có hai ba người đứng đó.

Chuyện này cũng ảnh hưởng đến Tống Tuệ Quyên. Vốn dĩ bà tính ngày gần Tết sẽ sang Đại Tống Trang một chuyến, nhưng giờ mặt đất phủ băng, thật sự là thốn bộ nan hành (từng bước khó đi). Lớp băng còn dày hơn cả đế giày cỏ lót bông, chỉ trông chờ vào mặt trời chưa lộ diện kia thì ít nhất cũng phải cả tháng mới tan hết.

Trần Canh Vọng vẫn như thường lệ, ăn xong là phải ra ngoài một chuyến. Tống Tuệ Quyên ngồi trong nhà bận khâu vá, lại gặp lúc tuyết rơi, bà ngồi một mạch là cả nửa ngày.

Đêm hôm đó, vừa mới tắt đèn, Tống Tuệ Quyên còn chưa kịp kéo màn giường thì nghe thấy tiếng gõ cổng sân "pằng pằng". Bà vừa mặc áo vừa hỏi vọng ra: "Ai thế?"

"Chị dâu, là em đây!"

Nghe thấy tiếng của Tào Quế Cầm, Tống Tuệ Quyên thoáng ngẩn ra, sau đó quay đầu nhìn Trần Canh Vọng nằm phía trong. Nhưng Trần Canh Vọng cũng không biết họ Tào kia đến giờ này là có chuyện gì, ông chỉ lắc đầu với vợ rồi cũng ngồi dậy theo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.