Cuộc Sống Bình Phàm Những Năm 60 - Chương 460

Cập nhật lúc: 02/01/2026 16:12

Đến lúc trời sắp hửng sáng thì cô tỉnh giấc, chỉ cảm thấy khắp người mỏi nhừ, lưng đau không duỗi thẳng nổi. Nhưng nhìn sắc trời bên ngoài, Tống Tuệ Quyên không nằm thêm được nữa, cô đứng dậy, khoác áo đi sang gian phòng phía Đông.

Hai anh em vẫn đang nằm chen chúc trên một chiếc giường. Tống Phổ Vi chẳng biết đã tỉnh từ lúc nào, cậu ngáp một cái, thấp giọng hỏi: "Sao chị dậy sớm thế? Cha còn phải ngủ thêm lúc nữa đấy."

Tống Tuệ Quyên biết cậu đang nhắc đến ai, bèn gật đầu với em, cúi xuống kéo lại chăn cho hai anh em, rồi nhẹ bước đi đến bên chiếc giường lớn, nhìn ông cụ Tống vẫn còn đang ngủ say.

Thấy cha ngủ rất sâu, Tống Tuệ Quyên không nán lại nữa, định bước đi thì Tống Phổ Vi ở bên cạnh gọi giật lại: "Đừng vội bận bịu làm gì, ông phải ngủ đến bảy tám giờ mới dậy cơ."

Nghe đến đây Tống Tuệ Quyên mới cảm thấy có chút gì đó không đúng, nhưng lúc này cô cũng không hỏi kỹ, chỉ bảo: "Chị biết rồi, cậu ngủ tiếp đi."

Nói xong, cô mới chậm rãi bước ra khỏi phòng.

Tống Tuệ Quyên đã tỉnh thì không ngủ lại được nữa, cô ngồi thẫn thờ trong gian phòng tối om, thắc mắc không hiểu sao ông cụ Tống lại ham ngủ đến thế. Suy đi tính lại, cô chỉ có thể lờ mờ đoán rằng chắc do đụng chạm d.a.o kéo phẫu thuật nên mới như vậy.

Lặng lẽ đợi trời sáng, Tống Tuệ Quyên ước chừng thời gian rồi ra khỏi phòng, liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, sau đó mới hạ chiếc giỏ treo trên xà nhà xuống và bước vào bếp.

Một lát sau, Tống Phổ Vi cũng vào. Sau khi múc nước rửa mặt xong, cậu tự giác ngồi xuống dưới bệ bếp: "Làm gì ăn thế chị?"

Tống Tuệ Quyên không ngừng tay khuấy bột, mỉm cười nói: "Làm bánh trứng nhé? Bánh tráng cuộn rau thì trưa chị mới làm cho."

Tống Phổ Vi gật đầu ở góc mà chị gái không nhìn thấy, tay nhét thêm củi vào bếp. Cậu chỉ tình cờ nhắc một câu mà chị cả vẫn cứ ghi tạc trong lòng.

Món bánh trứng bây giờ xem ra chẳng phải thứ gì hiếm lạ, nhưng mấy chục năm trước khi họ còn nhỏ, được ăn một miếng thôi cũng đủ vui sướng suốt cả nửa ngày.

Thời đó trong nhà nuôi người còn chẳng nổi, nói gì đến nuôi một con gà?

Chú Ba hồi ấy sinh ra đã ốm yếu, quanh năm suốt tháng bệnh tật, nhất là vào lúc giao mùa thu đông. Sau vụ thu hoạch, chị cả dùng điểm công nhật kiếm được đổi lấy lương thực, rồi lại từ chỗ bà cụ Hồ ở xóm trên đổi lấy mấy con gà con về nuôi. Cô chăm chút mấy con gà đó chẳng kém gì chăm chú Ba, chỉ sợ sơ sẩy một chút là chúng c.h.ế.t mất.

Khi đó, cả nhà đều đi làm công, anh Cả thì theo sau lưng chị cả phụ việc. Đội sản xuất thấy hai đứa trẻ tội nghiệp nên miễn cưỡng cho họ hưởng một suất điểm công của người lớn. Cậu thì được chị giao nhiệm vụ trông chú Ba, hai anh em ngồi dưới gốc cây đợi mọi người làm xong việc để cùng về nhà.

Nhưng từ khi nhà nuôi thêm gà con, nhiệm vụ của cậu có thêm một việc nữa: dắt chú Ba ở nhà trông gà. Theo lời bà cụ Hồ dặn, hễ khi nào mặt trời xế đến gốc cây dương phía trước là phải bốc một nắm cám bỏ vào l.ồ.ng.

Đến buổi trưa chị cả về, lại bốc thêm một nắm nữa. Một ngày phải cho ăn đến bốn năm lần. May nhờ cậu canh chừng thường xuyên nên mấy con gà con đều sống sót cả.

Nuôi được vài tháng, gà cuối cùng cũng đẻ trứng, mỗi ngày nhặt được ba bốn quả. Ngoài việc mỗi ngày luộc cho chú Ba một quả, số còn lại đều không nỡ ăn.

Cứ cách chừng mười ngày, chị cả lại cẩn thận lấy ra bốn quả trứng từ giỏ, trộn với bột ngô, thêm một nắm bột mì trắng loại ngon, hòa tất cả vào nửa chậu nước.

Thực ra nói là thêm "một nắm" bột mì trắng, nhưng một cô bé mười mấy tuổi đầu thì bàn tay to được bao nhiêu? Bột mì trắng vừa bỏ vào đống bột ngô là lập tức mất hút không thấy tăm hơi đâu.

Nhưng dù là vậy, món bánh trứng tráng ra vẫn đủ để anh em họ vui mừng khôn xiết.

Giờ đây đời sống khá giả rồi, ngược lại họ chẳng mấy khi được ăn nữa.

Tống Phổ Vi giữ lửa nhỏ. Đợi chị cả láng chút dầu, một muôi bột được dàn đều trong nồi. Chẳng mấy chốc, bột đã được lửa bếp nướng chín thành bánh. Dùng đũa gắp lấy một góc, mặt trên liền được lật xuống đáy nồi.

Chờ thêm một hai phút, thấy miếng bánh dần nổi bong bóng phồng lên, lấy đũa gắp ra, nhìn thấy những vết cháy sém li ti trên hai mặt bánh là biết đã chín.

Tống Phổ Vi thấy chị đẩy bát bánh đến trước mặt mình, vẫn giống hệt ngày xưa khi mấy anh em vây quanh bệ bếp, chị đặt bát lên bàn bếp, cười bảo: "Ăn trước đi."

Tống Phổ Vi cũng giống như lúc nhỏ, chẳng thèm lấy đũa, đợi bánh nguội bớt một chút là đưa tay định bốc ngay.

Chị cả vẫn vậy, ngăn cậu lại, hai tay dùng đũa xé bánh ra, rồi quay người lấy cho cậu một đôi đũa: "Dùng đũa mà ăn, nóng tay đấy."

Tống Phổ Vi đứng dậy đón lấy, gắp một miếng đưa đến trước mặt chị: "Chị nếm thử trước đi."

Tống Tuệ Quyên né đi, vội vàng múc thêm một muôi bột đổ vào nồi: "Cậu ăn trước đi, chị còn đang làm đây mà?"

Nhưng Tống Phổ Vi ở trước mặt chị vẫn cứ như đứa trẻ của mấy chục năm về trước, giơ đũa không chịu hạ xuống, vẫn khăng khăng: "Chị nếm một miếng đi."

Tống Tuệ Quyên thấy em kiên trì bèn há miệng ăn, rồi lại đẩy bát về phía cậu: "Mau ăn đi, lát nữa là nguội hết đấy."

Lúc này Tống Phổ Vi mới gắp cho mình một miếng. Ăn hết một cái, nghe thấy trong phòng có tiếng động, cậu liền đặt đũa xuống bước vào trong.

Tống Tuệ Quyên ở ngoài này vẫn tiếp tục tráng hết cái này đến cái khác. Đến khi nghe thấy tiếng động lần nữa thì là Tống Phổ Hoa bước vào: "Hôm nay làm bánh trứng ạ?"

Tống Tuệ Quyên mỉm cười, gắp một miếng đưa lên trước mặt cái đầu đang ghé sát vào: "Nếm thử xem."

Tống Phổ Hoa cũng chẳng màng chuyện mình chưa đ.á.n.h răng, há miệng ăn luôn.

Đến khi ba bát bánh được xếp đầy, Tống Phổ Hoa đã ăn no nê, húp một ngụm canh khoai lang nấu sẵn, bưng nửa bát vào phòng trong để thay Tống Phổ Vi ra ăn.

Tống Tuệ Quyên múc cho cậu một bát canh, rồi mới hỏi: "Giờ cha tỉnh rồi à?"

"Tỉnh rồi ạ," Tống Phổ Vi gật đầu, húp một ngụm canh trước.

Tống Tuệ Quyên cũng ngồi xuống bưng bát của mình lên, ăn được vài miếng mới hỏi: "Dạo này cha có hay thức khuya không?"

"Cũng không muộn lắm đâu ạ," Tống Phổ Vi biết chị cả vẫn chưa yên tâm, "Đêm dậy đi vệ sinh xong là không ngủ được nữa, nên ban ngày ngủ nhiều, bị ngủ ngược giờ rồi. Không cho ông ngủ cũng không được."

Lúc này Tống Tuệ Quyên mới hiểu ra, không hỏi thêm nữa.

Sau khi ăn xong, Tống Phổ Hoa phải đi ngay. Không kịp chuyến ô tô sớm thì cậu phải đi tàu hỏa.

Trong lúc Tống Tuệ Quyên đang thu dọn đồ đạc cho em thì Tống Phổ Sinh cũng vừa tới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.