Cuộc Sống Bình Phàm Những Năm 60 - Chương 499 Full
Cập nhật lúc: 02/01/2026 16:19
Tống Tuệ Quyên nhìn thấy các con các em thì vui vẻ lắm, trong người như có thêm sức lực. Bà hỏi Minh An đang đỡ mình: "Đã nhào bột chưa con?"
"Dạ rồi," Trần Minh An hỏi, "Trưa nay mình ăn sủi cảo được không mẹ?"
Tống Tuệ Quyên mỉm cười, lắc đầu: "Để mẹ đi cán ít mì sợi nhé?"
Minh An định bụng từ chối theo bản năng, nhưng khi đối diện với ánh mắt cười hiền từ của mẹ, cô lại chẳng thể thốt nên lời.
Đến khoảng mười giờ, Tống Tuệ Quyên được Minh An và Minh Ninh dìu xuống giường. Bà ngồi trước bàn bếp, cầm lấy cây cán bột quen thuộc.
Minh Ninh ngồi nhóm lửa, Minh An đứng bên cạnh trông chừng. Hai chị em nhìn cánh tay gầy khẳng khiu của mẹ ép lên cây cán bột còn to hơn cả tay bà, dồn hết sức lực, cán từng nhát một.
Hơn mười miệng ăn, lượng bột nhào không hề ít. Tống Tuệ Quyên cứ thế tì người lên cây cán bột suốt hơn nửa tiếng đồng hồ. Mồ hôi rịn trên trán, rồi theo những nếp nhăn từ từ thấm ướt vạt áo.
Người trong nhà ngoài sân nhìn mà xót xa. Trần Minh Thực định đứng dậy khuyên ngăn nhưng bị anh cả kéo lại, khẽ lắc đầu.
Minh Thực vừa giận vừa thương, chỉ biết gục đầu ngồi xuống, quay mặt đi chỗ khác, không nỡ nhìn cảnh tượng khiến lòng anh thắt lại ấy nữa.
Cán xong mì, Tống Tuệ Quyên ngồi bệt xuống ghế thở dốc, hồi lâu vẫn không lấy lại sức. Vậy mà bà vẫn chưa muốn nghỉ tay, bước đến bên bếp định xào thức ăn. Cuối cùng, Trần Canh Vọng từ ngoài bước vào giữ tay bà lại: "Nấu mì trước đi, không xào nấu gì nữa."
Tống Tuệ Quyên nhìn ông cười: "Xào nốt món này thôi, tranh thủ lúc tôi còn sức lực."
Trần Canh Vọng cũng không cản được bà. Bà vẫn cầm xẻng xào một đĩa trứng với mầm hương xuân, xem như để những người mới về được ăn một bữa hương xuân muộn màng.
Đến khi cơm nước ra lò, Tống Tuệ Quyên không còn đứng vững được nữa. Trần Minh Thực cõng mẹ vào phòng trong, cả nhà hớt hải đi theo sau.
"Đi ăn cơm đi," Tống Tuệ Quyên xua tay với các con, "Xới cho mẹ một ít nữa."
Hiếm khi thấy mẹ đòi ăn, Trần Minh Thủ lập tức xuống bếp, bưng nửa bát mì nhỏ ngồi xuống bên cạnh, đút cho bà vài miếng.
Nhưng cũng chỉ được vài miếng ấy, bà đã mệt lử không mở nổi mắt. Trước khi ngủ bà còn dặn: "Đi ăn cơm đi, mẹ nghỉ một lát là khỏe thôi."
Không một ai rời khỏi căn phòng đó, họ đều sợ.
May mắn thay, ngủ được hai ba tiếng bà lại tỉnh dậy, tinh thần khá ổn, còn ăn được vài cái sủi cảo.
Tranh thủ lúc trời chưa tối và vẫn còn minh mẫn, bà gọi mọi người vào. Đối với ba người em trai, bà không còn lo lắng nhiều như những năm về trước, chỉ dặn dò vài câu: "Sống cho tốt nhé, trời nóng trời lạnh đừng quên thêm bớt áo, bận rộn đến mấy cũng phải nhớ ăn cơm..."
Ngay cả hai đứa con trai bà cũng không dặn dò quá nhiều. Duy chỉ có hai đứa con gái chưa lập gia đình, đặc biệt là đứa nhỏ nhất, cả đời này bà vẫn không yên lòng. Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y bốn anh em, dặn dò như lúc chúng còn thơ bé: "Sau này, thật sự phải dựa vào anh em các con đùm bọc lấy nhau rồi..."
"Con biết rồi mẹ," Minh Thủ với tư cách là anh cả gật đầu hứa, "Cũng giống như mẹ với ba cậu vậy, còn con ngày nào, con sẽ ghi nhớ trong lòng ngày đó, mãi mãi che chở cho các em."
Tống Tuệ Quyên mỉm cười mãn nguyện, gật đầu. Bà không nói thêm lời nào, mà cũng chẳng còn sức để nói nữa.
Đêm đến, trong phòng hiếm khi chỉ còn lại hai vợ chồng đã gắn bó mấy mươi năm. Đêm nay bà tỉnh táo lạ thường, vỗ vỗ Trần Canh Vọng đang ngồi bên giường. Đợi ông đỡ mình ngồi dậy, bà mới chỉ vào phía cuối giường nói: "Tiền trong đó tôi chia làm mấy phần, phần của ba anh em Phổ Sinh cho, phần của Minh Thủ, Minh An, đều có con số cả, sau này trả lại cho chúng nó. Còn cái phần bọc bằng vải hoa hồng nhạt ấy thì đưa cho Minh Ninh. Tôi ở bên nó ít ngày nhất, nó đã chịu khổ nhiều quá rồi..."
Lời chưa dứt, bà đã lịm đi, hơi thở dồn dập rồi chẳng nói thêm được lời nào nữa.
Đến khi bà mất đi ý thức, đôi mắt từ từ nhắm lại, Trần Canh Vọng ôm lấy người phụ nữ vẫn còn chút hơi ấm trong lòng, ghé sát tai bà hỏi một câu: "Kiếp này, đi theo tôi, bà... bà có hối hận không?"
Theo lời nói rơi xuống là giọt nước mắt lăn trên mu bàn tay. Trần Canh Vọng ôm c.h.ặ.t lấy người phụ nữ sẽ chẳng bao giờ tỉnh lại nữa, mắt nhắm nghiền. Ông không chú ý thấy nơi khóe mắt người vợ trong lòng mình cũng trào ra một giọt lệ, lăn dài rồi thấm vào vai áo ông.
Sinh vào mùa xuân, đi vào mùa xuân.
— CHÍNH VĂN HOÀN —
