Cuộc Sống Của Lâm An An Tại Thập Niên 60 - Chương 127

Cập nhật lúc: 10/02/2026 06:18

Từ hình tượng cô bé đáng thương lúc mới gặp, cho đến bây giờ, nhìn xem người ta thật sự biết phấn đấu.

Dù sao Cao Tiểu Thúy cảm thấy nếu đổi lại là mình ở vào hoàn cảnh của Lâm An An, chắc cũng chỉ biết giãy nảy ăn vạ thôi.

Xách theo hộp thịt kho tàu được đặc biệt cho thêm rất nhiều đồ ăn kèm, Lâm An An lúc này mới rời khỏi tiệm cơm quốc doanh.

Buổi trưa Lưu Kiến Thiết về, biết tin vui này của Lâm An An cũng khen ngợi không ngớt. Lại nói Lâm An An giống anh vợ thứ hai của mình, rồng sinh rồng phượng sinh phượng, đúng là hổ phụ sinh hổ t.ử.

“An An à, bố cháu có biết chuyện này không?”

“Cháu cũng mới nhận được thư thôi, cũng không cần thông báo cho bố đâu ạ, dù sao đến lúc đó nếu bố đọc báo thì sẽ thấy thôi.”

Ở đơn vị thì không thiếu báo chí, thường thì báo gì cũng sẽ được phát một tờ.

“Vậy chắc chắn là sẽ thấy rồi, bố cháu làm lãnh đạo, sao có thể không đọc báo? Mấy lãnh đạo ở đơn vị dượng đi làm xong là ngồi vào văn phòng, pha ấm trà, rồi lật giở báo ra xem một lượt. Cái này gọi là quan tâm thời sự. Quay đầu bài viết của cháu chắc chắn sẽ được họ mang ra học tập. An An à, cháu đúng là quá giỏi.”

Lưu Kiến Thiết vui vẻ nên nói cũng nhiều hơn.

Thấy thái độ này của Lưu Kiến Thiết, trong lòng Lâm Tiểu Hoàn cũng thầm đắc ý. Cảm thấy người nhà mẹ đẻ đã làm mình nở mày nở mặt.

Cũng không phải người nhà mẹ đẻ nào cũng được Lưu Kiến Thiết tâng bốc như vậy, chỉ có lúc anh hai chị dâu hai về thì Lưu Kiến Thiết mới thể hiện thế này. Những lúc khác, anh ta còn lười liếc mắt nhìn một cái.

Nhìn lại Lâm An An, bất tri bất giác cô ta lại nâng vị trí của con bé lên cao hơn, cảm thấy nó có thể ngồi ngang hàng với chị dâu hai rồi.

Dù sao thì chị dâu hai cũng đấu không lại An An mà.

Lâm An An không để cô ta đắc ý được bao lâu, trước khi đi liền ghé tai nói nhỏ: “Cô à, người ta không chỉ cho bài của cháu lên báo, mà còn bảo cháu tiếp tục viết bài gửi nữa đấy.”

Lâm Tiểu Hoàn nói: “Đó là chuyện tốt mà, cháu cứ viết đi. Viết nhiều vào. Không vì tiền thì cũng vì danh tiếng, bố cháu biết được sẽ vinh dự lắm.”

Lâm An An nói: “Thực ra mấy cái đó chỉ là phụ thôi, quan trọng là cháu đã có kênh để lên tiếng rồi. Trước kia cứ nghĩ nếu bị ai bắt nạt, cùng lắm chỉ làm ầm ĩ cho đơn vị biết, cho huyện thành biết. Giờ thì tốt rồi, ai mà làm cháu không vui, cháu sẽ cho cả nước biết.”

Lâm Tiểu Hoàn: “...”

Cô ta lắp bắp: “Cái đó, ai dám bắt nạt cháu chứ, chẳng phải còn có cô đây sao, cô có thể không bảo vệ cháu à?”

Lâm An An nói: “Ai mà biết được, dù sao nếu sau này cháu bị người ta bắt nạt mà cô không giúp cháu. Vậy thì chúng ta gặp nhau trên mặt báo nhé, cô út.”

Lâm Tiểu Hoàn lập tức tỏ thái độ: “Chắc chắn không thể để cháu bị người ta bắt nạt rồi! Cô là cô ruột của cháu mà, ruột thịt đấy! An An à, cháu nhớ kỹ nhé, cô là cô ruột, đ.á.n.h gãy xương còn dính liền gân. Có chuyện gì chúng ta cứ thương lượng, đừng có lôi nhau lên báo nhé.”

Lâm An An cười cười: “Cô, vậy cháu thân với cô hơn, hay chị dâu hai thân với cô hơn?”

Câu hỏi chọn một trong hai này làm khó Lâm Tiểu Hoàn rồi. Dù sao bao năm nay cô ta vẫn luôn ngưỡng mộ người chị dâu hai kia.

Nhưng bản năng sinh tồn của Lâm Tiểu Hoàn vẫn rất mạnh. Lâm An An đã dùng thực tế chứng minh, con bé này không dễ chọc. Cực kỳ không dễ chọc. Đắc tội chị dâu hai cùng lắm là không có lợi lộc gì, đắc tội An An thì toàn là tai hại.

“Đương nhiên là cháu thân hơn rồi, chúng ta đều mang họ Lâm mà, đúng không?”

Lâm An An lúc này mới gật đầu: “Cô, phải nhớ kỹ lời này đấy nhé. Yên tâm đi, cháu cũng không hại người đâu. Sẽ không làm khó cô.”

Lâm Tiểu Hoàn một chút cũng không tin lời này. Đã bắt cô ta chọn một trong hai rồi mà còn bảo không làm khó?

Làm khó c.h.ế.t đi được!

Buổi chiều về nhà, người trong đội sản xuất gặp trên đường đã bắt đầu hỏi Lâm An An: “An An à, nghe nói cháu sắp được lên báo hả, có thật không vậy?”

Lâm An An đáp: “Vâng ạ, cháu viết một bài văn, sắp được đăng báo rồi. Hôm nào có báo cháu mang cho mọi người xem nhé.”

Người trong đội lập tức đỏ mắt ghen tị. Được lên báo thật đấy, không biết làm thế nào mà lên được. Người khác có lên được không? “Cháu viết cái gì thế, sao lại được lên báo?”

Trong mắt mọi người, Lâm An An cũng chỉ là một học sinh trung học, sao có thể lên báo được chứ. Trong đội học sinh cấp hai không nhiều, nhưng cũng có mà. Cảm giác cũng chẳng khác gì người khác, chỉ là biết nhiều mặt chữ hơn chút thôi. Nhà lão Lâm chẳng phải còn có một đứa học cấp ba sao, cũng đâu thấy nói được lên báo.

Lâm An An liền bảo họ: “Cháu viết chuyện về quân nhân và gia đình quân nhân, ví dụ như cuộc sống thường ngày khó khăn thế nào, người xung quanh có bắt nạt họ không, họ sống ra sao, ừm, đại khái là mấy chuyện đó.”

Trong chốc lát, mọi người im bặt.

Vợ đội trưởng hỏi: “Cái đó, cháu có viết về cháu không?”

“Đương nhiên là viết rồi, cháu phải lấy mình làm gương chứ, nếu không sao viết về người khác được?” Lâm An An nói.

Nghe thấy lời này, người trong đội lại im lặng thêm một lúc.

Vợ đội trưởng tiếp tục hỏi: “Vậy... viết những gì?”

“Cũng chẳng viết gì nhiều, chỉ là chuyện trước kia ăn không đủ no mặc không đủ ấm, chuyện làm việc đồng áng các thứ. Còn về những người khác trong đội... tạm thời thì chưa viết, dù sao chỗ trống cũng chỉ có hạn, không viết được nhiều chữ thế.”

Lời này của Lâm An An khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm. Đặc biệt là mấy nhà trước kia từng hùa theo Mã Tam Bà gây sự với Lâm An An, thật sự là suýt chút nữa thì nghẹn c.h.ế.t. May mà không viết, may mà báo chí không đủ chỗ.

Vợ đội trưởng cũng đặt tảng đá trong lòng xuống, nhẹ nhàng nói: “An An à, mọi người đều là người cùng một đội, có khó khăn gì cứ đến nhà nói một tiếng, mọi người giúp được gì sẽ giúp. Bố cháu là quân nhân, chúng ta sao có thể để cháu chịu thiệt thòi được. Cháu xem thằng Đại Bảo nhà bác từng bắt nạt cháu, lần trước bác đã đ.á.n.h nó một trận nhừ t.ử rồi, lát nữa về bác còn phải dạy dỗ nó tiếp. Sau này nó mà dám hồ đồ nữa, bác đ.á.n.h gãy chân ch.ó của nó.”

Những người khác vội vàng phụ họa, tỏ vẻ con nhà mình mà không ngoan sẽ đ.á.n.h thật đau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.