Cuộc Sống Điền Viên: Sau Khi Lừa Gã Thợ Săn Về Nhà - Chương 18: Lại Gặp Lâm Hạo Nhiên

Cập nhật lúc: 04/02/2026 07:01

Ngày mười hai tháng Giêng, chân của Thạch Thanh Phong sau một tháng đã được đại phu họ Tôn đến thay đơn t.h.u.ố.c mới. Thấy Thạch Thanh Phong phục hồi rất tốt, lão vừa ngưỡng mộ thể chất của người trẻ tuổi, vừa khen ngợi Thạch Thanh Phong có được nvị hiền thê, chăm sóc chu đáo nên mới mau lành như vậy.

Lần này Dư Tình Tình không muốn nợ tiền t.h.u.ố.c nữa nên đã thanh toán hết một lượt. Số tiền kiếm được năm ngoái coi như đã tiêu sạch. May mà từ mùng ba Tết nàng đã tiếp tục làm lạc rang Tửu Quỷ nên vẫn luôn có đồng ra đồng vào.

Khoảng thời gian này, tình cảm giữa Dư Tình Tình và Thạch Thanh Phong đã thân thiết hơn trước rất nhiều.

Dư Tình Tình có lẽ là bị thân hình của Thạch Thanh Phong làm cho mê muội, cứ mỗi khi lại gần chàng là nàng lại đỏ mặt tim đập nhanh, quả thực là chìm đắm trong ảo tưởng về cơ bắp của chàng mà không dứt ra được.

Còn Thạch Thanh Phong thì cảm thấy trước kia mình chắc chắn đã nhìn lầm rồi, nương t.ử của mình hiền huệ như vậy, suốt ngày tươi cười rạng rỡ, nói năng dễ nghe, làm việc lại tháo vát, khiến chàng không thể rời mắt nổi.

Mặc kệ Thạch Thanh Phong có đang nảy sinh ý nghĩ gì với mình hay không, Dư Tình Tình lúc này vẫn đang tạm thời tập trung vào đại kế kiếm tiền.

Sáng sớm hôm ấy, Dư Tình Tình rủ Thạch Kim Phong cùng đi đến nhà ông lão bán lạc để trả lại sọt, sẵn tiện đến nói với Chưởng quỹ về kế hoạch kiếm tiền mới. Dẫu sao nàng cũng đã làm ròng rã gần hai mươi ngày, mệt mỏi rồi, nàng không muốn ngày nào cũng phải chôn chân trong bếp vài canh giờ, hứng thú của nàng không nằm ở đó.

Dư Tình Tình và Thạch Kim Phong đến Mãn Hương Các trước để giao lạc rang Tửu Quỷ cho ngày hôm nay. Vừa lúc Chưởng quỹ cũng có mặt ở đó, nàng đỡ mất công phải tìm người.

Trương Chưởng quỹ cũng đang muốn bàn thêm chuyện làm ăn với Dư Tình Tình, định bụng hôm nay sẽ đi tìm nàng, không ngờ lại gặp mặt ở đây, thật không còn gì tốt bằng.

“Tiểu nương t.ử, Thạch tiểu đệ, hai người đến thật đúng lúc, có thể vào phòng nhỏ ngồi một lát không?” Trương Chưởng quỹ làm tư thế mời.

“Trương Chưởng quỹ chào buổi sáng, chúc ngài làm ăn phát đạt. Chúng ta cũng vừa hay có chuyện muốn thưa với ngài.”

Vừa vào đến phòng, Chưởng quỹ đã đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu nương t.ử, thực không giấu gì nàng, ta muốn hỏi xem nàng có thể bán lại bí quyết làm món lạc rang Tửu Quỷ này không? Ta biết đây là tay nghề của nàng, ta ra giá năm mươi lượng! Nàng thấy sao?”

Thạch Kim Phong nghe đến con số năm mươi lượng thì mắt trợn ngược như mắt bò, cứ ngỡ Nhị tẩu sẽ đồng ý ngay lập tức, đây quả là một món hời lớn! Nhưng sau đó đệ ấy lại càng thêm khâm phục cách xử lý của Dư Tình Tình.

Dư Tình Tình nhẩm tính trong lòng, năm mươi lượng cũng coi là cái giá có lương tâm, nhưng nàng vẫn có thể nâng giá lên một chút, sẵn tiện làm thêm một việc tốt. Sau khi cân nhắc kỹ, nàng đáp: “Chưởng quỹ, ngài biết đấy, ai nấy đều không dễ dàng gì, món này bán chạy như vậy, ta bán đi bí quyết là mất luôn nguồn thu. Hay là sáu mươi lượng đi, con số này vừa cát lợi lại vừa dễ nghe.”

“Chuyện này... cái giá này quả thực hơi cao rồi, tiệm nhỏ của chúng ta phải bán bao lâu mới thu hồi được vốn đây.” Trương Chưởng quỹ có chút do dự.

“Vậy chốt một giá, năm mươi tám lượng! Mỗi bên lùi một bước! Nhưng nếu giao dịch thành công, ngài có thể tiếp tục lấy lạc từ nhà lão gia mà ta vẫn thường lấy không? Ngài thấy đấy, lạc ta làm ra hạt nào hạt nấy đều to tròn, chất lượng rất tốt. Đó đều là thu mua từ một hộ lão gia ở thôn Biên Thủy, nếu được, sau này tiệm cứ tiếp tục lấy hàng từ chỗ lão ấy nhé?”

Trương Chưởng quỹ tính toán một hồi, thêm tám lượng nữa vẫn nằm trong mức chấp nhận được, lại đỡ mất công tìm nguồn hàng mới, bèn gật đầu: “Vậy thì năm mươi tám lượng! Chuyện lấy lạc thì ta còn phải đa tạ tiểu nương t.ử đã giúp chúng ta bớt việc ấy chứ! Tuy nhiên, giá lạc thì nàng phải giúp ta thương lượng rõ ràng đấy nhé!”

“Chưởng quỹ thật sảng khoái! Việc đó là đương nhiên, ngài cứ yên tâm đi, lão gia đó là người rất thật thà bản phận.”

Giao xong lạc, thỏa thuận miệng với Chưởng quỹ xong xuôi, Dư Tình Tình liền cùng Thạch Kim Phong đến thôn Biên Thủy trả sọt cho ông lão, đồng thời báo cho lão tin vui này.

Thạch Kim Phong phấn khích vô cùng, một tay xách cái sọt rỗng, một tay hỏi: “Nhị tẩu, bí quyết làm lạc của chúng ta bán được gần sáu mươi lượng thật ạ?”

“Tất nhiên rồi, làm mãi cũng mệt, bán đi lấy một mẻ tiền cho khỏe.” Dư Tình Tình vui vẻ đáp, nhưng rồi không quên dặn thêm một câu: “Nhưng Tam đệ này, chuyện này người nhà biết là được rồi, đừng nói cho người ngoài nhé.”

“Đệ biết mà Nhị tẩu. Tẩu đúng là có bản lĩnh quá đi mất!” Thạch Kim Phong đương nhiên sẽ không nói bậy, người ta mà biết thì sẽ sinh lòng ghen ghét ngay, đạo lý này đệ ấy hiểu rõ.

Đi một quãng khá xa, hỏi thăm vài người, cuối cùng họ cũng đến được nhà lão gia họ Tôn. Dư Tình Tình đứng ở ngoài gọi vọng vào: “Tôn đại gia, có nhà không ạ, chúng cháu đến trả sọt đây.”

Tôn lão gia đang cùng Hoa Nhi đếm mấy con vịt con vừa mới nở, nghe thấy tiếng người gọi liền vội vàng ra mở cửa. Thấy là Dư Tình Tình, lão nhiệt tình mời vào nhà ngồi chơi.

Hai người bước vào nhà, Dư Tình Tình xoa xoa đôi má nhỏ của Hoa Nhi rồi nói: “Tôn đại gia, năm mới bình an. Cháu đến trả sọt cho ngài đây, sẵn tiện muốn hỏi xem ngài có muốn cung cấp lạc cho t.ửu lầu không.”

Nghe đến việc cung cấp lạc cho t.ửu lầu, Tôn lão gia nhớ đến người con trai đã khuất, lại nhìn Hoa Nhi, rồi lên tiếng hỏi: “Tiểu nương t.ử, cung cấp thế nào cơ?”

“Lão gia, thực ra là cháu đã giới thiệu lạc nhà mình cho họ. Trước đây cháu mua lạc của ngài để làm ăn nhỏ với t.ửu lầu, giờ cháu chuẩn bị bán lại bí quyết, t.ửu lầu sẽ tự làm và cần thu mua lạc thường xuyên, nên cháu muốn họ tiếp tục mua từ chỗ ngài.”

Tôn lão gia hiểu ra vấn đề, nhất thời cảm kích khôn nguôi: “Tiểu nương t.ử ơi, nàng đúng là người tốt mà. Lạc nhà lão cuối cùng cũng có nơi tiêu thụ rồi. Tiểu nương t.ử, lão đương nhiên là đồng ý chứ, lão già này thật sự không biết lấy gì để báo đáp nàng nữa.” Nói đoạn, lão còn đưa tay quệt nước mắt nơi khóe mắt.

Dư Tình Tình cố ý trêu đùa để làm dịu bầu không khí: “Sau này Hoa Nhi có thể mua được thật nhiều kẹo ăn rồi, Hoa Nhi có vui không nào?”

Hoa Nhi cười “khách khách” hai tiếng rồi chạy tọt vào lòng Tôn lão gia.

Thạch Kim Phong chứng kiến tất cả, thầm nhủ khi về nhất định phải khen Nhị tẩu thật nhiều trước mặt Nhị ca, Nhị tẩu này quả thật rất phi thường.

Sau đó, Tôn lão gia cùng Dư Tình Tình quay lại t.ửu lầu. Một lát sau, lão gia bế Hoa Nhi ra về, miệng cười toe toét đến tận mang tai.

Dư Tình Tình cầm túi tiền nặng trĩu trên tay, cũng có chút thẩn thờ.

Thạch Kim Phong nhìn tờ văn tự ghi con số năm mươi tám lượng, rồi cẩn thận gấp vuông vắn lại đưa cho Dư Tình Tình.

Dư Tình Tình nhận lấy văn tự, rồi lấy từ trong túi tiền ra một lượng bạc vụn đưa cho Thạch Kim Phong, khẽ nhướn mày ra hiệu cho đệ ấy cứ nhận lấy đừng khách sáo.

Thạch Kim Phong nhìn động tác này của Nhị tẩu cũng hiểu ý, thực ra nếu không phải có Tôn lão gia ở đó thì đệ ấy cũng chẳng định nhận, nhưng giờ thì đành phải cầm lấy thôi.

Tôn lão gia cuối cùng cũng không còn phải lo lắng về đống lạc nhà mình, trước khi về lại đa tạ Dư Tình Tình rối rít, còn dặn dò Hoa Nhi phải nhớ kỹ ơn người tốt.

Dư Tình Tình đang trên đường về nhà, Thạch Kim Phong xách mấy khúc xương vừa mua đi theo sau. Chẳng ngờ khi rẽ qua góc phố lại đụng mặt Lâm Hạo Nhiên.

“A Tình, đã lâu không gặp, dạo này nàng vẫn ổn chứ, có bị va đau không?” Vừa nói, hắn vừa đưa tay định chạm vào trán Dư Tình Tình.

Dư Tình Tình nhanh ch.óng nghiêng đầu né tránh. Nàng thật sự cạn lời với cái người mà nguyên chủ từng thầm thương trộm nhớ này, trong lòng thầm đảo mắt khinh bỉ mấy cái, đúng là vừa thấy mặt đã thấy buồn nôn.

“Hóa ra là Lâm tú tài, ta không sao, chúng ta về trước đây.” Dư Tình Tình chào hỏi lấy lệ rồi định bước đi luôn.

“A Tình, nàng không nhớ tình nghĩa trước đây của chúng ta sao? Hôm nay chúng ta hãy tìm nơi nào đó nói chuyện t.ử tế được không?”

Lâm Hạo Nhiên từ khi cưới tiểu nữ nhà Vương viên ngoại, biết được nàng ta đã không còn trong trắng thì trong lòng luôn uất ức. Nhớ về sự tốt đẹp trước kia của Dư Tình Tình, lại nghĩ giờ đây mình có lý do chính đáng để nạp thiếp, nên khi gặp lại nàng, tâm tư này càng trở nên mãnh liệt.

“Chúng ta không có thời gian, vả lại cũng chẳng thân thiết gì để mà nói chuyện. Lâm tú tài, không làm phiền ngài nữa, chúng ta đi trước một bước.”

Dư Tình Tình cảm thấy Lâm Hạo Nhiên này chắc chắn có vấn đề về đầu óc, tình nghĩa cái nỗi gì chứ, chẳng hiểu hạng người như hắn làm sao mà đỗ được tú tài nữa.

Thạch Kim Phong cũng bước theo sau, nhưng vẫn ngoái đầu nhìn lại, không ngờ thấy Lâm tú tài còn đuổi theo. Người này đệ ấy từng nghe danh, sao trông Nhị tẩu và gã tú tài này có vẻ rất thân thiết vậy? Không ổn, về phải hỏi Nhị ca mới được.

Lâm Hạo Nhiên chưa kịp lên tiếng giữ người thì hai người Dư Tình Tình đã khuất sau góc phố. Nhìn theo bóng lưng nàng, hắn vẫn chưa cam tâm. Trông nàng lúc này sau khi thành thân lại càng thêm phần mặn mà quyến rũ, trước đây hắn chưa từng cảm thấy như vậy. Hắn khẽ xoay xoay cây quạt trúc trên tay, bước qua góc phố, chạm phải ánh mắt đầy nghi hoặc của Thạch Kim Phong, hắn liền nở một nụ cười đầy ẩn ý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cuộc Sống Điền Viên: Sau Khi Lừa Gã Thợ Săn Về Nhà - Chương 18: Chương 18: Lại Gặp Lâm Hạo Nhiên | MonkeyD