Cuộc Sống Điền Viên: Sau Khi Lừa Gã Thợ Săn Về Nhà - Chương 32: Hái Măng
Cập nhật lúc: 04/02/2026 07:04
Dư Tình Tình vốn đang đi cùng Đại tẩu và Đại tỷ, còn Thạch Thanh Phong lẳng lặng theo sau làm hộ hoa sứ giả.
Thạch Thanh Phong đi phía sau, ánh mắt chưa từng rời khỏi người Dư Tình Tình lấy một giây.
Dư Tình Tình dù có mải mê trò chuyện với Đại tỷ, Đại tẩu đến đâu cũng chẳng thể ngó lơ ánh nhìn trực diện sau lưng mình. Đến chân núi, nàng cố tình đi chậm lại, rồi cùng Thạch Thanh Phong rẽ sang một lối mòn khác.
Đến nay, Dư Tình Tình ngày càng hiểu rõ Thạch Thanh Phong, biết chàng tuy có lúc trông hơi hung dữ nhưng thực chất lại mang đến cảm giác rất 'ngây ngô', tính tình trung hậu, đáng tin, đem lại cho nàng cảm giác vô cùng an toàn.
Đến với thời cổ đại này, dường như nàng đã thực sự quen với những ngày tháng có Thạch Thanh Phong bên cạnh, cũng yêu thích cuộc sống cùng gia đình chàng.
Dư Tình Tình mỉm cười nhẹ nhàng, tiến đến bên cạnh Thạch Thanh Phong rồi nắm lấy tay chàng, khẽ đung đưa nói: "Tướng công, một mình chàng đi phía sau có thấy hơi buồn chán không?"
Thạch Thanh Phong bị hành động bạo dạn của Dư Tình Tình làm cho giật mình, tim đập nhanh mất vài nhịp. Chàng nhìn quanh quất bốn phía, thấy không có ai để ý mới xích lại gần hơn, kéo tay áo xuống che khuất đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của hai người rồi đáp: "Không chán."
"Thiếp muốn đi cùng chàng cơ, hì hì." Dư Tình Tình nói xong còn lắc lắc tay Thạch Thanh Phong.
Thạch Thanh Phong nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, khẽ đáp: "Được."
Dư Tình Tình nhìn thấy một vạt rừng trúc nhỏ, từ xa đã thấy mấy ngọn măng mọc cao v.út, chắc chắn bên trong còn nhiều măng non. Tính ham chơi trỗi dậy, nàng buông tay Thạch Thanh Phong ra rồi chạy tót vào rừng trúc.
Thạch Thanh Phong nhìn bóng dáng Dư Tình Tình chạy nhảy tung tăng phía trước, khẽ vân vê những đầu ngón tay vừa chạm vào tay nàng, rồi mới bước theo vào rừng.
Loại măng mà Dư Tình Tình thích nhất chính là loại chỉ mới nhú khỏi mặt đất chừng năm sáu phân, nhưng khi nhổ lên lại dài đến mười mấy phân. Lớp vỏ của nó có màu nâu đỏ, số lượng không nhiều, phải tìm kỹ mới thấy, nên việc đi săn lùng loại măng này là thú vị nhất.
Chẳng mấy chốc, Dư Tình Tình còn chưa kịp để ý ống quần đã lấm lem bùn đất, nàng đã tìm thấy ngọn măng đầu tiên và gọi Thạch Thanh Phong tới: "Tướng công, mau lại đây, chàng xem nó có ngắn không?"
Trên tay Thạch Thanh Phong vốn đã bẻ được một nắm măng rồi, đêm qua có một trận mưa nhỏ nên măng mọc lên san sát, nhiều vô kể. Chàng bỏ măng vào gùi sau lưng, bước tới trước mặt Dư Tình Tình rồi ngồi xuống đáp: "Không ngắn đâu, dưới đất còn dài lắm. Có thể nhổ lên được, không hề ngắn."
"Tướng công, hóa ra chàng cũng biết chuyện này à, thiếp cứ tưởng chàng không biết cơ chứ."
Thạch Thanh Phong vừa dứt lời liền hối hận, đáng lẽ chàng nên giả vờ như không biết mới đúng.
Nhưng may thay, Dư Tình Tình nói xong là bắt tay vào nhổ ngay. Phải nói là ngọn măng này tuy phần nhú lên không dài nhưng nhổ lên cũng tốn không ít sức. Lúc nhổ được nó ra, Dư Tình Tình cũng mệt đến mức ngồi bệt xuống đất.
Nàng cũng chẳng bận tâm, đưa ngọn măng vừa nhổ được ra trước mặt Thạch Thanh Phong như đang khoe bảo vật: "Tướng công nhìn xem, dài thật đấy. Loại măng này mà đem xào thì thiếp thấy là ngon nhất."
"A Tình giỏi thật, hôm nay chúng ta sẽ ăn món măng xào thịt." Thạch Thanh Phong nói rồi định kéo nàng đứng dậy, bởi trên cỏ vẫn còn đọng hơi sương.
Dư Tình Tình ngước nhìn Thạch Thanh Phong, chợt nhớ tới lần trước chàng xốc nách nhấc bổng mình lên, đột nhiên nàng cũng muốn được chàng bế lên tung chơi lần nữa. Thế là nàng nũng nịu: "Tướng công, chàng bế thiếp lên được không? Để xem sức lực của tướng công lớn đến nhường nào." Dư Tình Tình nghĩ thầm, dù sao cũng là tướng công nhà mình, thích làm nũng thì cứ làm thôi.
Thạch Thanh Phong vốn là người thực tế, chàng trực tiếp cúi người bế kiểu công chúa, nhấc bổng Dư Tình Tình lên.
"Tướng công, sức của chàng lớn thật đấy." Dư Tình Tình vòng tay ôm lấy cổ chàng, đôi mắt nhìn chàng sáng rực vẻ ngưỡng mộ.
Thạch Thanh Phong vốn chẳng thể chịu nổi ánh mắt như vậy, thấy nàng vui, chàng cũng muốn làm nàng vui hơn nữa. Thế là chàng tung nhẹ nàng lên cao.
Dư Tình Tình giật mình kêu lên một tiếng "Á", nhưng ngay sau đó cảm giác kích thích khi được tung lên lại khiến nàng vô cùng phấn khích.
Mỗi lần Thạch Thanh Phong tung lên, Dư Tình Tình lại cười nắc nẻ.
Sau vài lần, Dư Tình Tình mới bảo chàng dừng lại, nàng áp mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng để bình ổn nhịp thở, rồi ngẩng đầu lên chu môi hôn nhẹ vào khóe miệng chàng, nói: "Tướng công, mau thả thiếp xuống đi, tay chàng sẽ mỏi đấy."
Nhìn Dư Tình Tình đang dán c.h.ặ.t vào n.g.ự.c mình, ánh mắt Thạch Thanh Phong dần trở nên thâm trầm: "Không mỏi, A Tình, hôn thêm một cái nữa đi."
Dư Tình Tình vừa định ngẩng đầu lên lần nữa, định thốt ra chữ: "Tướng..."
Lời còn chưa dứt, Thạch Thanh Phong đã cúi xuống hôn nàng. Đúng lúc môi nàng đang hé mở, đầu lưỡi nàng chạm phải bờ môi chàng. Thạch Thanh Phong như chạm phải cơ quan bí mật, mở ra một cánh cửa cảm xúc mới lạ.
Mãi đến khi Dư Tình Tình cảm thấy mỏi cổ, Thạch Thanh Phong mới chịu rời khỏi làn môi nàng.
Mặt cả hai đều đỏ bừng, Dư Tình Tình ngượng ngùng lên tiếng: "Tướng công, để thiếp xuống đi."
"Được." Thạch Thanh Phong nén lòng buông tay.
Dư Tình Tình vốn định trượt từ trên người Thạch Thanh Phong xuống một cách bình thường, nhưng chẳng ngờ quá trình ấy lại gặp chút trở ngại, thậm chí nàng còn nghe thấy tiếng rên hừ nhẹ từ trong cổ họng chàng.
Khi đã đứng vững trên mặt đất, nàng thấy Thạch Thanh Phong hơi khom người xuống. Nàng dĩ nhiên biết mình vừa chạm phải cái gì, ánh mắt chẳng hề che giấu mà liếc nhìn xuống phía dưới.
Tướng công nhà mình quá 'có vốn liếng' thì phải làm sao bây giờ?
Thạch Thanh Phong khi thấy nàng đứng vững và ánh mắt nàng liếc xuống thì lập tức quay lưng đi. Chàng còn kéo kéo vạt áo, giả vờ ho một tiếng để che giấu sự lúng túng.
Dư Tình Tình sờ sờ mũi, hỏi nhỏ: "Tướng công, chàng... vẫn ổn chứ?"
Thạch Thanh Phong trầm giọng đáp: "Không ổn, A Tình, nàng biết mà."
Nói xong, chàng ngượng ngùng quay đi: "À, ta đi c.h.ặ.t mấy cây dướng trước đây."
Dư Tình Tình khẽ vâng một tiếng, nhìn theo bóng lưng chàng mà thầm nghĩ: Sinh nhật mười bảy tuổi của mình thật ra cũng chẳng còn bao xa nữa.
Đến khi giỏ của Dư Tình Tình đã đầy măng, Thạch Thanh Phong cũng c.h.ặ.t xong gỗ quay lại, gùi của chàng cũng đầy ắp măng rừng, hai người liền cùng nhau xuống núi.
Đúng lúc xuống đến chân núi, họ nghe thấy tiếng Thạch Kim Phong gọi lớn: "Nhị ca, Nhị tẩu, Tùng T.ử bị sốt rồi! Đại tẩu có đi phía sau không?"
Nghe thấy tiếng gọi của Thạch Kim Phong, cả hai lập tức rảo bước thật nhanh.
Đến trước mặt Thạch Kim Phong, gã vội vã nói: "Nhị ca, Nhị tẩu, đệ đoán là hai người sắp về rồi. Sáng nay đệ gọi Tùng T.ử dậy, lúc đầu nó còn đòi ngủ nướng nên đệ để nó ngủ thêm một lúc, nào ngờ qua nửa canh giờ mới phát hiện nó phát sốt rồi."
Về đến nhà, chỉ thấy Tùng T.ử đang nằm trên giường rên hừ hừ, chắc là vì trong người khó chịu, hai gò má cũng đỏ rực lên vì nóng.
Dư Tình Tình đưa tay sờ trán Tùng Tử, thấy rất nóng, liền vội vàng bảo Thạch Thanh Phong: "Tướng công, trong nhà còn rượu trắng không?"
"Hết rồi, để ta sang nhà hàng xóm mượn một ít." Thạch Thanh Phong tuy không biết nàng cần rượu làm gì, nhưng nghĩ chắc chắn là có việc dùng đến.
"Được, tướng công đi mau đi. Tam đệ, Đệ đi mời Tôn đại phu tới đây."
"Đệ đi ngay đây." Thạch Kim Phong nói xong liền chạy v.út ra khỏi nhà.
Dư Tình Tình bưng một chậu nước lạnh vào, trước tiên dùng khăn thấm ướt rồi đắp lên trán Tùng Tử.
Tùng T.ử vừa chạm vào chiếc khăn mát lạnh thì tiếng rên cũng nhỏ dần đi, chắc là đã thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Khi Thạch Thanh Phong mang rượu về, Dư Tình Tình liền bảo chàng nhanh ch.óng cởi bớt y phục của Tùng T.ử ra, còn nàng thì dùng rượu để lau người cho bé.
Đại tẩu Lý thị vừa về đến nhà, gọi Tùng T.ử mãi mà không thấy đứa nhỏ thưa.
Dư Tình Tình liền đáp lại: "Đại tẩu, nó ở trong phòng, Tùng T.ử bị phát sốt rồi. Tam đệ đã đi mời Tôn đại phu, muội đang giúp nó hạ sốt trước."
Đại tẩu vừa nghe con trai phát sốt, chiếc giỏ trên tay liền rơi xuống đất, bà chạy xộc vào phòng, mắt đỏ hoe gọi: "Tùng Tử? Nương về rồi đây, cố chịu một chút, cố chịu một chút nhé con trai của Nương, thật là khổ thân con quá."
Tùng T.ử nghe thấy tiếng Nương thì khẽ gọi một tiếng, rồi vì mệt mà oà khóc lên, khiến Đại tẩu Lý thị xót xa không thôi.
Dư Tình Tình và Đại tẩu Lý thị người thì lau rượu, người thì thay khăn trên trán, mãi đến khi Tôn đại phu tới mới dừng tay.
Tôn đại phu vào phòng cẩn thận bắt mạch cho Tùng Tử, lại xem qua lưỡi của bé, sau đó mới nói: "Không sao, không sao, sắc vài thang t.h.u.ố.c giải cảm là được. Chắc là mấy hôm trước bị nhiễm lạnh, giờ cơn sốt cũng sắp hạ rồi."
Đại tẩu Lý thị nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đa tạ: "Đa tạ Tôn đại phu, đều tại ta cả, mấy hôm trước nó đòi cởi áo ngoài vì nóng, ta lại chẳng ép nó mặc vào."
Mọi người cũng thở phào theo, thấy đứa nhỏ đáng yêu như vậy mà bị bệnh, ai nấy đều lo lắng.
Cũng may là cách dùng rượu hạ sốt có hiệu quả, bởi ở thời cổ đại này, phát sốt chẳng phải chuyện nhỏ.
Tiễn Tôn đại phu xong, Đại tẩu không quên đa tạ Dư Tình Tình, còn t.h.u.ố.c thì đã được Đại tỷ Thạch Linh Tú mang đi sắc từ sớm.
Dư Tình Tình nhìn mấy người đang quây quần bên giường bệnh, trêu đùa một câu: "Sinh con đã khó, nuôi con lại càng chẳng dễ dàng gì. Đại tẩu vất vả rồi."
Đại tẩu gật đầu đồng cảm: "Chẳng thế sao, sinh nó ra ta đã phải chịu bao nhiêu khổ cực. Nhưng nuôi nó cũng vui lắm, muội với Nhị đệ sau này có con rồi sẽ hiểu thôi."
Dư Tình Tình liếc nhìn Thạch Thanh Phong một cái, mỉm cười đáp: "Chuyện đó để sau hãy tính ạ."
