Cuộc Sống Hằng Ngày Của Công Nhân Xưởng Nhà Nước [thập Niên] - Chương 34

Cập nhật lúc: 30/04/2026 06:09

“Giang Quế Anh không phải không hài lòng chuyện con gái phải ở chung với bố mẹ chồng, hiện tại chỗ ở chật chội, trong nhà có phòng trống để kết hôn đã là tốt lắm rồi.”

Bà là lo lắng vợ chồng anh hai của Cao Nguyên Sâm tính toán nhiều, khó chung sống, nhà ai được phân nhà rồi mà còn đi chen chúc ở nhà bố mẹ để anh em phải sống chật chội chứ?

Trong lòng có chút không hài lòng nhưng bà cũng không để lộ ra mặt.

Liếc nhìn con gái cả thấy mặt nó đang sa sầm lại, lẽ nào là trách bà hỏi quá nhiều?

Giang Quế Anh thầm mắng con gái cả một trận trong lòng, không tiếp tục hỏi về tình hình nhà họ Cao nữa mà chỉ mời Cao Nguyên Sâm uống nước.

Để tiếp đãi Cao Nguyên Sâm, tem phiếu thịt tháng này của gia đình đều được để dành lại, Giang Quế Anh đã đi mua thịt từ sớm mang về, đúng lúc gặp người lén bán cá cũng mua một con, bữa trưa hôm nay cực kỳ thịnh soạn.

Quan Thương Hải nãy giờ chưa có cơ hội mở miệng cuối cùng cũng tóm được cơ hội, cười khà khà trò chuyện với Cao Nguyên Sâm, toàn là những câu hỏi vụn vặt hàng ngày, Cao Nguyên Sâm cảm thấy người nhà họ Quan đều rất hòa nhã, đôi vai bất giác từ từ tựa vào lưng ghế, cả người thả lỏng hẳn ra.

Quan Nguyệt Hà - người tàng hình - từ sớm đã phát hiện ra sắc mặt chị cô không đúng.

Khi Cao Nguyên Sâm nhắc đến chuyện vợ chồng anh hai anh hiện tại cũng đang sống ở nhà, chị cô đã nhíu mày, dường như đây là lần đầu tiên chị biết chuyện này.

Buổi trưa, trong nhà tỏa ra từng đợt hương thịt thơm phức, lũ trẻ ở viện số ba thèm đến mức cứ nhìn về phía dãy nhà chính mãi, nhưng ngay cả bà Đinh không biết lý lẽ nhất cũng không để mấy đứa nhỏ trong nhà sang nhà họ Quan.

Bình thường trẻ con thèm ăn sang nhà xin miếng ăn thì cùng lắm là bị người ta ghét.

Bây giờ người ta đang tiếp đãi đối tượng của con gái, trẻ con mà không hiểu chuyện sang xin ăn thì đúng là mất mặt cả cái ngõ Ngân Hạnh, mất mặt đến tận khu tập thể cục đường sắt mất.

Ăn trưa xong, Cao Nguyên Sâm ngồi thêm một lúc nữa rồi đứng dậy cáo từ, Giang Quế Anh liền sắp xếp lại đống quà anh mang đến, lấy ra hai hộp hoa quả đóng hộp, rồi đặt vào đó hai gói bánh ngọt làm quà đáp lễ, những thứ quý giá như sữa mạch nha thì trả lại nguyên vẹn.

Hai bên đẩy đưa trước cửa nhà một hồi lâu, cuối cùng Cao Nguyên Sâm vẫn cầm quà đáp lễ ra về.

Quan Nguyệt Hoa tiễn anh ra ngoài, đi mãi cho đến khi cách ngõ Ngân Hạnh một đoạn xa cô mới dừng lại chất vấn:

“Chẳng phải trước đây anh bảo anh hai anh được phân nhà rồi sao?

Tại sao vẫn còn sống ở nhà?”

Cao Nguyên Sâm vẻ mặt bất đắc dĩ:

“Anh cũng là sau này mới biết, em trai của chị dâu hai không có nhà để kết hôn nên họ mới cho mượn căn nhà được phân đó.

Em yên tâm, đợi em trai chị dâu hai được phân nhà rồi thì anh hai sẽ dọn ra ngoài thôi.”

“Nếu họ mãi không được phân nhà thì sao?”

“Hả?

Không đâu, cùng lắm một hai năm chắc chắn sẽ được phân thôi.

Cho dù chưa được phân thì cũng không sao, chúng ta cứ ở nhà, đợi kết hôn xong, hai đứa cháu chắc chắn sẽ ở chung một phòng với vợ chồng anh hai anh...”

Quan Nguyệt Hoa mày nhíu c.h.ặ.t hơn, có cảm giác kế hoạch bỗng nhiên bị xáo trộn khiến cô bực bội.

Nhìn lại vẻ mặt vạn sự không lo của Cao Nguyên Sâm, trong lòng cô thấy có gì đó không ổn, không phụ họa theo chuyện kết hôn anh nói, nén giận bảo:

“Xe đến rồi, anh về trước đi.”

“Được.

Thế chủ nhật tuần sau có đi xem phim nữa không?

Chiếu phim...”

“Để sau đi.”

Quan Nguyệt Hoa không đợi anh lên xe đã quay người đi về luôn.

Giữa đường có một hòn đá nhỏ, bị cô đá một phát bay vào lề đường.

Cơn giận trong lòng chưa tan hết, đi đến đầu ngõ lại bị bà mối Lưu nói giọng quái gở:

“Nguyệt Hoa, đối tượng cháu tự tìm tốt thật đấy, làm ở cục đường sắt cơ mà, hèn gì không thèm nhìn đến người dì giới thiệu.”

“Thế nên mới bảo mắt bà mù đấy, đồ bẩn đồ thối bà cứ nhất quyết bảo là thơm, bà thấy lão già từng ly hôn đó tốt thì sao bà không tự giới thiệu cho mình đi?”

“Người khác dễ nói chuyện chứ cháu thì không, hôm nay lười chấp bà, dám ở ngoài nói xấu cháu một câu, cháu bảo Quan Nguyệt Hà tát vỡ mồm bà đấy!”

Quan Nguyệt Hoa lườm bà một cái cảnh cáo, sa sầm mặt mũi rẽ vào viện số ba, không nhìn thấy Quan Nguyệt Hà đang định bước ra khỏi viện số hai.

Bà mối Lưu bị mắng đến mức không kịp trả lời, vừa hoàn hồn liền nhổ toẹt một cái xuống đất, đang định mở miệng mắng người thì vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Quan Nguyệt Hà.

Bà mối Lưu:

“...”

Quan Nguyệt Hà:

“...”

Hai người nhìn nhau trân trân cả phút đồng hồ, Quan Nguyệt Hà mở lời chào trước:

“Bác Lưu, định mắng người đấy à?”

Bà mối Lưu:

“...

Làm gì có chuyện đó.

Hì hì.”

Đúng lúc đó, từ đầu ngõ truyền đến một tiếng thốt lên kinh ngạc:

“Hướng Hồng được tuyển vào rồi à?!”

Ngõ Ngân Hạnh có ba người vượt qua kỳ thi tuyển dụng, nhưng cuối cùng chỉ có hai người được nhận vào làm.

Có một đồng chí nam điểm thi rất cao nhưng lại không biết dùng máy may, càng không biết đóng giày, việc xâu kim xỏ chỉ thậm chí còn không bằng người già mắt kém.

Thế nên, cho dù điểm thi cao thì cuối cùng vẫn bị kẹt ở vòng phỏng vấn này.

Không ít người thấy tiếc nuối, nếu xưởng may tuyển nhân viên văn phòng thì có khi anh ta đã trúng tuyển rồi.

Nhưng người ta lần này đã nói rõ là chỉ tuyển công nhân thời vụ phân xưởng, tuyển vào là để làm giày.

Chiều chủ nhật ra danh sách trúng tuyển cuối cùng, ngay ngày hôm sau thứ hai là phải mang bằng tốt nghiệp và sổ hộ khẩu đi làm ngay.

Đợt tuyển dụng này của xưởng may số lượng không nhiều, nhưng đà phát triển của xưởng may rất mạnh, mọi người đều cảm thấy xưởng may sau này chắc chắn sẽ còn tiếp tục tuyển thêm người.

Vốn dĩ không định cho con cái học tiếp trung học cơ sở, nay đều thay đổi ý định.

Còn những nhà bình thường không để ý đến thành tích học tập của con cái thì giờ lại càng thắt c.h.ặ.t hơn.

“Chẳng phải Nguyệt Hà là đứa may mắn nhất sao?

Nó vào xưởng sớm, hồi đó chẳng nghe nói phải thi cử gì cả, tay nghề làm quần áo còn chẳng bằng Hứa Thành Tài đâu.”

“Thôi đi.

Trước đây bà có nói thế đâu.

Bà bảo con Nguyệt Hà nó vẽ chuyện, tự tìm một cái xưởng mới, chỉ có bấy nhiêu người, chẳng biết có trụ nổi một hai năm không.”

“Thế thì ai mà đoán được xưởng may lại càng ngày càng tốt như thế chứ?

Bà cũng thế còn gì?

Xưởng may năm kia tuyển công nhân thời vụ, con gái bà muốn đăng ký mà bà không cho đấy thôi, thấy Hứa Thành Tài đi rồi bà chẳng bảo xưởng nhỏ bên ngoài không bằng xưởng ô tô là gì?”

“...”

Vừa định phản bác, bỗng nhìn thấy người đang xếp hàng phía sau, lập tức đổi sang một gương mặt tươi cười chào hỏi:

“Thầy Tạ, đi vệ sinh đấy à?”

Tạ Chấn Hoa:

“...”

Sáng sớm thế này, đến đây xếp hàng không phải đi vệ sinh hay quét dọn nhà vệ sinh thì còn làm gì mà phải hỏi?

Anh bình thường không qua lại với người trong ngõ, hàng xóm cũng không thích tìm anh tán gẫu, cùng lắm chỉ gật đầu coi như một lời chào hỏi.

Hôm nay lại có không ít người sán lại chào hỏi anh.

Những người chào hỏi nghĩ đơn giản thôi, thấy Tạ Chấn Hoa là sinh viên đại học, bây giờ còn là giáo viên trung học, sau này có tuyển dụng nữa thì có lẽ có thể nhờ Tạ Chấn Hoa phụ đạo giúp.

Hàng xóm nhiệt tình nhưng Tạ Chấn Hoa vẫn giữ cái thái độ xa cách đó.

Còn Trương Đức Thắng - giáo viên tiểu học - thấy Tạ Chấn Hoa được nịnh hót liền nghiến răng nghiến lợi lườm anh sau lưng, rồi lớn tiếng nói chuyện với những người xếp hàng trước sau mình về đạo học hành, bảo tiểu học mà không học tốt thì lên trung học càng khó học tốt hơn...

Liếc nhìn Tạ Chấn Hoa thấy người ta chỉ mải cúi đầu nhìn tờ giấy trên tay.

Trương Đức Thắng càng bực bội hơn.

Quan Nguyệt Hà ra cửa đi làm ngang qua viện trước, chị dâu cả của Bạch Hướng Hồng đang giặt quần áo, nhiệt tình chào hỏi cô:

“Hướng Hồng ngày đầu đi làm, bảy giờ đã ra khỏi cửa rồi.”

Thật chăm chỉ.

Nhưng quay đầu lại nghĩ, hồi cô làm công nhân thời vụ nửa năm đó cũng chăm chỉ như thế mà.

Có lẽ cảm thấy mình vừa được chuyển chính thức là bắt đầu lười biếng là không tốt, Quan Nguyệt Hà rảo bước nhanh hơn, bước vào văn phòng sớm hơn mọi khi năm phút, sẵn tiện châm thêm nước nóng vào phích nước của văn phòng.

Xin anh Vương một nhúm chè vụn, tự pha cho mình một cốc trà lớn, không kìm được mà vắt chéo chân ngồi xem báo.

“Tiểu Quan hôm nay đến sớm thế?”

Chị Đại Chu vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

Quan Nguyệt Hà nhất thời không xác định được chị Đại Chu đang khen hay đang xỉa xói mình, cô hì hì chuyển chủ đề:

“Chị Đại Chu, xưởng mình năm nay còn phân dưa hấu không ạ?”

Chị Đại Chu buồn cười lấy ngón tay chỉ vào không trung về phía cô, nói:

“Mũi ch.ó cũng không thính bằng em đâu, khoa Thu mua vừa chở hai xe dưa hấu về đấy.”

“Á!”

Quan Nguyệt Hà kinh ngạc há hốc mồm, lập tức hạ chân xuống, chạy lon ton xuống dưới lầu phía khoa Thu mua.

Trên bãi đất trống trước khoa Thu mua có hai chiếc máy kéo đang đỗ, người của đội bảo vệ đang giúp dỡ hàng.

Từng sọt dưa hấu đang được khiêng xuống.

Cốc Mãn Niên bận rộn chạy đôn chạy đáo, cuối cùng dỡ hàng xong lại phải sang khoa Tài chính đối chiếu sổ sách, thanh toán tiền cho kế toán đội sản xuất đi theo, mới có thể ngồi xổm trước cửa nghỉ ngơi một lát.

Vừa ngẩng đầu nhìn thấy Quan Nguyệt Hà trà trộn trong đội bảo vệ giúp một tay, lúc thì bê dưa lúc thì cầm cân, Cốc Mãn Niên thật sự là phục cô rồi, vì miếng ăn mà khúc gỗ lười cũng có thể trở nên chăm chỉ.

Thông báo mới nhất trên loa phát thanh vừa vang lên, cả xưởng may công nhân đều reo hò vui mừng.

Năm mươi công nhân thời vụ vừa mới đến hôm nay mắt sáng rực lên, họ vừa vào xưởng đã được hưởng phúc lợi rồi sao?!

Khoan đã, cái này chỉ công nhân chính thức mới có chứ nhỉ?

Vừa tan làm buổi chiều, các công nhân thời vụ của phân xưởng giày thể thao còn đang chần chừ, quản đốc phân xưởng đã đến giục họ:

“Nhanh đi xếp hàng đi, xếp hàng phía trước mới chọn được quả to.”

Một nhóm người lập tức lao v-út đi.

Bạch Hướng Hồng chạy nhanh, cô vừa mới bắt kịp hàng phía trước đã thấy Quan Nguyệt Hà ôm một cái sọt lớn đi ra.

Mỗi người được phân một quả dưa, đống còn dư lại kia là để công nhân có thể dùng thẻ nhân viên đến mua, nhưng chỉ được mua một quả, bán hết là thôi.

Quan Nguyệt Hà xếp hàng ở phía trước nên đã mua được.

“Chị Nguyệt Hà!”

Khi Quan Nguyệt Hà nhìn sang, đôi mắt cười híp lại thành một đường chỉ, vui vẻ nói:

“Dưa hấu năm nay quả to lắm, đến lượt em kiểu gì cũng chọn được quả to.

Chị về trước đây nhé.”

Vừa quay đầu, người đã quay lại khoa Thu mua:

“Cốc Mãn Niên, cho tôi mượn xe đạp một chút.”

Cốc Mãn Niên vừa đưa chìa khóa xe cho cô vừa nói:

“Tôi đã bảo là để dành trước cho bà rồi mà bà còn tốn công đi xếp hàng làm gì.”

“Phải tranh giành mới thấy ngon chứ.

Ông không hiểu đâu.”

Dù sao cô cũng “gần quan được ban lộc”, người khác không nhanh tay bằng cô được.

Nhận được chìa khóa xe, thấy Cốc Mãn Niên cứ nhìn chằm chằm mình, cô nhíu mày:

“Là ông bảo có thể cho tôi mượn xe đạp cơ mà, sao thế?

Lại hối hận à?”

Cô cũng nhìn lại anh với vẻ mặt như thể “ông dám bảo có là tôi đ.ấ.m cho một phát” vậy.

Cốc Mãn Niên thầm lẩm bẩm trong lòng:

“Bà không thể nói chuyện t.ử tế được hay sao mà cứ phải dùng vũ lực thế?

Xem chị bà có như thế đâu...”

Sau khi Quan Nguyệt Hà lại một lần nữa nhìn đồng hồ, Cốc Mãn Niên cuối cùng cũng mở miệng, chỉ là giọng nhỏ như tiếng ruồi:

“Tôi nghe bảo chủ nhật tuần trước chị bà dẫn đối tượng về nhà ăn cơm rồi à?”

“...

Tin tức của ông cũng thính thật đấy.”

Quan Nguyệt Hà chờ đợi câu tiếp theo của anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cuộc Sống Hằng Ngày Của Công Nhân Xưởng Nhà Nước [thập Niên] - Chương 34: Chương 34 | MonkeyD