Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 100

Cập nhật lúc: 12/03/2026 02:03

Nghĩ đến đây, Hà Hoa cũng gân cổ gào lên về phía chân núi: "Mọi người ơi, mau đến đây, ở đây có nhiều cá lắm!"

Đang vắt chân lên cổ chạy xuống núi, ba anh em nhà tam phòng nghe loáng thoáng tiếng ai đó hô hoán có cá. Biết ngay là đã có người phát hiện ra đàn cá ken đặc dưới lạch nước kia, cả ba đưa mắt nhìn nhau rồi lại càng guồng chân chạy tợn, cố tình lủi vào những con đường vắng vẻ không bóng người.

Đến khi về tới nhà họ Đường, cả ba đứa trẻ đều trong bộ dạng nhếch nhác, thở không ra hơi: "Mấy đứa bị sao vậy? Sao lại ra nông nỗi này?" Vương Xuân Hoa hốt hoảng trước bộ dạng tơi tả của bầy con.

"Cá, nhiều cá lắm, cá cứ thi nhau nhảy chồm chồm vào người con." Đây là lần đầu tiên trong đời Đường Phát Tài tay xách cá mà không nghĩ tới chuyện đ.á.n.h chén, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Nghĩ lại cảnh tượng suýt chút nữa bị bầy cá chôn sống, cậu bé không khỏi rùng mình ớn lạnh.

Vương Xuân Hoa nghe xong thì cứ như vịt nghe sấm: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, con từ từ kể nương nghe nào."

Lúc này Đường Phát Tài cũng đã trấn tĩnh lại. Đường Bảo Châu tìm một chiếc chậu gỗ, cùng chị gái đi xách nước. Đường Phát Tài bắt đầu kể lại đầu đuôi sự việc, từ lúc họ đi dọc con mương tìm cá, cho đến khi vỡ òa sung sướng khi nhìn thấy cá, và cuối cùng là cảnh bầy cá đông nghịt nhảy lên bờ khiến họ sợ hãi phải bỏ chạy thục mạng.

Vương Xuân Hoa nghe mà cứ ngỡ con trai đang kể chuyện cổ tích. Mấy con suối, lạch nước trên núi cô đã đi qua mòn cả gót giày, làm gì có chuyện hàng trăm con cá xuất hiện cùng một lúc, ngay cả chục con cũng là điều không tưởng.

Đúng lúc đó, Đường Thạch Đầu từ ngoài hớt hải chạy ập vào, lao thẳng đến chỗ lấy thùng nước: "Nương t.ử, mau lấy chậu, con mương trên núi tự dưng tòi ra cơ man nào là cá, cả làng đang rồng rắn kéo nhau lên bắt kìa. Nhanh lên, kẻo người ta bắt sạch bây giờ."

Nghe lời nam nhân hối thúc, Vương Xuân Hoa cũng chẳng còn tâm trí đâu mà suy ngẫm những điều con trai vừa kể. Cô thuận tay vơ luôn một cái chậu gỗ, ba chân bốn cẳng chạy theo sau lưng nam nhân.

Ba đứa trẻ bị bỏ lại bơ vơ trong nhà đưa mắt nhìn nhau. Đường Bảo Châu lắc đầu nguầy nguậy: "Muội không đi đâu, nhà mình có đủ cá ăn rồi." Cô bé chỉ tay vào mớ cá trong chậu. Dẫu lúc đó có bị bầy cá bao vây dọa cho khiếp vía, nhưng trước khi bỏ chạy, ba anh em vẫn không quên "tiện tay" vớ lấy mỗi người hai con cá.

Thế nên lúc này, trong chiếc chậu gỗ, sáu con cá bự chảng đang chen chúc nhau bơi lội chật cứng.

Ra đến đường lớn, khi đã kịp định thần và xâu chuỗi lại câu chuyện của con trai và lời hối thúc của chồng, Vương Xuân Hoa mới vỡ lẽ, thì ra thứ mà cả làng đang rần rần kéo nhau lên bắt chính là bầy cá đã dọa thằng con trai cô sợ mất mật.

Thấy ngày càng nhiều người xách xô ôm chậu hớt hải chạy về phía chân núi, Vương Xuân Hoa cũng hòa vào dòng người lao đi như bay, quên bẵng luôn việc báo cho chồng biết rằng bầy cá ấy có khả năng là do chính con trai họ tìm ra đầu tiên.

Thôn Thượng Hà diện tích không hề nhỏ. Những tiếng la hét ban đầu của Hà Hoa và Vương Nhị Nữu vốn chẳng ai nghe thấy. Mãi cho đến khi Vương Nhị Nữu khóc thút thít trên đường chạy về và tình cờ gặp mẹ mình, cô bé mới mếu máo kể lại sự việc.

Lúc đầu, Vương đại tẩu cũng chẳng tin lấy một lời. Làm gì có chuyện cá ăn thịt người, khéo con gái bà vì nóng quá nên sinh ảo giác rồi chăng. Thế nhưng, khi chạm mặt Hà Hoa toàn thân ướt sũng cũng đang gân cổ gào lên có cá, Vương đại tẩu mới bán tín bán nghi đi kiểm chứng.

Vừa liếc mắt nhìn xuống mương, bà ta kinh ngạc tột độ xen lẫn vui mừng khôn xiết. Vô số con cá lớn nhỏ đang chen chúc nhau dưới dòng nước. Giữa hai dòng suy nghĩ "sao lại nhiều cá thế này, liệu có vấn đề gì không" và "nhiều cá quá, có cá để đ.á.n.h chén rồi", Vương đại tẩu chẳng tốn quá một giây để đưa ra quyết định. Bà ta lanh lẹ dùng một tay chộp ngay một con cá ôm gọn vào lòng.

Có cá trong tay rồi, Vương đại tẩu không ngần ngại quay mặt về phía chân núi, gân cổ la lớn: "Bà con ơi, mau lên đây, dưới mương có nhiều cá lắm!"

Lời nói của người lớn đương nhiên có trọng lượng hơn trẻ con. Cộng thêm việc trước đó cũng đã có hai đứa trẻ gào thét, không ít người hiếu kỳ đã mò lên xem thử.

Những người vốn không tin, khi tận mắt chứng kiến mặt mương lúc nhúc cá, lập tức phấn khích ồ lên. Tin đồn cứ thế một đồn mười, mười đồn trăm, lan truyền nhanh như chớp.

Đàn ông đàn bà, người già trẻ nhỏ, hễ ai còn sức đi lại đều lũ lượt kéo nhau lên núi. Cá cơ mà, cá miễn phí từ trên trời rơi xuống! Người xưa có câu "có thực mới vực được đạo", miếng thịt dâng tận miệng mà còn làm biếng không màng lấy thì chỉ có nước nhịn đói đáng đời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 100: Chương 100 | MonkeyD