Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 162

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:02

Rõ ràng là sau khi có được bạc và một chút tay nghề nấu nướng, Vương đại gia liền dứt khoát xây nhà khác, bán chỗ này lại cho làng.

Lúc trước Đường Thạch Đầu còn nghi hoặc không hiểu sao Vương đại gia lại làm thế, bây giờ thì hắn đã hiểu ra đôi phần.

Trương Thuận là một thái giám, lại từ trong cung đi ra, tính tình không chỉ cổ quái mà tâm tư cũng sâu xa. Chắc hẳn ông chướng mắt cái bản lĩnh nấu nướng của Vương đại gia, nên chỉ điểm vài câu.

Nhưng lại sợ một thân bản lĩnh của mình thất truyền, thế nên mới đem tất cả đồ vật chia ra chôn giấu, phó thác cho ý trời.

Nếu Vương đại gia có tâm, đào sâu ba thước chắc chắn sẽ tìm ra những cuốn sách này, hoặc nếu ông ta đủ may mắn, biết đâu tìm được ngay cuốn sách có kẹp thư, thì đó chính là trời định để Vương đại gia trở thành người kế thừa y bát của Trương Thuận.

Tuy nhiên đối với Vương đại gia mà nói, có tay nghề lại có bạc, như thế là mãn nguyện rồi. Huống hồ báu vật trong mắt người bình thường chắc chắn là vàng bạc.

Ông ta càng không ngờ rằng trước lúc lâm chung, Trương Thuận đã lờ mờ tiết lộ chuyện trong sân có chôn báu vật. Lúc đó chắc chắn có không ít kẻ nhòm ngó muốn đào báu vật trong sân, nếu Vương đại gia muốn yên tĩnh, bán nhà là cách tốt nhất.

Nhưng ông ta không biết báu vật thực sự ông ta căn bản chưa lấy đi, những thôn dân năm đó cũng không phát hiện ra, thế nên cứ nằm đó cho đến tận bây giờ.

Khoan nói đến sự thay đổi địa thế những năm qua, chỉ riêng độ sâu mà Đường Bảo Châu đào ngày hôm đó, người bình thường tuyệt đối không nghĩ tới có người lại giấu đồ sâu đến thế.

Đối chiếu cẩn thận với nội dung trên thư, ngoại trừ vò chứa đầy tiền đồng và vò chứa trăm lượng bạc, những thứ khác đều đã được người nhà họ Đường đào lên.

Nghĩ đến đây là tâm huyết cả đời của một vị ngự trù, bất luận là ai cũng không kiềm lòng được mà rục rịch.

Đường Phát Tài càng nói thẳng: "Cha, nương, con không đọc sách nữa đâu, con đi làm đầu bếp." Dù sao cũng là kiếm tiền, làm đầu bếp vừa được ăn vừa kiếm được, chẳng phải tốt hơn việc đọc sách khổ sở vất vả hay sao.

"Cái thằng ranh con này, chữ nghĩa chưa học được bao nhiêu mà người đã vểnh lên tận trời rồi." Đường Thạch Đầu vung tay đập một cái lên lưng con trai, khiến cậu đau đến nhe răng trợn mắt: "Đau đau đau, cha, con là con ruột cha mà, nương tay chút được không." Đường Phát Tài muốn khóc.

"Hừ." Liếc con trai một cái, Đường Thạch Đầu cười lạnh: "Nếu mày không phải con ruột tao, tao đã tống cổ mày đi làm học việc từ lâu rồi, chuyên tâm kiếm tiền cho cái nhà này." Hắn dọa dẫm Đường Phát Tài.

Đáng tiếc Đường Phát Tài từ nhỏ đến lớn đã quen kiểu này, nên thật sự chẳng sợ lời đe dọa của cha mình: "Vậy cha mau tống con đi làm học việc kiếm tiền đi, t.ửu lâu nhà Trần thúc thấy cũng tốt lắm."

Lúc hai cha con đang đấu võ mồm, Đường Bảo Châu và Đường Tiểu Ngư cứ xì xào bàn tán gì đó không dứt.

Cuối cùng hai người dường như đã thống nhất ý kiến, đưa mắt nhìn chằm chằm vào một món ăn: "Cha, chúng ta thử món này đi, trông có vẻ rất ngon."

Đường Thạch Đầu nhìn sang, kết quả ba chữ thì không biết chữ nào. Đường Phát Tài lại nhận ra: "Phật khiêu tường? Đây là cái gì vậy?"

Cậu biết Phật, nhưng liên quan gì đến nhảy tường (khiêu tường).

Đường Tiểu Ngư bụm miệng cười trộm, thấy Đường Phát Tài nhìn sang liền giải thích: "Huynh xem lời giải thích bên dưới này, vò mở mùi thịt thơm bay sang hàng xóm, Phật ngửi thấy bỏ cả thiền nhảy tường sang. Ý là món này rất ngon, đến Phật Tổ ngửi thấy cũng không nhịn được mà muốn ăn."

Những chữ này Đường Tiểu Ngư tất nhiên không thể biết hết, nhưng ký ức trong đầu giúp nàng phần nào hiểu được ý nghĩa của chúng.

Nghe Đường Tiểu Ngư giải thích, ánh mắt cả nhà đều đổ dồn vào món Phật khiêu tường. Đường Phát Tài nhìn thẳng vào những nguyên liệu cần thiết, nửa ngày sau, xẹp lép nói: "Muội à, muội xem những thứ cần dùng viết trên này, thôi bỏ đi, nhà mình đổi món khác vậy. Cứ làm thịt Đông Pha đi, muội xem chắc chắn là ngon."

Bàn bạc nửa ngày, cuối cùng quyết định thử làm thịt Đông Pha. Thứ nhất là nguyên liệu món này đơn giản, họ có thể mua được; thứ hai là tuy Trương Thuận là ngự trù, nhưng có thể làm ngon được món này hay không thì không ai dám chắc.

Trong lúc nhà họ Đường đang bận rộn vì một món ăn, những người khác trong làng cũng đều đang tất bật ngoài đồng. Trừ Hà Hoa ra, không ai chú ý tới việc thôn Thượng Hà xuất hiện một tiểu khất cái (ăn mày nhỏ).

Tiểu khất cái chừng bảy tám tuổi, mặt mũi lem luốc, quần áo vô cùng rách nưới. Thôn Thượng Hà so với các thôn xung quanh còn coi là khá giả, trẻ con trong làng cũng chưa từng thấy ăn mày.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.