Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 173

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:03

Vương Xuân Hoa giận thì cũng chỉ một lúc, sau lại nghĩ nó cũng chỉ là một đứa trẻ nhiều tâm nhãn, còn định tốt bụng nhắc nhở mẹ chồng và nhị tẩu một tiếng, con gái mà tâm tư nặng nề quá không tốt.

Ai ngờ bên này nàng chưa kịp tốt bụng nhắc nhở, thì bên ngoài đã lan truyền chuyện nàng ức h.i.ế.p con cái nhà nhị phòng họ Đường.

Hạnh Hoa nhà nhị phòng đã gả đi, Đào Hoa không có nhà, chẳng phải chỉ còn lại Hà Hoa với một đứa bé chưa cai sữa sao? Đây rõ ràng là ám chỉ nàng ức h.i.ế.p Hà Hoa.

Chuyện này lập tức khiến Vương Xuân Hoa tức điên, kéo người đến tận nơi hỏi xem ai là người tung tin đồn nhảm đó. Đường Thạch Đầu thậm chí còn tuyên bố, nếu không tìm ra người tung tin, hắn sẽ hỏi thẳng xem phụ nữ nhà nào rảnh rỗi thích tung tin đồn, nhai lại chuyện thiên hạ, và rốt cuộc là con mắt nào nhìn thấy vợ hắn ức h.i.ế.p Hà Hoa.

Bản tính của Đường Thạch Đầu thế nào người trong làng đều rõ, đúng là kiểu không màng lý lẽ. Mấy năm nay lũ trẻ lớn lên hắn có vẻ bớt nóng nảy hơn, nhưng hắn thực sự không phải là kẻ sợ phiền phức.

Lời đồn thổi cứ truyền từ Đông sang Tây, giả cũng thành thật. Ai cũng sợ lời đồn bay đến nhà mình, chẳng đầy hai ngày đã điều tra ngọn ngành rõ ràng.

Người tung tin Vương Xuân Hoa ức h.i.ế.p Hà Hoa chẳng ai khác, chính là Đường Nhị tẩu. Vương Xuân Hoa lúc đó tẩn cho Đường Nhị tẩu một trận. Đừng thấy Đường Nhị tẩu suốt ngày xuống đồng làm lụng mà sức khỏe chẳng bằng Vương Xuân Hoa.

Chỉ loáng cái đã bị Vương Xuân Hoa đè xuống đất đ.á.n.h tơi bời. Cuối cùng Đường Nhị tẩu khóc lóc nói là do Hà Hoa tự miệng nói, người khác nghe không tin nhưng Vương Xuân Hoa lại cảm thấy là thật.

Thứ nhất, Đường Nhị tẩu không to gan đến mức bịa chuyện về nàng. Thứ hai, những vở kịch mà Hà Hoa diễn lúc trước nàng vẫn còn nhớ rành rành.

Thế là nàng chẳng thèm giữ thể diện cho Hà Hoa nữa, nói tẹt hết mọi chuyện ra. Mọi người nghe xong ồ lên. Đến nhà người ta, ăn của người ta, lấy đồ của người ta, người ta không vui thì bảo là ức h.i.ế.p, đi đến đâu cũng chẳng có cái lý ấy.

Ánh mắt mọi người nhìn Hà Hoa từ đó thay đổi hẳn. Vốn dĩ Hà Hoa với Vương Nhị Nữu cãi nhau không hợp mấy lần, một hai lần không ai thấy, nhưng nhiều lần thì kiểu gì cũng có người để ý.

Đặc biệt là Hà Hoa muốn ỷ vào lợi thế trọng sinh để cố tình cướp đoạt vận may của Vương Nhị Nữu. Khổ nỗi kiếp trước nó đa phần chỉ nghe Đường Nhị tẩu cằn nhằn, nhiều chuyện chỉ biết đại khái thời gian nên cứ luôn bám riết theo Vương Nhị Nữu.

Nhiều lần rõ ràng là đồ Vương Nhị Nữu tìm thấy, nó chen vào xô người ta ra, nhận là mình tìm được. Lâu ngày tự nhiên bị những người có tâm để mắt tới.

Ban đầu khi có người rỉ tai nhau bảo Hà Hoa tuổi còn nhỏ mà bụng đầy tâm nhãn, mọi người vẫn không tin. Đợi đến lúc Vương Xuân Hoa làm ầm lên, mọi người mới hoàn toàn tin.

Hơn nữa Hà Hoa chưa đến mười hai tuổi nhưng vóc dáng đã trổ mã đường cong rõ ràng, bên trong lại chứa đựng linh hồn của một người trưởng thành, có những lúc luôn mang lại cảm giác cố ý lẳng lơ câu dẫn người ta. Nó đặc biệt thích cười dịu dàng với đàn ông, nên không ít phụ nữ ấn tượng rất tệ với nó.

Có người ngắt lời người vừa nói: "Thôi đừng nói nữa, người đi tới kìa."

Vài người nhìn theo hướng ra hiệu, thấy từ đằng xa một thiếu nữ nhỏ nhắn, điệu đà uốn éo bước tới.

Rõ ràng khuôn mặt còn rất non nớt, nhưng bất luận là lời nói, cử chỉ hay ánh mắt, đều mang lại cảm giác như phụ nữ đã có chồng, khiến người ta thấy vô cùng khó chịu.

Vương Xuân Hoa quay mặt đi chỗ khác, coi như không thấy. Dù sao từ hồi đ.á.n.h nhau với Đường Nhị tẩu, đôi bên đã xé rách mặt rồi. Chỉ cần bố mẹ chồng không ra mặt, thì chẳng ai dám ý kiến gì với nàng.

Hà Hoa cố ý mặc bộ đồ mới may, trang điểm một phen rồi mới đến. Nó đã tính toán đúng giờ giấc, lúc này chính là thời điểm Đường Bảo Châu và Đường Tiểu Ngư sắp trở về.

Mấy năm nay, thấy cuộc sống của nhà tam phòng ngày càng khấm khá, lại còn vớ bở lúc những người xung quanh bán đất liền tậu được ba mẫu ruộng, trong lòng Hà Hoa như có lửa đốt.

Bây giờ nó chỉ một lòng muốn sống tốt hơn Bảo Châu và Tiểu Ngư, dường như có thế mới yên tâm. Nếu không, nó cứ có cảm giác kiếp này trọng sinh chỉ để làm lợi cho Tiểu Ngư và nhà tam phòng.

Hà Hoa bước đến cách Vương Xuân Hoa một quãng, mở miệng: "Tam thẩm, Bảo Châu và Tiểu Ngư vẫn chưa về ạ? Chắc chắn là do Tiểu Ngư tham ăn nên lỡ mất thời gian rồi. Nhưng Tam thẩm cũng đừng trách Tiểu Ngư, tỷ ấy chắc chắn không cố ý đâu."

Hà Hoa nói xong, lộ ra vẻ mặt lo âu, tựa như sợ Vương Xuân Hoa sẽ giận Đường Tiểu Ngư.

Những người xung quanh nghe thấy, ai nấy đều trao đổi ánh mắt ngầm. Trước đây Hà Hoa ít khi nói chuyện với mọi người, tự nhiên chẳng ai phát hiện ra sao cách ăn nói của nó lại mang đến cho người ta cảm giác... khó chịu thế nhỉ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 173: Chương 173 | MonkeyD