Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 178

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:03

Lý phu t.ử khá hài lòng với kỳ phủ thí lần này. Sau khi khen ngợi cả nhóm, ông nghiêm mặt nói: "Các trò cũng đừng đắc ý. Phải biết rằng chỉ khi vượt qua viện thí mới thực sự là đồng sinh, mới chính thức trở thành người đọc sách."

Thấy học sinh im lặng lắng nghe, ông tiếp lời: "Ta đã dò hỏi, khoảng cách giữa người đứng hạng nhất và hạng nhì lần này rất xa. Nếu đúng là vậy, khoảng cách giữa các trò và người đứng đầu sẽ càng lớn hơn nữa."

Lý phu t.ử không nói thêm rằng, theo nguồn tin ông nhận được, bài thi của người đứng hạng nhất xuất sắc đến mức trường huyện định đặc cách cho thẳng vào học viện. Nhưng vì không đúng quy định, dễ gây tranh cãi nên mới đành thôi.

Thực chất, Lý phu t.ử cũng rất tò mò. Bản thân ông là một tú tài, vài năm gần đây cũng đi thi thêm hai lần. Tuy không đỗ cử nhân nhưng cũng tiến bộ đáng kể.

Chính vì vậy, ông càng thấu hiểu việc học trò nhà nông muốn xuất nhân đầu địa khó khăn đến nhường nào. Sự khó khăn không chỉ ở thiên phú hay bạc tiền.

Quan trọng hơn, con em nhà nông chỉ theo thầy học qua lại vài ba quyển sách cơ bản. Còn những thế gia vọng tộc, dòng dõi thư hương, sách vở gia truyền của họ mới thực sự là những trân phẩm quý báu.

Trong số năm người vượt qua phủ thí lần này, theo đ.á.n.h giá của ông, người có tương lai đỗ tú tài chỉ có mình Ngụy Khiêm. Lý do là vì phụ thân của Ngụy Khiêm vốn dĩ đã là người đọc sách.

Cho dù là một người đọc sách nghèo túng đến đâu, trong tay họ cũng phải có giấu một hai quyển sách quý. Chỉ dựa vào điều này, cậu ta đã có cơ hội đỗ tú tài lớn hơn những người khác.

Đương nhiên những chuyện này ông không bao giờ nói ra. Chính bản thân ông có mơ cũng không vớ được những sách quý đó, nói gì tới đám học sinh này. Thay vì nói ra để chúng nản lòng, thà cứ để chúng không biết mà có động lực phấn đấu.

Trong lúc Đường Phát Tài bị phu t.ử o ép cật lực ôn luyện tại học đường để chuẩn bị cho kỳ viện thí sắp tới, thì Đường Bảo Châu đã dẫn cả nhà dọn dẹp lại mảnh vườn d.ư.ợ.c liệu của mình.

Vườn t.h.u.ố.c của Bảo Châu nằm ở một góc sân sau, bên trong trồng những loại cây phổ biến như kim ngân hoa, ké đầu ngựa (thương nhĩ), bán chi liên, ích mẫu thảo v.v.

Những cây này trong mắt thôn dân có lẽ chỉ là cỏ dại. Nhưng vì điều kiện sống của từng loại khác nhau, nên mỗi loại đều được trồng ở một khu vực riêng biệt.

Đường Thạch Đầu lại một lần nữa cảm thấy may mắn vì lúc trước ham khoảng sân rộng mà bỏ thêm chút tiền tóm gọn cả miếng đất, thậm chí còn phải bù thêm tiền cho lý chính.

Nhờ vậy mà bây giờ diện tích sân nhà hắn có thể nói là rộng nhất làng, gần như gấp đôi sân nhà người khác.

Hồi trước định đào ao ở sân sau bị Vương Xuân Hoa ngăn cản, do nhà đông trẻ con, đào ao không an toàn.

Sau khi quy hoạch lại toàn bộ sân sau, Đường Bảo Châu cầm bản vẽ tự mình vẽ đi tìm cha mẹ.

Nàng khoanh vùng vị trí quan trọng nhất: "Một số loại d.ư.ợ.c liệu sống dưới nước, chúng ta cứ đào một cái ao nhỏ ở đây là được. Đào xong thì rào lại, xây một cái chòi nghỉ mát ở lối ra..."

Đường Bảo Châu trình bày rõ những suy nghĩ của mình. Trước đây có những cây d.ư.ợ.c liệu nàng không có cơ hội mang về trồng thì bây giờ ở nhà nàng đã có thể tự mình làm được.

Hơn nữa, nàng còn muốn thử xem liệu có trồng sống được những loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm hay không. Lên núi hái t.h.u.ố.c chẳng phải chuyện đơn giản, nàng không muốn cha mẹ mình phải cực khổ, dứt khoát giao phó luôn việc trông coi vườn t.h.u.ố.c cho hai người.

Đường Tiểu Ngư không hứng thú với d.ư.ợ.c liệu, nhưng hoàn toàn tán thành quyết định của em gái. Từ khi Đường Bảo Châu bắt đầu học y, mấy người trong nhà mắc vài bệnh vặt vãnh đều không phải đi tìm đại phu nữa, toàn là Đường Bảo Châu chẩn bệnh bốc t.h.u.ố.c.

Qua mấy năm, họ đã cực kỳ tin tưởng y thuật của Bảo Châu. Đặc biệt là Đường Tiểu Ngư và Vương Xuân Hoa, hai người họ giờ mà bước ra đường, làn da người này mướt mát hơn người kia, trắng trẻo mịn màng, làm khối kẻ phải ghen tị đỏ mắt, đó đều là công lao của Bảo Châu.

Nhờ có Bảo Châu thỉnh thoảng điều dưỡng, hai vợ chồng Đường Thạch Đầu ra ngoài trông trẻ hơn những người đồng trang lứa rất nhiều. Người ngoài cứ tưởng hai vợ chồng này sống sướng nên mới trẻ, nhưng thực ra là từ năm 9 tuổi, Bảo Châu đã bắt đầu điều lý thân thể cho hai người.

Vài năm trôi qua hai vợ chồng chẳng thấy già đi mà lại trẻ ra vài tuổi, những loại thảo d.ư.ợ.c sử dụng đều do chính tay Bảo Châu phối hợp.

Sau khi xem qua bản vẽ của Bảo Châu, vợ chồng Đường Thạch Đầu nhìn nhau, một hồi lâu sau Đường Thạch Đầu mới lên tiếng: "Bảo Châu à, cha biết con thích những thứ này, nhưng chừng này có phải nhiều quá không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 178: Chương 178 | MonkeyD