Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 232
Cập nhật lúc: 13/03/2026 01:01
"Vâng." Đường Bảo Châu khẽ đáp, trong đầu đang mải mê tính toán xem nên đáp lễ đối phương thế nào cho phải phép.
Nhờ có lượng băng đá này, những ngày hè oi ả của nhà họ Đường trở nên dễ chịu hơn rất nhiều. Đường Phát Tài từ học đường trở về, vừa nhìn thấy mấy chậu băng đã mừng rỡ đến mức chỉ muốn nằm ườn lên đó không nhúc nhích.
Đường Bảo Châu là người nghĩ là làm. Sức khỏe của Triệu công t.ử quả thực rất kém, nhưng nếu có thảo d.ư.ợ.c quý hiếm trợ lực, thì không phải là hết cách chữa trị.
Thế là sáng tinh mơ ngày hôm sau, Đường Bảo Châu đã khăn gói lên núi. Lần này nàng xác định mục tiêu rất rõ ràng: săn lùng những loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm cỡ như nhân sâm, linh chi.
Sở dĩ những loại thảo d.ư.ợ.c này mang danh quý hiếm là bởi vì chúng vô cùng khó tìm. Do đó, Đường Bảo Châu dự định sẽ phải bám trụ trong rừng sâu vài ngày.
Càng tiến sâu vào rừng, không khí càng trở nên mát mẻ, đặc biệt là dưới những tán cây cổ thụ rậm rạp, gió thổi hiu hiu vô cùng dễ chịu. Do đã nhắm sẵn mục tiêu là phải vào tận vùng lõi của ngọn núi, nên bước chân của Bảo Châu vô cùng hối hả.
Trong lúc Đường Bảo Châu mải miết trên núi, thì ở nhà, các cụ già trong làng lại đang đứng ngồi không yên vì thời tiết oi bức dị thường năm nay.
Nắng nóng như đổ lửa không chỉ hành hạ con người, mà ngay cả mùa màng cũng bị thiêu đốt đến khô héo.
Vì thế, bất chấp cái nắng cháy da cháy thịt, người dân vẫn phải nai lưng gánh nước tưới tiêu cho đồng ruộng. Đường Bảo Châu những thảo d.ư.ợ.c kia cũng chịu chung số phận, nhưng may thay sau nhà có sẵn một cái ao, nên cũng đỡ tốn công sức gánh nước phần nào.
Có điều, đây không phải là kế lâu dài, đặc biệt là với những hộ gia đình neo người, thiếu nhân lực thì tình cảnh lại càng thêm ngặt nghèo.
Không biết từ đâu rộ lên tin đồn rằng năm nay rất có thể sẽ xảy ra đại hạn hán.
Đối với bách tính mà nói, đại hạn hán hay mưa dầm dề đúng lúc thu hoạch là hai nỗi kinh hoàng lớn nhất, bởi chúng báo trước một vụ mùa thất bát, thậm chí là trắng tay.
Tin đồn chỉ mất vỏn vẹn hai ngày để lan truyền với tốc độ ch.óng mặt. Đường Thạch Đầu trong lòng cũng thấp thỏm không yên. Từ dạo phát hiện giá lương thực nhích lên, hắn đã gom mua một mớ. Nay hắn lại tất tả chạy ngược chạy xuôi từ trên trấn lên huyện để khuân thêm thật nhiều lương thực về nhà.
Mọi người đổ xô đi mua gạo khiến giá cả càng bị đẩy lên cao ch.ót vót. Càng như vậy, lòng người lại càng thêm hoang mang.
Thấy mấy cửa tiệm bán gạo trên trấn ngày nào cũng đóng cửa từ sớm, Đường Thạch Đầu dứt khoát tìm đến Trần Kinh Mặc để nghe ngóng tình hình.
So với dân đen, những gia đình quyền thế như nhà họ Trần nắm bắt thông tin nhanh nhạy hơn nhiều.
Nghe Đường Thạch Đầu bộc bạch, Trần Kinh Mặc thở dài bất lực: "Chỗ chúng ta thế này vẫn còn may chán. Ở huyện Vị trực thuộc phủ Tề Châu, mùa đông năm ngoái lạnh buốt xương, ba phần mười diện tích đất đai bị c.h.ế.t cóng. Kể từ dạo đó đến nay, trời không rơi lấy một hạt mưa. Bây giờ, một số hộ gia đình đã lâm vào cảnh đường cùng, phải bán vợ đợ con. Giá lương thực ở các vùng lân cận thì không ngừng leo thang."
Đường Thạch Đầu nghe xong, cõi lòng chùng xuống. Thiên tai là thứ không ai có thể tránh khỏi. Mỗi bận hạn hán hay lũ lụt đi qua, đều đẩy một bộ phận bách tính vào cảnh màn trời chiếu đất, ly hương cầu thực.
Đọc được nỗi lo âu trong mắt Đường Thạch Đầu, Trần Kinh Mặc không buông lời an ủi sáo rỗng: "Nếu có tin tức gì mới, ta sẽ sai người báo cho đệ. Nhưng tốt nhất là đệ nên chuẩn bị tâm lý trước đi, phía Bắc lại rục rịch không yên rồi."
Nếu như ban nãy Đường Thạch Đầu chỉ mới lo lắng, thì giờ đây sắc mặt hắn đã biến đổi hoàn toàn. Hắn thừa hiểu có những chuyện Trần Kinh Mặc chỉ có thể nói bóng nói gió chứ không thể toạc móng heo. Nếu trong lúc thiên tai mà lại gặp phải nhân họa, thì thật sự hết đường sống.
Những thông tin vừa nghe ngóng được chẳng những không giúp Đường Thạch Đầu an tâm hơn, mà ngược lại càng làm tăng thêm nỗi bất an trong lòng hắn. Hắn dứt khoát vung tiền mua một đống lớn nhu yếu phẩm, ngoài lương thực tinh, hắn còn hốt luôn vô số lương thực thô.
Từ ngày ra ở riêng, nhà họ Đường rất ít khi phải đụng đến lương thực thô. Nhưng để phòng hờ rủi ro bất trắc, Đường Thạch Đầu đã mua lượng lương thực thô nhiều chẳng kém gì lương thực tinh.
Lúc vác đống lương thực và đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh về đến nhà, ánh mắt hắn vô tình lướt qua một góc khuất trên cánh cổng, đồng t.ử bỗng nhiên co rụt lại. Chỗ đó hằn lên một mớ những đường nét loằng ngoằng, lộn xộn, thoạt nhìn cứ tưởng như nét vẽ bậy bạ của một đứa trẻ con.
Cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c, Đường Thạch Đầu đè nén muôn vàn suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu. Hắn cất gọn đồ đạc vào trong nhà, rồi thong dong bước ra ngoài đi dạo một vòng.
