Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 243

Cập nhật lúc: 13/03/2026 01:02

Nhưng nhìn cái cách triều đình dùng lăng mộ Tề vương làm mồi nhử, cố tình để mặc cho nghĩa quân ở huyện Vị lộng hành nhằm dẫn dụ người Nhung vào tròng, Đường Thạch Đầu lại nghĩ triều đình chắc không đến nỗi ngu xuẩn đến mức không phân biệt được thật giả của ngôi mộ.

Thấy dòng người tị nạn bắt đầu tràn vào địa phận huyện Xương Bình, nỗi lo lắng trong lòng Đường Thạch Đầu càng lúc càng lớn.

Hôm đó, khi về đến nhà, vì mãi chưa có tiến triển gì nên tâm trạng hắn có phần ủ dột, vô tình lọt vào mắt Đường Bảo Châu.

"Cha sao thế ạ?" Đường Bảo Châu tò mò hỏi. Nàng chưa bao giờ thấy cha mình bực dọc thế này.

Đường Thạch Đầu lắc đầu, không định nói ra. Không phải hắn không tin tưởng con gái, mà hắn không muốn nàng phải phiền lòng vì những chuyện này. Hắn gượng cười: "Không có gì, chỉ là hơi bực mình chút thôi."

Đường Bảo Châu đặt cuốn sách y xuống, rót cho cha một ly trà t.h.u.ố.c do chính tay nàng pha. Đợi Đường Thạch Đầu nhấp một ngụm, nét mặt dãn ra đôi chút, nàng mới nhẹ nhàng nói: "Nếu cha đang tìm thứ gì đó trên núi thì cứ hỏi con, con rành rọt núi non hơn cha nhiều đấy."

Đường Bảo Châu không hề nói suông. Nàng từng hai ba lần dấn thân vào tận sâu trong núi, tận mắt chứng kiến không ít thứ hay ho. Còn mấy ngọn núi quanh làng thì nàng đã đi lại như đi chợ. Nói về độ thông thuộc địa hình núi non, ở đây chẳng ai qua mặt được nàng.

Đường Thạch Đầu khẽ động tâm. Nhớ đến bản lĩnh của con gái, hắn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Đường Bảo Châu mỉm cười: "Cha yên tâm, giờ ở nhà không có ai đâu, Hoắc công t.ử đã lên trấn rồi."

Dù tin tưởng người này không mang dã tâm với gia đình mình, Đường Bảo Châu cũng không muốn hắn kéo theo thuộc hạ về nhà họ Đường. Vì thế, từ đầu đã giao hẹn rõ ràng: Hoắc Trì có thể dụ người đến trấn, nhưng tuyệt đối không được đưa về làng.

Bởi vậy, từ khi bình phục đôi chút, cứ cách dăm ba bữa Hoắc Trì lại lên trấn một chuyến để xem có thuộc hạ nào tìm đến theo ám hiệu hay không.

Biết trong nhà không có người ngoài, Đường Thạch Đầu bèn kể lại sự việc.

Nghe nói bọn họ đang tìm một lăng mộ, Đường Bảo Châu có chút ngạc nhiên. Không ngờ lại phải tìm vào tận rừng sâu núi thẳm.

Cố lục lọi trong ký ức về địa hình núi non từng đi qua, Đường Bảo Châu do dự một lúc rồi mới lên tiếng: "Con không rõ lăng mộ ở đâu, nhưng có một chỗ cha có thể đến xem thử, là núi Lạc Phượng. Có lần con đi ngang qua đó, cảm thấy chỗ đó có gì đó khang khác, nhưng vì cách nhà mình khá xa nên con chỉ đứng nhìn từ đằng xa thôi."

Nơi đó mang lại cho nàng một cảm giác vô cùng kỳ lạ, giống như một ngôi nhà lộng lẫy tráng lệ lại bị hỏng mất một góc, khiến người ta bất giác rùng mình khó chịu.

Đường Thạch Đầu cau mày, cẩn thận nhớ lại vị trí của núi Lạc Phượng. Chẳng mấy chốc hắn đã hình dung ra nơi đó. Ngọn núi đó nhìn từ xa có hình dáng giống như một con chim phượng hoàng, lại thêm truyền thuyết về một con phượng hoàng sa xuống núi hóa thành dãy núi, nên nó khá nổi tiếng ở các thôn làng quanh đây.

Tuy nhiên, vị trí của núi Lạc Phượng vô cùng hiểm hóc. Xung quanh bao bọc bởi chướng khí và vô vàn độc vật, hiếm ai dám bén mảng tới. Tương truyền, sở dĩ có nhiều chướng ngại tự nhiên như vậy là vì con phượng hoàng đã c.h.ế.t không muốn ai quấy rầy giấc ngủ ngàn thu của mình.

"Đúng rồi, sao ta lại quên bẵng chỗ đó đi nhỉ." Cân nhắc lại khoảng cách giữa núi Lạc Phượng với các thôn lân cận, cũng như vị trí của Hắc Hổ Sơn, Đường Thạch Đầu mừng rỡ ra mặt.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, hắn lại nhíu mày: "Chắc không có khả năng đó đâu. Núi Lạc Phượng nguy hiểm như vậy, người bình thường sao lại chọn đó làm nơi an nghỉ."

Đường Bảo Châu lắc đầu: "Nếu nói về những ngọn núi quanh đây mà con thấy kỳ lạ nhưng chưa từng đặt chân tới thì chỉ có mỗi chỗ đó thôi. Nhưng nếu cha muốn biết núi Lạc Phượng có điểm gì bất thường, cha có thể đi hỏi những thợ săn lão làng ở các thôn lân cận. Tề vương mới mất chưa đến trăm năm, nếu thực sự được chôn cất trong núi, chắc chắn sẽ để lại vài manh mối."

Đường Thạch Đầu cười khổ lắc đầu: "Đã có người đi thám thính quanh đây từ lâu rồi, chẳng ai biết gì cả."

Trợn mắt lườm người cha, cảm thấy ông dạo này bận rộn đến mụ mẫm cả đầu óc rồi, Đường Bảo Châu lên tiếng nhắc nhở: "Giả dụ cha gặp một kẻ lạ hoắc hỏi thăm chuyện thôn Thượng Hà, cha có thật thà kể hết cho hắn nghe không? Người khác hỏi không được, không có nghĩa là cha hỏi không ra."

Nghe con gái nói vậy, Đường Thạch Đầu vỗ đốp một cái vào trán. Đúng thật, chủ yếu là do hắn cứ mải lo lắng chuyện dân tị nạn có thể kéo đến, đầu óc đ.â.m ra mụ mẫm, đến một đạo lý đơn giản như vậy mà cũng không nghĩ ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 243: Chương 243 | MonkeyD