Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 25
Cập nhật lúc: 12/03/2026 00:23
Vương Xuân Hoa nhìn cha chồng như vậy, cũng không tiện nói thêm gì. Trong lòng cô cũng thấy ngổn ngang khó chịu. Cuộc sống nông gia vốn nghèo khổ, ngay cả một quả trứng gà cũng phải đ.á.n.h tan thành canh trứng mới được húp. Nghĩ trượng phu mình chắc chắn đã có cách, cô không lên tiếng nữa.
Chuyện nhà họ Đường cứ thế trôi qua êm đềm. Cùng tối hôm đó, những gia đình khác trong thôn lại vô cùng náo nhiệt. Những cảnh huynh đệ xích mích, cha con anh em đ.á.n.h lộn nhau cũng không hiếm. Ngược lại, nhà họ Đường chỉ xích mích vài câu cửa miệng, khiến người ta không khỏi tán thưởng một câu Đường bà t.ử biết cách quản gia.
Có người bằng lòng bỏ sức lao động, tất nhiên sẽ có kẻ bằng lòng bỏ tiền. Đây cũng là nguyên nhân vì sao nhà nông rất hiếm khi phân gia (chia gia tài ra ở riêng). Lao dịch của triều đại này tính theo hộ gia đình, cả một đại gia đình sống chung thì chỉ cần cử một người đi là đủ. Nếu phân gia, thì mỗi nhà đều phải đi một người.
Nhà nào xót con thì đành phải dốc hầu bao, nhưng nhà nông thì lấy đâu ra mấy ngả hái ra tiền. Xót tiền thì đành để nam nhân nhà mình chịu tội. Những người không có tiền, quanh năm suốt tháng phải đi làm lao dịch, đa phần cơ thể đều rơi rụng mầm bệnh.
Ngay ngày hôm sau, Đường bà t.ử đã nhờ người lên trấn đ.á.n.h tiếng cho Đường Lão Tam. Trong bụng bà ta đã tính toán êm đẹp: trong thôn kiểu gì chẳng có vài hộ neo người hoặc xót con không muốn cử người đi, lão Nhị nhà bà ta thân hình cao to lực lưỡng, trông vô cùng tráng kiện, chắc chắn rất đắt giá.
Tính toán thì hay lắm, nhưng Đường bà t.ử đợi đến chiều vẫn chẳng thấy bóng dáng Lão Tam đâu. Đổi lại, bà ta đợi được một người cùng thôn mang tin về: Hai ngày trước, Đường Lão Tam đã theo một vị phú thương (thương nhân giàu có) đi xứ khác làm ăn, nhất thời không thể về được. Trùng hợp người cùng thôn đi báo tin nên hắn nhờ chuyển lời về luôn.
Nghe thấy tin này, Đường bà t.ử c.h.ế.t sững. Bà ta đã b.ắ.n tiếng với mấy nhà kia rồi, chỉ chờ xem nhà nào ra giá cao hơn thì để lão Nhị đi thay. Kết quả là Lão Tam không về được, thế chẳng phải bà ta tốn công tính toán vô ích nửa ngày trời sao?
Thấy lý chính bắt đầu hối thúc, Đường bà t.ử hết cách, lại xót không nỡ để lão Đại lão Tứ đi, đành c.ắ.n răng từ chối khéo mấy hộ kia, để lão Nhị đi phục dịch.
Sau khi những người đi lao dịch đã lên đường, nghe phong thanh nhà kia tìm được người đi thay nhận được tới hai ngàn một trăm đồng tiền, Đường bà t.ử tức đến mức "đổ bệnh" nằm liệt giường.
"Nương t.ử, con trai, ta về rồi đây." Đường Thạch Đầu thoăn thoắt chui tọt vào phòng mình. Căn phòng im lìm, nhìn qua là biết không có ai. Vuốt vã mồ hôi trên trán, Đường Thạch Đầu ngân nga vài câu hát nhỏ trong miệng.
Hắn hạ tay nải trên lưng xuống, vội vã sắp xếp lại một chút. Lúc này, những người nhà họ Đường nghe thấy tiếng động đã lục tục bước ra.
Vừa bước vào, ánh mắt Đường bà t.ử sáng rực lên khi thấy tay nải của Đường Thạch Đầu, lập tức giật lấy. Chưa kịp để Đường Thạch Đầu phản ứng, bà ta lại gom luôn đống đồ rải rác trên giường lại, lúc này mới tươi cười rạng rỡ nói: "Lão Tam về rồi đấy à, trông gầy đi rồi này, lát nữa nương làm mì trắng cho con ăn nhé."
Đường Thạch Đầu nhướng mày, thấy Đường bà t.ử định bước thẳng ra ngoài, lúc này mới đủng đỉnh lên tiếng: "Nương, Xuân Hoa với con trai con gái con đâu rồi?"
Đường bà t.ử nghe vậy thì sắc mặt cứng đờ, sau đó mới bất mãn nói: "Hừ, cái con mụ lười biếng ham ăn ấy, ngày nào cũng làm mình làm mẩy đòi ăn trứng gà pha nước đường đỏ, nghĩ cũng đẹp quá cơ. Ta không đồng ý, thế là nó tức khí bế con về nhà mẹ đẻ rồi."
Nói xong lại quay sang Đường Thạch Đầu: "Lão Tam à, con cũng là khúc ruột nương rứt ra, nương sao có thể hại con được. Nghe nương nói này, con mụ Vương Xuân Hoa đó không phải là người biết vun vén lo liệu đâu. Mấy ngày trước nương vừa nhắm được một mối, m.ô.n.g to lại tròn, chắc chắn đẻ được con trai. Lão Tam, hay là chúng ta đi xem mắt thử nhé?"
Thấy sắc mặt Đường Lão Tam không đổi, lá gan của Đường bà t.ử lớn thêm một chút. Vương Xuân Hoa vốn dĩ không phải là cô con dâu bà ta ưng ý, thêm nữa từ lúc có vợ, Đường Lão Tam lại càng ương ngạnh khó bảo. Đường bà t.ử trước nay vẫn luôn ngứa mắt đứa con dâu thứ ba này.
Ban nãy bà ta thấy rõ Lão Tam chuyến này về mang theo không ít đồ tốt. Chỉ tính riêng xấp vải kia cũng đã đáng giá không ít tiền, cộng thêm lặt vặt tạp nham các thứ khác. Đường bà t.ử lẩm nhẩm tính toán, riêng những món bà ta nhìn thấy ít nhất cũng ngót nghét một lạng bạc. Cứ nghĩ đến số bạc đó là Đường bà t.ử lại xót ruột.
Nếu bà ta có thể cưới cho Lão Tam một cô vợ cùng chung một giuộc với mình, đến lúc đó chắc chắn Lão Tam cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời, thế chẳng phải đống bạc này đều thuộc về bà ta sao? Càng nghĩ càng thấy mỹ mãn, Đường bà t.ử thậm chí đã tính toán xong xuôi: lần này Lão Tam là tái giá, đến lúc đó cũng chẳng cần làm cỗ bàn rình rang, người nhà tự làm bữa cơm ăn với nhau là xong chuyện.
