Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 264
Cập nhật lúc: 13/03/2026 01:05
Nhiều người đứng xem cũng không kìm được nước mắt, lên tiếng khuyên nhủ: "Bà đừng quá đau buồn, để thằng bé đi cho thanh thản." "Đúng đấy, Ngụy Khiêm hiếu thảo như vậy, bà đừng làm nó thêm buồn lòng."...
Được mọi người an ủi, Ngụy mẫu dần nín khóc. Dường như sực nhớ ra điều gì, ánh mắt bà quét quanh căn phòng, rất nhanh đã tìm thấy Đường Hà Hoa đang co rúm ở một góc. Bà lập tức lao tới, túm c.h.ặ.t lấy tay cô ta: "Cô đã nói muốn gả cho con trai ta, nếu đã vậy, ta đồng ý."
"Trời đất, thế sao được?" "Sao lại không được, Ngụy Khiêm là đứa trẻ ngoan ngoãn, chưa kịp thành gia lập thất. Con bé này hôm qua chẳng thề sống thề c.h.ế.t đòi gả vào nhà họ Ngụy sao, giờ thì vừa hay." "Đúng thế, như vậy Ngụy thẩm cũng có người bầu bạn, sau này không đến nỗi cô quạnh."...
Mọi người bàn tán xôn xao, còn Đường Hà Hoa thì đã sợ đến ngây dại. Tại sao Ngụy Khiêm lại c.h.ế.t? Rõ ràng anh ta sẽ thi đỗ Tiến sĩ, trở thành quan lớn cơ mà. Rõ ràng cô ta sắp sửa trở thành nương t.ử của Ngụy Khiêm, sau này sẽ khiến cả nhà họ Đường phải ngước nhìn cơ mà, tại sao lại thế này?
Bất kể cô ta có không dám tin đến đâu, sự thật rành rành là Ngụy Khiêm đã c.h.ế.t. Chính cô ta đã lén lút kiểm tra, đại phu trong làng cũng đã xác nhận. Lúc này, tâm trí Đường Hà Hoa rối như tơ vò.
Bị Ngụy mẫu tóm lấy, ép phải gả cho Ngụy Khiêm, Đường Hà Hoa vùng vẫy chống cự kịch liệt, liên tục lắc đầu. Không, cô ta là người được trọng sinh, mang trong mình vận may tày trời, sau này sẽ trở thành người đứng trên vạn người, sao có thể gả cho một cái xác không hồn.
Đúng, đúng vậy, cô ta không thể gả cho Ngụy Khiêm. Cô ta chỉ là người không may rơi xuống nước và được cứu lên, chẳng có quan hệ gì với Ngụy Khiêm sất.
Đường Hà Hoa đang trong cơn hoảng loạn, chẳng còn tâm trí nghĩ đến điều gì khác, chỉ biết một điều: Không thể gả cho người c.h.ế.t, cô ta không muốn phải sống cảnh góa bụa cả đời. Cô ta dồn hết sức bình sinh, hất mạnh tay Ngụy mẫu ra, gào lên ch.ói tai: "Tôi không muốn!"
Bắt gặp những ánh mắt kỳ quái của mọi người xung quanh, Đường Hà Hoa vội vã thanh minh: "Hôm qua lúc rơi xuống nước, anh ta ngất xỉu ngay sau đó. Giữa chúng tôi hoàn toàn trong sạch, chẳng có chuyện gì xảy ra cả."
Ngụy mẫu nghe vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa thì bật cười. Nhưng bà biết rõ đây là thời khắc quan trọng nhất. Chỉ khi chính miệng Đường Hà Hoa rũ bỏ quan hệ, thì sau này chuyện này mới không trở thành điểm yếu của Ngụy Khiêm.
Bà cố vươn tay định kéo Đường Hà Hoa lại, nhưng bị cô ta né tránh. Bà cũng chẳng mảy may để tâm, chỉ đỏ hoe mắt, nói: "Hôm qua cô đâu có nói thế. Chính miệng cô khăng khăng đòi gả cho Khiêm nhi, mọi người ở đây đều nghe thấy rõ mồn một. Sao giờ cô lại nuốt lời?"
Đường Hà Hoa lùi lại một bước, vô cùng hoảng sợ, liên tục lắc đầu: "Không, hôm qua là tôi nói xằng nói bậy. Anh ta rơi xuống nước là ngất xỉu ngay, làm gì thấy được gì. Giữa chúng tôi hoàn toàn trong sạch."
Nói xong, cô ta toan bỏ chạy ra ngoài, nhưng lập tức bị mấy người làng Trần Gia chặn lại. Bất kể ngày thường quan hệ của họ với nhà họ Ngụy ra sao, họ cũng không thể để một con nhóc hỗn láo muốn nói gì thì nói, muốn đi thì đi như vậy.
Bị chặn lại, Đường Hà Hoa càng thêm hoảng hốt. Cô ta sợ sẽ bị những người này bắt giữ, ép buộc phải bái đường thành thân với một cái x.á.c c.h.ế.t. Nhận thấy có người chạm vào mình, Đường Hà Hoa lập tức hét lên thất thanh: "Á á á, cút đi, cút hết đi. Tôi không muốn gả cho một người c.h.ế.t. Sau này tôi sẽ làm quan phu nhân, sẽ trở thành người mà các người không với tới được. Sao tôi có thể gả cho một cái xác chứ, cút đi, cút hết đi cho tôi."
Đối với một cô gái cả đời chưa từng bước chân ra khỏi vùng quê hẻo lánh, ở nhà đẻ thì đầu tắt mặt tối làm lụng, đi lấy chồng thì cũng chỉ quanh quẩn chuyện đồng áng và cãi vã với chị em dâu như Đường Hà Hoa, cô ta chưa từng trải qua cảnh tượng nào giống như hôm nay.
Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh bị ép gả cho một người đã c.h.ế.t, rồi phải chịu cảnh sương phụ ôm gối chiếc cả đời, cô ta đã thấy như phát điên, miệng lảm nhảm những lời vô nghĩa.
Đám đông bỗng chốc im bặt. Nhân lúc mọi người lơ là, Đường Hà Hoa xô đẩy tìm đường thoát thân. Lần này không ai buồn giữ cô ta lại nữa, nhưng ánh mắt họ nhìn theo đều chứa chan sự khinh miệt và chán ghét.
"Hứ, hôm qua tôi đã thấy cái thứ tiểu tiện nhân này chẳng phải loại tốt đẹp gì rồi. Hóa ra là thấy Ngụy Khiêm có tiền đồ nên cố tình sấn sổ vào. Giờ biết người ta c.h.ế.t rồi, bản mặt thật mới lòi ra."
"Chuẩn luôn. Hôm qua tôi còn thấy tội nghiệp nó, ai ngờ tâm địa lại độc ác đến vậy."...
Lắng nghe những lời bàn tán xung quanh, Ngụy mẫu cũng trút được gánh nặng trong lòng. Dù sau này có ai khơi lại chuyện này, thì cũng chỉ là do Đường Hà Hoa muốn trèo cao, cố tình ăn vạ, chẳng liên quan gì đến Khiêm nhi của bà.
