Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 267
Cập nhật lúc: 13/03/2026 01:05
Cùng lúc Đường Bảo Châu đang chữa bệnh cho Ngụy Khiêm, tại thôn Triệu gia, Triệu Thần tỏ vẻ kinh ngạc khi nhận được lọ t.h.u.ố.c do ám vệ vượt ngàn dặm xa xôi mang đến.
Hắn săm soi kỹ những viên t.h.u.ố.c trong lọ: "Ngươi nói đây là t.h.u.ố.c do người nhà họ Vương nhờ gửi đến?"
Ám vệ kính cẩn thưa: "Vâng. Thuộc hạ đã điều tra, nhà họ Vương quả thực có một phương t.h.u.ố.c bí truyền, có khả năng chữa bách bệnh. Có điều, do d.ư.ợ.c liệu cần thiết vô cùng quý hiếm nên gần như chưa ai được tận mắt chứng kiến."
Nghe ám vệ báo cáo, sự nghi ngờ trong lòng Triệu Thần vẫn không hề thuyên giảm. Số kẻ muốn hắn c.h.ế.t nhiều ngang ngửa số người mong hắn sống. Hắn buộc phải cẩn trọng. Hơn nữa, hiện tại loại t.h.u.ố.c điều chế từ m.á.u của Tôn Vân Hạc cũng đang phát huy tác dụng tốt.
Chưa làm rõ ngọn ngành sự việc, hắn tuyệt đối không liều lĩnh uống loại t.h.u.ố.c này. Vừa xoay xoay lọ t.h.u.ố.c trong tay, hắn vừa nhanh ch.óng xâu chuỗi lại những thông tin về gia đình Vương Xuyên Bách.
Nhà họ Vương nổi tiếng khắp kinh thành là gia tộc có tấm lòng nhân ái. Con cháu trong nhà đa phần tính tình ôn hòa, một lòng dốc sức vì y học. Hắn và nhà họ Vương dường như chưa từng có bất kỳ giao lặp nào.
Nghĩ sao hỏi vậy, hắn liền cất lời.
Ám vệ vốn đã điều tra cặn kẽ mọi chuyện trước khi đến đây, liền đáp: "Vương Xuyên Bách dâng t.h.u.ố.c với lý do là để tạ ơn cứu mạng của chủ t.ử năm xưa. Thuộc hạ đã tra xét, mười ba năm trước, Vương Xuyên Bách còn đương chức ở Thái y viện. Do vụ án của Lệ phi mà bị hãm hại, lẽ ra phải chịu án c.h.é.m đầu, tru di tam tộc, gia quyến bị đày đi biên ải. Chính nhờ chủ t.ử nhạy bén phát hiện điểm đáng ngờ nên mới giữ lại được mạng sống cho bọn họ."
Thấy chủ t.ử lắng nghe chăm chú, ám vệ tiếp tục: "Thuộc hạ còn điều tra ra, kể từ khi tin tức chủ t.ử trúng độc, bệnh cũ ngày càng trầm trọng bị lan truyền, nhà họ Vương đã luôn âm thầm tìm kiếm các loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm ròng rã suốt sáu bảy năm trời. Cách đây không lâu, dường như Vương Xuyên Bách đã tìm được vị t.h.u.ố.c cuối cùng. Sau khi bào chế thành công, ông ta đã nhờ các mối quan hệ để gửi t.h.u.ố.c lên cho ngài."
Ngón tay Triệu Thần khẽ gõ nhịp nhàng lên thành ghế, âm thanh "cạch cạch" vang vọng trong căn phòng vắng lặng.
"Lui ra đi." Triệu Thần phẩy tay cho ám vệ lui xuống. Khi người đã đi khuất, hắn bỗng hỏi: "Ngươi thấy nhà họ Vương dâng t.h.u.ố.c thực sự chỉ vì muốn báo ân sao?"
Tên thủ lĩnh hộ vệ chần chừ một lát: "Hay là chủ t.ử cứ để Tôn đại phu kiểm tra thử xem. Ông ấy chắc chắn sẽ nhìn ra t.h.u.ố.c này có vấn đề gì hay không."
Triệu Thần khẽ cười: "Nói cũng phải." Nói xong, hắn đứng dậy, dẫn theo người đến phòng t.h.u.ố.c của Tôn Vân Hạc.
Tôn Vân Hạc không chỉ biến mình thành một độc nhân chính hiệu, bản thân ông ta cũng là một kẻ cuồng si y học. Nếu không thì sao có chuyện ông ta kết giao bạn vong niên với một cô nhóc như Bảo Châu chỉ vì tài năng của cô.
Mỗi khi bước vào phòng t.h.u.ố.c, tính khí Tôn Vân Hạc trở nên vô cùng nóng nảy. Nếu ai lỡ làm phật ý, ông ta sẵn sàng lôi ra làm vật thí nghiệm t.h.u.ố.c. Vì thế, những hạ nhân phục vụ ông ta lúc nào cũng phải nơm nớp lo sợ.
Khi Triệu Thần đến, lập tức có người vào bẩm báo. Mặc dù vậy, cũng phải chờ tàn tuần trà ông ta mới thò mặt ra, sắc mặt còn vô cùng khó coi.
"Rốt cuộc là có chuyện gì?" Dù biết rõ người đứng trước mặt là người trả lương cho mình, Tôn Vân Hạc vẫn cố kìm nén cơn giận, gắt gỏng hỏi.
Triệu Thần chẳng buồn để tâm đến thái độ của ông ta, ra hiệu cho thủ lĩnh hộ vệ đưa lọ t.h.u.ố.c qua: "Đây là t.h.u.ố.c có người dâng lên, bảo rằng chỉ cần người bệnh còn một hơi tàn, uống viên t.h.u.ố.c này vào sẽ cải t.ử hoàn sinh."
Tôn Vân Hạc cười khẩy. Nghiên cứu y học ngần ấy năm, lão gặp không ít kẻ thích c.h.é.m gió kiểu này. Thực chất hiệu quả của mấy loại t.h.u.ố.c đó giỏi lắm thì cũng chỉ nhỉnh hơn t.h.u.ố.c thường một chút, chưa chắc đã ăn đứt mấy bài t.h.u.ố.c bí truyền trong cung, nói gì đến t.h.u.ố.c do chính tay lão bào chế.
Trong bụng nghĩ vậy, nhưng nể mặt chủ t.ử, Tôn Vân Hạc vẫn miễn cưỡng nhận lấy. Ban đầu lão còn tưởng kẻ nào đó định giở trò cơ hội, kiếm đâu ra mấy viên t.h.u.ố.c xịn hơn bình thường một tí để tranh công. Nào ngờ, khi vừa bật nắp lọ, hương t.h.u.ố.c xộc thẳng vào mũi, lão bỗng dưng sững sờ.
Viên t.h.u.ố.c này... Lão không dám chậm trễ: "Ta đi kiểm tra ngay đây."
Sau khi Triệu Thần gật đầu, Tôn Vân Hạc vội vàng chui tọt vào phòng t.h.u.ố.c. Phải mất nguyên một canh giờ lão mới bước ra, vẻ mặt hớn hở: "Chủ t.ử, t.h.u.ố.c này ngài lấy từ đâu ra vậy? Ngài có nắm giữ phương t.h.u.ố.c không?"
Triệu Thần lắc đầu: "Người ta dâng lên."
Nghe vậy, Tôn Vân Hạc không giấu nổi sự thất vọng: "Viên t.h.u.ố.c này ắt hẳn sử dụng rất nhiều d.ư.ợ.c liệu quý giá, trong đó có hai vị mà ta không tài nào nhận ra là gì. Tuy nhiên, nó lại vô cùng tốt cho sức khỏe của chủ t.ử. Có lọ t.h.u.ố.c này, cộng thêm số t.h.u.ố.c ta đang cho ngài dùng, không đầy nửa năm, bệnh tình của ngài sẽ thuyên giảm quá nửa."
