Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 27

Cập nhật lúc: 12/03/2026 00:23

"Chẳng phải bảo qua dạo đó là về sao? Sao đi lâu thế." Xúc động qua đi, Vương Xuân Hoa mới hỏi đến chuyện chính.

Đường Thạch Đầu ngó nghiêng ngó dọc một vòng, mới nhỏ giọng đáp: "Về nhà rồi ta nói rõ cho nàng nghe. Hắc hắc, lần này ta đạp trúng vận cứt ch.ó rồi, vài năm nữa cũng cho Phát Tài đi học chữ."

Vương Xuân Hoa nghe xong cũng phấn chấn hẳn lên. Ở chốn nông gia, muốn nuôi một người đọc sách đâu phải chuyện dễ dàng. Cứ nhìn nhà họ Đường thì biết, hai ông bà già thiên vị đại phòng đến thế, chỉ vì nuôi Lão Tứ đi học mà bao nhiêu năm nay chưa vực dậy nổi. Dù có cưng chiều cháu đích tôn đến mấy cũng đành bất lực chẳng có tiền cho đi học nữa.

Cũng chính vì lẽ đó, tình cờ nghe ngóng được Đường Thạch Đầu có chút giao tình với phu t.ử thôn bên, Đường lão Đại mới nảy sinh tâm tư, xúi giục hai ông bà già ép Đường Lão Tam phải nghĩ cách đưa đứa con trai thứ hai của đại phòng đi học.

"Thật sự có thể cho Phát Tài đi học chữ sao?" Vương Xuân Hoa vui mừng thực sự. Cô với bên nhà mẹ đẻ quan hệ vốn chẳng ra gì, nhà chồng thì lại gai mắt tam phòng, ước mong cho con trai đi học thật sự là nằm mộng giữa ban ngày.

Cô cũng không nhất thiết ép con trai phải thi đỗ công danh gì, chuyện đó quá khó nhằn. Cứ nhìn tứ thúc của nó đọc sách bao nhiêu năm trời vẫn chỉ là một Đồng sinh. Nhưng nếu có thể biết dăm ba chữ, ít nhất sau này con trai cô không phải dãi nắng dầm mưa bán mặt cho đất bán lưng cho trời nữa.

Mặc dù hai vợ chồng suốt ngày rêu rao sau này phải kén rể hiền cho con gái, nhưng chuyện tương lai ai mà đoán trước được. Trước khi "chàng rể hiền" xuất hiện, bọn họ đâu thể cứ ngồi ngây ra đó mà há miệng chờ sung.

"Nàng yên tâm." Đường Thạch Đầu chốt hạ một câu rồi không đả động gì tới chuyện đó nữa. Hắn chuyển chủ đề, hỏi thăm tình hình cuộc sống của ba mẹ con lúc hắn vắng nhà.

Vương Xuân Hoa hừ lạnh một tiếng: "Cái nết của nương chàng thì khỏi phải bàn, bà ấy hận không thể bắt cả nhà ngày nào cũng làm lụng đến c.h.ế.t đi sống lại để phục dịch cho đại phòng, tứ phòng. Ba mẹ con ta thì làm sao mà sống yên ổn được."

Sau đó, cô cặn kẽ kể lể lại mọi chuyện. Kể từ lúc Đường Thạch Đầu đi vắng, Đường bà t.ử đinh ninh không còn ai cản mũi mình nữa liền giở thói oai phong lẫm liệt.

Ngày nào trời chưa kịp sáng bà ta đã bắt Vương Xuân Hoa ra đồng, mồm miệng thì bảo để bà ta trông Điềm Nha giúp cho. Thực tế thì bà ta quăng đứa bé ra sân rồi mặc xác, cũng may có Đường Phát Tài luôn nhớ chăm em, nếu không cũng chẳng biết sẽ xảy ra chuyện tày đình gì.

Vương Xuân Hoa ghim lời trượng phu dặn dò, vốn dĩ định c.ắ.n răng nhẫn nhịn. Nhưng qua hai ngày không an tâm nổi, cô lén lút giữa chừng mò về nhà, mới phát hiện mẹ chồng kiếm cớ sai Phát Tài đi nhặt củi, còn con gái cô thì bị ném lăn lóc dưới đất suýt chút nữa bị gà mổ trúng. Vương Xuân Hoa tức điên m.á.u, xông vào đ.á.n.h lộn một trận tơi bời với mẹ chồng ngay tại trận.

Kể từ đó, mẹ chồng nàng dâu cứ cách ba hôm lại quậy một trận. Lần này Vương Xuân Hoa khôn ngoan hơn, hễ có người ngoài là cô gào khóc, vừa ôm con vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết. Còn lúc vắng người, cô đ.á.n.h hăng vô cùng, chuyên nhắm vào những chỗ không dễ bị người ta nhìn thấy để ra đòn. Cuối cùng vẫn là Đường nhị tỷ sang thăm một chuyến, thấy cứ tiếp diễn thế này cũng không ổn, dứt khoát bảo ba mẹ con dọn sang nhà tỷ ấy ở.

Càng kể Vương Xuân Hoa càng hầm hầm tức giận. Nhớ lại vẻ mặt tức anh ách không làm gì được của Đường bà t.ử, cô lại bắt đầu đắc ý: "Ta sống không dễ chịu, bà ta cũng đừng hòng có ngày tháng tốt đẹp." Nói đến đây, cô liếc mắt nhìn Đường Lão Tam một cái: "Chàng cũng đừng trách ta là đứa con dâu bất hiếu. Với cái tính nết của nương chàng, nếu không phải vì nể mặt chàng, ta đã sớm chẳng buồn hầu hạ cái nhà họ Đường này nữa rồi."

Đường Thạch Đầu không nói lời nào, chỉ móc từ trong n.g.ự.c áo ra một món đồ đưa cho cô. Vương Xuân Hoa nhận lấy nhìn xem, đôi mắt liền sáng bừng lên: "Trâm bạc à?" Sau đó lại ngắm nghía: "Không phải bạc ròng sao?"

Đường Thạch Đầu hắc hắc cười rộ lên: "Sau này kiếm được tiền, ta nhất định sẽ mua cho nương t.ử một cây trâm bạc thật, lại mua thêm cả một cái bằng vàng nữa."

Vương Xuân Hoa cũng chẳng để tâm nhiều, mãn nguyện cất đi.

Đột nhiên Vương Xuân Hoa như nhớ ra chuyện gì đó: "Đồ chàng mang về đâu? Lại bị nương chàng nẫng sạch rồi chứ gì?" Nghĩ tới cái nết của bà mẹ chồng là cô lại thấy tức sôi m.á.u. Đó là mồ hôi nước mắt nam nhân nhà cô đi biền biệt mấy tháng trời, phải chịu bao nhiêu đắng cay cực nhọc mới kiếm được. Một khi rơi vào tay mẹ chồng thì đừng mơ tưởng gì nữa, cuối cùng tới tay tam phòng được một phần mười cũng đã coi là bà ta rộng lượng lắm rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.