Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 271
Cập nhật lúc: 13/03/2026 01:05
Tuy nhiên, trong giây tiếp theo, con d.a.o chẳng những không cắt đứt dây trói mà còn cứa một vệt nông toèn toẹt trên lòng bàn tay hắn.
Bảo Châu nhìn chằm chằm tên gián điệp: "Ta đã thấy hình xăm của ngươi rồi đấy nhé, ngay mặt trong cánh tay trái. Giờ thì có định khai thật không?"
Đồng t.ử tên gián điệp co rụt lại. Hắn bắt đầu nghi ngờ cô gái trước mặt có lẽ thực sự là thần tiên trên núi. Nhưng chút tâm lý cầu may le lói khiến hắn không muốn hé răng nửa lời về những chuyện đã xảy ra. Hắn bày ra vẻ kinh hãi tột độ: "Tiểu tiên cô, xin cô tin ta, ta thực sự chỉ là thợ săn. Cái hình xăm trên tay là hồi trước xăm chơi cho vui thôi, nhiều người cũng có mà." Hắn đang đ.á.n.h cược rằng "tiểu tiên cô" này không thể nào biết được ý nghĩa thực sự của hình xăm.
Thấy tên gián điệp vẫn ngoan cố, Bảo Châu cười tươi rói. Nàng thong thả lấy một chiếc lọ nhỏ từ hòm t.h.u.ố.c ra, hớn hở giải thích: "Trước đây ta có đọc được một cách trong Độc Kinh, dùng mật ong bôi lên vết thương hở sẽ dụ được lũ kiến kéo đến."
Vừa nói, nàng vừa mở nắp lọ. Một mùi mật ong thơm lừng quyện cùng hương hoa ngào ngạt lan tỏa trong không khí. Tên gián điệp vừa ngửi thấy đã thấy đầu óc choáng váng: "Chai mật ong này là thành quả ta cất công chiết xuất từ hoa cỏ độc từ khi biết đến cách làm này. Để có được nó, ta còn phải nuôi cho lũ ong tăng sức đề kháng với độc cơ đấy. Hiện tại ta mới thu hoạch được một lọ nhỏ xíu này thôi."
Nhìn sắc mặt ngày một kinh hãi của tên gián điệp, Đường Bảo Châu vô cùng hài lòng, tiếp tục hù dọa: "Độc Kinh có ghi, kiến ngửi thấy mùi mật ong sẽ bò đến vết thương, và trong lúc ăn mật ong, chúng sẽ ăn luôn một chút m.á.u thịt của người. Ngươi có muốn thử không?"
Biết thừa tiểu cô nương trước mặt không phải dạng vừa, tên gián điệp c.ắ.n c.h.ặ.t răng không nói tiếng nào. Để có thể làm gián điệp ở Triệu Quốc, chúng cũng đã trải qua huấn luyện gắt gao. Hắn tin chắc mình sẽ chịu đựng được, chỉ là vài con kiến cỏn con thôi, có gì ghê gớm.
Thấy hắn vẫn không chịu mở miệng, Bảo Châu thở dài, rưới mật ong lên vết thương. Không rõ là do mật ong hấp dẫn hay do vùng này kiến đặc biệt nhiều, chỉ chốc lát đã có đàn kiến men theo mùi hương, bò lúc nhúc vào lòng bàn tay tên gián điệp.
Lòng bàn tay vốn là nơi nhạy cảm, chỉ cần gãi nhẹ đã buồn buồn khó chịu, nói gì đến cảnh đàn kiến bò tới bò lui không ngớt.
Khi số lượng kiến bâu vào vết thương ngày một nhiều, khuôn mặt tên gián điệp bắt đầu nhăn nhó dữ dội. Hắn không ngừng giãy giụa, cố gắng làm giảm bớt cảm giác bứt rứt trong lòng bàn tay.
Thấy cảnh đó, Bảo Châu phóng ngay một cây kim bạc. Tên gián điệp lập tức nằm ngay đơ, không thể cử động, chỉ có khuôn mặt là vặn vẹo thêm phần thê t.h.ả.m.
Dù chưa từng nếm trải, Bảo Châu cũng hiểu cảm giác đó chẳng dễ chịu chút nào. Nàng đ.â.m ra có chút xót thương cho hắn: "Ngươi mau khai đi, khai ra rồi sẽ không phải chịu khổ nữa đâu."
Tên gián điệp lúc này dồn mọi sự chú ý vào lòng bàn tay, chẳng còn tâm trí đâu mà nghe lời Bảo Châu. Nhưng cái cảm giác ngứa ngáy râm ran dường như từ lòng bàn tay lan tỏa khắp cơ thể. Cố gắng c.ắ.n răng chịu đựng thêm một lúc, cuối cùng hắn không nhịn được nữa, gào lên t.h.ả.m thiết: "G.i.ế.c ta đi, ngươi g.i.ế.c ta đi!"
Gân xanh nổi đầy trên cổ, toàn thân bất động, hắn chỉ có thể dùng tiếng hét để giải tỏa nỗi thống khổ và sự sợ hãi đang bủa vây.
Nhìn bầy kiến xúm đen xúm đỏ ngày một đông, Đường Bảo Châu cũng thấy rợn người. Nàng vội vàng rắc chút bột t.h.u.ố.c, đàn kiến lập tức tản đi, ngay cả những con đang bám trên tay tên gián điệp cũng nhanh ch.óng rút lui.
Đường Bảo Châu không thèm đoái hoài đến tên gián điệp, nhanh nhẹn rút từ đáy hòm t.h.u.ố.c ra một chiếc lọ. Một mùi hương nhè nhẹ, mũi người gần như không thể đ.á.n.h hơi được, tỏa ra. Nàng úp ngược chiếc lọ xuống đất. Chẳng mấy chốc, những con kiến vừa đ.á.n.h chén no nê mật ong đã lũ lượt bò vào lọ.
Nhìn cảnh tượng này, Bảo Châu khấp khởi mừng thầm. Độc Kinh có chép, cổ trùng nuôi bằng cách này còn lợi hại hơn cổ trùng thông thường.
Thấy mọi việc diễn ra đúng như sách nói, Bảo Châu hài lòng nhìn tên gián điệp: "Giờ thì chịu khai chưa?"
Nàng đang rạo rực muốn thử thêm vài lần nữa. Nếu hắn tiếp tục ngoan cố, nàng có thể lập lại trò này vài lần nữa. Càng nhiều kiến, cổ trùng nuôi ra càng lợi hại. Nàng thì không thể vô cớ hại người, nên nếu tên gián điệp này cứ cứng đầu, nàng lại càng mừng.
Không rõ vì sợ hãi những gì vừa nếm trải, hay sợ Bảo Châu nghĩ ra trò t.r.a t.ấ.n tàn khốc hơn, tên gián điệp lắp bắp: "Ta khai, ta khai hết."
Tiếp đó, hắn tuôn ra mọi chuyện cho Đường Bảo Châu nghe.
Tên gián điệp xưng là Vương Đại Thiết, sống ở Vương Gia Trang. Từ nhỏ hắn đã bị bọn buôn người bắt cóc, bặt tăm ba năm mới trở về. Nhưng thực chất, Vương Đại Thiết lúc này đã không còn là Vương Đại Thiết của ngày xưa. Hắn là con lai giữa người Nhung và người Triệu Quốc, vì dòng m.á.u pha tạp nên từ nhỏ đã bị hắt hủi, đ.á.n.h đập ở bộ lạc.
