Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 287

Cập nhật lúc: 13/03/2026 01:07

Nhìn vẻ mặt vẫn bình tĩnh của Đường Thạch Đầu, Triệu Thần nở nụ cười: "Bất luận là vàng bạc châu báu, quan vị, ruộng đất hay thứ gì khác đều được."

Trong mắt Đường Thạch Đầu lóe lên một tia d.a.o động. Đề nghị này quả thực rất hấp dẫn, nhưng năm xưa ông cùng các anh em chia tay nhau, trở về quê nhà làm một người bình thường, chính là vì không muốn dính líu đến những chuyện thị phi kia.

Tuy không biết thân phận thật sự của Triệu Thần là gì, nhưng tuyệt đối không hề thấp, nếu không quân Hổ Đầu đã không nghe lệnh hắn. Hơn nữa chữ "Triệu" là quốc tính, điều này khiến Đường Thạch Đầu – người lờ mờ đoán ra được phần nào thân phận đối phương – càng không muốn vướng vào cuộc tranh đấu của những nhân vật lớn này.

Nhà họ Đường không quyền không thế, cho dù Triệu Thần sẵn lòng giúp đỡ, cũng rất dễ trở thành vật hy sinh trong cuộc tranh giành của kẻ khác. Đường Thạch Đầu nhà họ vốn không có chí lớn gì, vì vậy ông cười nhẹ nhõm nói: "Đa tạ Triệu công t.ử, nhưng Đường mỗ chỉ là một bách tính bình thường, tâm nguyện cả đời này chỉ là vợ con đề huề, rảnh rỗi sưởi ấm bên bếp lò, đối với chuyện kiến công lập nghiệp gì đó không có hứng thú, để công t.ử chê cười rồi."

Triệu Thần không ngờ đối phương lại từ chối dứt khoát như vậy, có chút kinh ngạc trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần, cười khổ nói: "Như vậy thì đúng là làm khó cho Triệu mỗ rồi, nợ ân tình của Đường cô nương lại càng nhiều thêm."

Đường Thạch Đầu vội vàng nói: "Chuyện trên núi Lạc Phượng chỉ là trùng hợp, tiểu nữ am hiểu núi rừng, lần này cũng là cơ duyên xảo hợp. Con bé vốn dĩ là vì đi cứu tôi, cũng coi như đã phá hỏng quy củ của quân Hổ Đầu. Triệu công t.ử không để bụng là tốt rồi, không cần phải cảm tạ đâu."

Đường Thạch Đầu nhân cơ hội này nhắc khéo đến chuyện Bảo Châu tự ý xông vào địa cung, tránh để sau này bị lôi ra làm cớ sinh sự.

Triệu Thần bất đắc dĩ: "Tuổi tác của ta xấp xỉ với lệnh công t.ử nhà họ Đường, vậy ta gọi một tiếng Đường thúc nhé. Đường thúc không cần phải cẩn thận như vậy, ta không phải kẻ không biết tốt xấu, huống hồ trước đó lệnh ái cũng đã vô tình giúp ta, nếu Đường thúc không đưa ra yêu cầu gì, ngược lại sẽ khiến trong lòng ta áy náy."

Đường Thạch Đầu lần này thực sự bị dọa cho giật mình, liên tục nói: "Không dám, không dám, Triệu công t.ử cứ trực tiếp gọi tên tôi là được. Còn về chuyện giúp đỡ Triệu công t.ử, Bảo Châu cũng chỉ là làm theo bản tâm, hoàn toàn không cần báo đáp."

Ông nào dám nhận tiếng "thúc" này, ai biết Triệu Thần rốt cuộc là thân phận gì. Người ta bây giờ đang vui vẻ, cho chút mặt mũi, lỡ ngày nào đó trở mặt, chẳng phải lại thành nhược điểm sao. Đường Thạch Đầu không dám sơ suất chút nào, cũng không muốn con gái có dính líu gì với hạng người này, vội vàng cười xòa cho qua chuyện.

Thấy Đường Thạch Đầu cẩn trọng như vậy, Triệu Thần đành phải nói: "Cách đây không lâu Tần Thái thú có nói, dưới trướng ngài ấy đang thiếu một thủ hạ đắc lực, không biết Đường thúc có hứng thú không?"

Tần Thái thú nắm giữ binh quyền một châu, người dưới trướng ông ta dù có kém đến đâu cũng tốt hơn những chức vụ bình thường, hơn nữa không cần ra chiến trường, cơ bản chẳng có nguy hiểm gì, là một công việc cực kỳ tốt rồi.

Đáng tiếc Đường Thạch Đầu không có hứng thú với việc này. Ông cũng nhìn ra nếu lần này không nhận thứ gì, e rằng sẽ khiến những người quyền cao chức trọng này sinh hiềm khích trong lòng. Hơi suy nghĩ một chút, ông nở một nụ cười sặc mùi chợ b.úa: "Làm thuộc hạ của Tần Thái thú quả là công việc đáng nể, chỉ là tôi không có năng lực đó. Hay là thế này đi, Triệu công t.ử cũng biết nhà họ Đường chúng tôi đời đời đều là bách tính nghèo khổ, vợ chồng tôi lại chẳng có bản lĩnh gì. Triệu công t.ử nếu muốn cảm tạ, chi bằng cứ cho ít bạc đi." Như vậy tiền trao cháo múc mới là cách tốt nhất.

Triệu Thần hơi sững sờ, nhưng rất nhanh đã hiểu ra nguyên nhân Đường Thạch Đầu nói như vậy, liền gật đầu: "Được, nếu đã vậy lát nữa ta sẽ sai người đi làm."

Chuyện này lật qua, hai người đều ngầm hiểu không nhắc đến nữa, mà chuyển sang nói chuyện khác. Từ cuộc sống của những người dân thường ở huyện Xương Bình, đến sự vất vả của binh lính biên cương, trong phút chốc lại trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp.

Đến khi tiệc bắt đầu, Đường Thạch Đầu vẫn còn chút thòm thèm. Mãi cho đến khi gặp mặt con gái, ông mới phản ứng lại, vừa nãy mình bị chủ đề của Triệu Thần dắt mũi, bất giác đã kể ra không ít chuyện.

Nét mặt ông có chút mất tự nhiên trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại như thường.

Ăn xong cơm hai cha con cáo từ. Lúc về tất nhiên không tránh khỏi việc kể lại cho những người trong nhà không đi được nghe đồ ăn trên bàn tiệc ngon nhường nào, bọn họ không đi thì tiếc biết bao nhiêu vân vân mây mây.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.