Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 296

Cập nhật lúc: 13/03/2026 02:03

Vương Xuân Hoa phen này mở mặt mở mày. Trước đây vì vợ chồng bà không khoái làm đồng nên bị dân làng c.h.ử.i xéo bóng gió không ít. Đến lúc ra ở riêng, đám người đó cứ nhăm nhăm chờ coi trò cười, nay nhà họ Đường càng sống càng lên hương, đám người đó vẫn giậm chân tại chỗ, bảo sao Vương Xuân Hoa không hể hả cho được.

Đường Thạch Đầu gật gù, trước khi mua người ông đã tính toán sẵn sẽ giao việc gì cho gia đình này rồi: "Gia đình này nhìn chung cũng tạm, quan trọng nhất là tôi ký t.ử khế." Giọng Đường Thạch Đầu đều đều, nhưng Vương Xuân Hoa lại giật b.ắ.n mình.

Bà trố mắt nhìn chồng: "T.ử khế thật á? Bọn họ nghĩ gì vậy?"

Đường Thạch Đầu gật đầu, thấy hai cô con gái cũng tò mò, ông liền cất công giải thích: "Thường thì người ta, nhất là mấy gia đình thường dân như mình, mua người chủ yếu là ký hoạt khế. Người làm ký hoạt khế tích cóp đủ tiền, hoặc đến hạn là có thể chuộc thân khỏi nhà chủ. Nhưng t.ử khế thì khác, một khi đã ký t.ử khế, mạng sống của gia đình đó coi như thuộc về nhà chủ."

Dù là con gái lớn hay con gái út, sau này cũng chẳng ai chôn chân ở làng quê nữa, lỡ may gả vào nhà danh gia vọng tộc thì mấy chuyện này bắt buộc phải biết, nên Đường Thạch Đầu giải thích vô cùng cặn kẽ.

Thấy hai đứa đã hiểu ý, ông tiếp tục: "Người ta chọn hoạt khế vì nó rẻ. Ví dụ một bé gái mười hai, mười ba tuổi bán mình năm năm, giá căng lắm là năm lượng bạc, có khi còn chưa tới. Nhưng với t.ử khế, cô bé đó phải có giá từ mười đến hai mươi lượng. Nếu bị đem bán đến những nơi sang trọng hơn, hay vào tay giới quý tộc, thế gia, giá tiền bán thân của t.ử khế còn cao hơn nhiều.

Có điều, hoạt khế mua người chỉ là thuê họ làm việc, hễ có tiền muốn chuộc thân lúc nào cũng được. Còn t.ử khế thì dù họ có đống vàng đi chăng nữa, chỉ cần chủ nhà lắc đầu, họ vẫn phải làm phận tôi tớ cả đời."

Thấy hai đứa con gái ra chiều đăm chiêu, Đường Thạch Đầu lại nói tiếp: "Mấy nhà quyền quý hiếm khi mua người ký hoạt khế, họ khoái t.ử khế hơn, bởi như vậy đời con đời cháu của những kẻ đó cũng nghiễm nhiên làm tôi tớ cho nhà họ, lâu dần thành nô bộc truyền đời. Mấy chuyện này mấy đứa nghe cho biết, cũng chẳng liên quan gì đến nhà mình.

Điều cha muốn nói với hai đứa là, lúc nào cần mềm lòng thì mềm, lúc nào không thì đừng có nhân nhượng. Nhà ta vỏn vẹn năm người, nếu rước đám người hầu hoạt khế về, nhỡ họ nảy sinh dã tâm, rất dễ rước họa vào thân. T.ử khế thì khác, đều được quan phủ ghi chép lại, chúng mà dám phản bội chủ nhà thì chỉ có nước đi chầu Diêm Vương. Điều đó làm chúng run sợ, không dám nuôi dã tâm.

Hơn nữa, cha đã quan sát gia đình họ Lý, thấy họ sống trọng tình nghĩa. Họ muốn cả nhà bán thân cho cùng một nơi, lại đòi hoạt khế nên bao lâu nay không ai thèm mua. Nay tình hình lương thực trên huyện ngày một khốn đốn, nếu không bán được thân, họ chỉ có nước c.h.ế.t đói. Hơn nữa cha bảo có thể chữa bệnh cho người đàn ông trong nhà đó, nên họ mới bấm bụng ký t.ử khế."

E ngại con gái còn nhỏ, những lời lẽ đoạn sau Đường Thạch Đầu không nói toạc móng heo ra. Ông đã quan sát vô số người rồi mới chấm gia đình họ Lý.

Một phần lý do là vì gia đình này sống trọng tình nghĩa, nên một khi lóe lên ý nghĩ làm phản, họ buộc phải cân nhắc đến gia đình mình, dễ bề thao túng hơn.

Bình thường nhà họ Đường chỉ có mỗi ông là đàn ông, vạn nhất xảy ra chuyện, trong nhà toàn đàn bà con gái, rất dễ bị kẻ xấu dòm ngó. Có thêm người làm thì thế cờ sẽ khác, người ta sẽ không dám manh động.

Ông đã nghiệm ra chân lý này kể từ vụ tiệm gạo bị quấy rối, thế nên ông mới chịu chơi, vung cả đống tiền nghĩ trăm phương ngàn kế rước gia đình này về.

"Lý Đại bị bệnh? Bệnh gì vậy?" Nãy giờ Vương Xuân Hoa nín nhịn không xen ngang vì biết chồng đang dạy bảo con cái, đến giờ phút này thì nhịn hết nổi.

Đường Thạch Đầu cũng chẳng giấu giếm: "Lúc chạy giặc, vì che chở cho vợ con, cánh tay của Lý Đại bị người ta đ.á.n.h gãy, giờ vẫn chưa dùng được sức. Chắc Bảo Châu có cách chữa, dạo trước ở làng, cái chân của lão Lý bướng bỉnh Bảo Châu còn chữa khỏi được mà, chắc ca này cũng êm thôi, đúng không Bảo Châu?"

Đường Bảo Châu không gật đầu bừa: "Để con xem tình hình đã, ngày mai thăm khám xong rồi mới kết luận được."

Đường Thạch Đầu gật gù: "Ừ, vậy mai hẵng hay, chữa không được cũng chẳng sao. Gia đình họ Lý luyến tiếc không muốn rời xa nhau, bây giờ ngoài thành nhan nhản người bán mình."

Dù biết thừa tình hình bên ngoài rối ren, cả nhà họ Đường vẫn c.h.ế.t trân trước câu nói của Đường Thạch Đầu. Đường Bảo Châu bần thần: "Khắp nơi đều bán mình ạ? Họ nghĩ cái quái gì vậy, bán cho người ta thì phải làm thân tôi mọi cơ mà."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 296: Chương 296 | MonkeyD