Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 314

Cập nhật lúc: 13/03/2026 02:05

Trái ngược với sự bênh vực của Đường Phát Tài dành cho Triệu Thần, Đường Thạch Đầu và Đường Bảo Châu – những người ít nhiều biết về thân phận của hắn – nhìn nhau không nói lời nào.

Theo suy nghĩ của Đường Phát Tài, một người có thể xuất hiện cùng thủ lĩnh Hổ Đầu quân thì thân phận chắc chắn không tầm thường. Người ta e rằng cũng chẳng để tâm gì đến đám học t.ử huyện Xương Bình cỏn con này, có lẽ việc tham gia thi cử khi xưa cũng chỉ là trò tiêu khiển mà thôi.

Suy nghĩ của Bảo Châu lại càng đơn giản hơn. Với cái cơ thể nát bét của Triệu Thần, nếu không có Tôn Vân Hạc túc trực ngày đêm điều dưỡng, e rằng ngay cả việc bước xuống giường cũng là một vấn đề.

Lần trước gặp đối phương ở địa cung, cô còn tự hỏi với thân thể tàn tạ thế kia làm sao hắn có thể leo lên núi được. Mãi sau nghe nói hắn kiếm được kỳ d.ư.ợ.c trân quý từ nơi khác, cô mới vỡ lẽ.

Nhưng cho dù vậy, với thể trạng của Triệu Thần, hắn không thể nào cắp sách đến học đường như những học t.ử bình thường được.

Lo sợ bọn người này bất chấp phải trái gây chuyện không đâu, Bảo Châu dự định lát nữa sẽ gửi cho hắn một bức thư.

Sự huyên náo của đám học t.ử phần lớn cũng chỉ diễn ra trong giới văn nhân. Đối với những bách tính bình thường, cùng lắm chỉ biết huyện Xương Bình của họ xuất hiện một vị thư sinh tài ba, ngoài ra chẳng còn gì hơn.

Hôm đó, khi Bảo Châu lại đến y quán Hồi Xuân, cô thấy y quán vốn dĩ luôn yên tĩnh nay lại tấp nập dị thường. Xe ngựa ra vào liên tục, cô còn tưởng đã xảy ra chuyện gì.

Từ cửa sau bước vào, cô mới hay tin nhà họ Trần vừa nhận được thư cầu cứu từ Vương đại phu. Ôn dịch ở Lư Châu ngày càng nghiêm trọng. Trớ trêu thay, vì lệnh phong tỏa thành, bên trong thiếu thốn trăm bề. Dù cho người nhiễm bệnh và chưa nhiễm bệnh đã được tách ly, nhưng chỉ dựa vào lương thực, vật tư tại chỗ của Lư Châu thì không đủ để họ duy trì cảnh phong thành lâu dài.

Trong tình thế không thể thả người xuất thành, lượng lớn người lại bắt buộc phải sinh sống bên trong, dù có vật tư do triều đình rót xuống, tình hình trong thành vẫn vô cùng căng thẳng.

Trong số đó, thảo d.ư.ợ.c là thứ khan hiếm nhất. Đối với toàn bộ thành Lư Châu, bất kể là thử t.h.u.ố.c hay trị bệnh đều cần một lượng thảo d.ư.ợ.c khổng lồ. Giá lương thực, thảo d.ư.ợ.c ở Lư Châu, thậm chí là các châu lân cận đều tăng vọt. Thậm chí có một số loại thảo d.ư.ợ.c thông dụng, cấp bách có giá cao cũng chẳng thể mua được.

Vương đại phu năm xưa lặn lội đi theo Vương lão. Cả hai cha con họ đều là đại phu, trong thành cũng có đôi chút tiếng nói. Chuyến này chính là đặc biệt đến cầu cứu nhà họ Trần.

Dẫu nhà họ Trần có y quán, nhưng dòng chính của họ không dựa vào bề này làm kế sinh nhai. Thêm vào đó, số lượng thảo d.ư.ợ.c mà Vương lão yêu cầu quá lớn. Trong hoàn cảnh này, nhà họ Trần cũng chỉ đành làm hết sức mình.

Sau khi nắm rõ sự tình, phản ứng đầu tiên của Bảo Châu là nghĩ ngay đến số đan d.ư.ợ.c cô đã dốc bao tâm huyết bào chế trước đó. Dù phần lớn đều là t.h.u.ố.c thông dụng, nhưng lúc này Lư Châu lại đang khát khao những thứ đó, đặc biệt là đa số thảo d.ư.ợ.c cô dùng khi xưa đều có tác dụng tiêu viêm, thanh nhiệt.

Đem chuyện này báo cáo với sư phụ, Trần Kinh Mặc chưa vội đồng ý. Ông giao phó công việc tại y quán cho người khác, rồi cùng Bảo Châu về nhà họ Đường.

Khi việc kinh doanh của tiệm gạo đi vào quỹ đạo, Đường Thạch Đầu không còn phải túc trực ở đó mỗi ngày. Lại thêm chi phí thuê nhân công ở huyện Xương Bình hiện tại đang rẻ, sau khi bàn bạc, ông dứt khoát thuê một chưởng quỹ và một chân chạy vặt lo liệu.

Bình thường Đường Thạch Đầu chỉ cần lượn qua xem xét là được. Lúc nhóm Bảo Châu về, Đường Thạch Đầu vừa vặn đang ở nhà.

Trần Kinh Mặc và Đường Thạch Đầu đã nhẵn mặt nhau. Sau khi gặp mặt, Trần Kinh Mặc liền kể lại chuyện Đường Bảo Châu muốn chuyển số đan d.ư.ợ.c và thảo d.ư.ợ.c dự trữ trong nhà đến Lư Châu, và nhấn mạnh đây là tâm nguyện tự nguyện quyên góp của cô bé.

Đường Thạch Đầu liếc nhìn dáng vẻ điềm nhiên của cô con gái út, bất lực nói: "Trần huynh, huynh cũng rõ tính nết của con bé rồi đấy. Huống hồ mấy thứ đó đều do một tay con bé xoay xở mang về. Con bé đã muốn tặng, thì cứ để con bé tặng đi."

Không ngờ Đường Thạch Đầu lại sảng khoái đến vậy, Trần Kinh Mặc nhất thời á khẩu, không biết nói gì cho phải.

Chần chừ một lúc, ông mới nói: "Ta thiết nghĩ Đường lão đệ chưa nắm rõ giá trị của đống đan d.ư.ợ.c và thảo d.ư.ợ.c trong tay Bảo Châu. Bèo bọt lắm cũng phải ngót nghét hai ngàn lượng. Chuyến này mang sang Lư Châu, là biếu không chẳng thu về nổi một đồng cắc lẻ. Chỉ có thể hy vọng Vương lão sau này có chịu xuất bạc ra mua lại hay không thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.