Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 317
Cập nhật lúc: 13/03/2026 02:05
Nhìn xấp khế ước đã được hoàn tất thủ tục rành rành trước mắt, Đường Thạch Đầu cảm thấy mớ giấy tờ này cầm trên tay bỗng trở nên nóng bỏng.
Hồi trước Triệu Thần ngỏ ý muốn tạ ơn Bảo Châu. Khi ấy, Bảo Châu tuổi còn nhỏ, nhà họ Đường cũng chẳng thiếu thốn gì, nên ông đã từ chối. Nhưng vì sự cố chấp của Triệu Thần, Đường Thạch Đầu đành ngậm miệng bảo cứ quy ra bạc là xong.
Nào ngờ người ta không chỉ rải bạc, mà còn sắm sửa đủ cả cửa tiệm, nhà cửa, ruộng vườn. Của cải nhiều đến mức Đường Thạch Đầu không dám đưa tay nhận lấy.
Ông cười khổ nhìn Triệu Thần: "Triệu công t.ử ban thưởng nhiều thế này e rằng quá phận. Cả nhà lão hủ chỉ là dân đen thấp bé, thật sự không gánh nổi ân sủng này. Chi bằng thế này, Triệu công t.ử ban cho lão hủ hai ngàn lượng ngân phiếu, coi như đôi bên sòng phẳng."
Mặc dù Bảo Châu đã cứu mạng bọn họ, nhưng nếu lật lại sổ nợ, việc con bé tự ý xông vào doanh trại, quấy nhiễu hành động của Hổ Đầu quân là một trọng tội. Lỡ Triệu Thần nhân cơ hội này tính sổ, nhà họ Đường chắc chắn lãnh đủ. Thế nên khi người ta tự dưng ban lộc nhiều thế này, phản ứng đầu tiên của Đường Thạch Đầu là lo sốt vó.
Triệu Thần đặt chén trà xuống: "Những thứ này là ta tặng cho nhà họ Đường, còn về việc sắp xếp thế nào, Đường thúc cứ tự mình lo liệu. Riêng về phần Đường cô nương, tại hạ đã chuẩn bị lễ vật hậu tạ riêng." Không để Đường Thạch Đầu kịp từ chối, Triệu Thần nói chắc nịch: "Đường thúc ắt hẳn rõ sự quan trọng của Hổ Đầu quân. Đường cô nương đã cứu sống bao nhiêu mạng người, chút lễ mọn này có thấm tháp gì, thúc không cần bận lòng."
Thấy Đường Thạch Đầu vẫn khư khư giữ nguyên ý định, Triệu Thần mỉm cười: "Hơn nữa, dẫu Đường thúc không màng danh lợi, cũng nên suy tính cho tương lai của lệnh công t.ử. Đường Phát Tài hiện đang theo học ở huyện học, nếu được bậc danh sư dìu dắt, mười năm tới ắt sẽ bước lên một tầm cao mới. Khi đó, phu t.ử ở huyện Xương Bình đâu còn đủ trình độ chỉ dạy..."
Đã cất công chuẩn bị ngần này thứ, Triệu Thần dĩ nhiên nắm chắc phần thắng trong việc thuyết phục Đường Thạch Đầu nhận lấy. Tính mạng của hắn đâu chỉ đáng giá chừng này của cải. Ngặt nỗi việc Bảo Châu đem cỏ Sinh T.ử tặng Vương lão đại phu, rồi nhà họ Vương lại điều chế t.h.u.ố.c đưa cho hắn, quá nhiều ân tình chằng chịt, khiến hắn không tiện nói toạc móng heo khi chưa muốn bại lộ thân phận.
Dẫu vậy, hắn luôn khắc cốt ghi tâm rằng một nửa cái mạng này là do Đường Bảo Châu giật lại từ quỷ môn quan. Hơn nữa, những lời tiên tri của Thanh Hư đạo nhân về cơ hội sống sót của hắn ở đây vẫn còn văng vẳng bên tai. Dù xuất phát từ lý do nào, hắn cũng quyết tâm xây dựng mối giao hảo với nhà họ Đường.
Dưới những lời khuyên nhủ ân cần pha chút dụ dỗ của Triệu Thần, Đường Thạch Đầu bị thuyết phục lúc nào không hay, mơ màng gật đầu nhận lấy đống khế ước. Không để ông kịp hoàn hồn, Triệu Thần nhẹ nhàng nói: "Sắp tới ta phải rời thành Tế Châu, e là một thời gian dài sẽ không thể trở lại. Nhưng nếu nhà họ Đường gặp chuyện gì, cứ nhờ người gửi thư đến Triệu gia trang, ta ắt sẽ nhận được."
Lẽ thường, Đường Thạch Đầu sẽ không tọc mạch hỏi thêm. Nhưng hôm nay Triệu Thần ôn hòa, dễ nói chuyện lạ thường, khiến Đường Thạch Đầu lơ là cảnh giác, buột miệng hỏi thăm như trò chuyện với cố nhân: "Không biết Triệu công t.ử định đi đâu? Giờ đi phía Bắc còn tạm ổn, chứ nếu nhắm hướng Tây e là hiểm nguy rình rập, tai ương ở Lư Châu vẫn chưa giải quyết xong đâu."
Một tia dị sắc lướt qua ánh mắt Triệu Thần, nhưng vụt tắt quá nhanh khiến Đường Thạch Đầu không mảy may phát hiện. Hắn cười nhạt: "Có một số việc cần ta đích thân đi một chuyến..."
Trùng hợp thay, ngay lúc Triệu Thần đề cập đến chuyện rời khỏi Tế Châu, trong phòng t.h.u.ố.c, sau khi tranh luận nảy lửa về những suy nghĩ của Đường Bảo Châu, hai người kia cũng lái câu chuyện sang vấn đề này.
Tôn Vân Hạc chẳng vòng vo tam quốc, cười hề hề: "Đường nha đầu, cháu đã có hứng thú với ôn dịch thế, chi bằng chuyến này theo bọn ta đến Lư Châu đi. Đến đó rồi cháu đích thân nếm trải, biết đâu lại tìm ra phương t.h.u.ố.c thần kỳ trị ôn dịch thì sao."
Đường Bảo Châu kinh ngạc thốt lên: "Mọi người tính đi Lư Châu sao?"
Tôn Vân Hạc gật đầu: "Có chút chuyện." Lão không nói rõ ràng, tính khí dẫu có dở dở ương ương, lão cũng thừa hiểu có những chuyện không thể tùy tiện tiết lộ, đành nói lấp lửng cho qua chuyện. "Chẳng phải trước đây cháu cứ lo ngay ngáy cho vị Vương lão nào đó sao? Đi theo ta, chắc chắn sẽ gặp được ông ta. Không chỉ ông ta, Lư Châu hiện tại quy tụ vô số danh y y thuật cao siêu, không chừng còn đụng mặt cả người của Dược Vương cốc nữa đấy."
